Bản Ghi Chép Ẩm Thực Vùng Núi Của Nương Tử Thủ Lăng - Chương 101: Bảo Vệ Đào Xuân, Mọi Nỗ Lực Và Toan Tính Đều Không Uổng Phí… (1)

Cập nhật lúc: 2026-03-11 05:11:08
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lăng trưởng cùng Niên thẩm t.ử , cả hai đều tin tin tức , Đào Xuân trong miệng Lục sự quan khác xa so với Đào Xuân mà họ .

“Mấy xác định lời của phòng thu chi là thật ? Đào Xuân nuốt loại t.h.u.ố.c gì? Người nuốt t.h.u.ố.c dù c.h.ế.t cũng bạo bệnh một trận chứ? Đào Xuân mà bọn bệnh, nàng gần như mỗi ngày đều đến sân tập luyện tấn, leo cây, lão bà t.ử còn tặng nàng một cây cung cũ để nàng luyện b.ắ.n nữa.” Lăng trưởng nghĩ Đào Xuân là loại như , ông cho rằng là ngoài ác ý trả thù nàng, điều khiến ông vô cùng tức giận, trẻ con lớn lên nơi núi sâu mười tuổi ngoài, rời xa phụ mẫu một mưu sinh tại Trường An còn đủ đáng thương ? Còn kẻ ác ý vu oan cho con trẻ nơi núi sâu của bọn họ, quả thật là khinh quá đáng.

Mỗi bước mỗi xa

“Đào Xuân đến lăng công chúa theo trượng phu của nàng xuống ruộng việc, đôi phu thê nhổ đậu phộng còn dùng ống trúc đốt chuột đồng, bận rộn cả ngày ngừng nghỉ, nào dáng vẻ bệnh tật yếu ớt gì.” Niên thẩm t.ử phụ họa, “Năm nay lăng hộ trong lăng của bọn cũng dùng ống trúc đốt chuột đồng, nhà nhà tích trữ một đống thịt chuột khô, còn đào ít đậu phộng từ hang chuột. Sau đó nhờ phương pháp , bọn dùng ống trúc nhét thùng sắt, ấm đồng tạo tiếng động lớn hù dọa bầy sói, Đào Xuân còn bận rộn gánh nước lên núi, những điều đều là do trong lăng của bọn tận mắt chứng kiến cả.”

“Phương pháp chính là do Đào Xuân đề , nàng góp công lớn trong việc xua đuổi bầy sói, tuyệt nhiên thà c.h.ế.t chịu trở về núi thủ lăng.” Lăng trưởng lên tiếng minh oan cho Đào Xuân, “Theo thấy, chuyện chính là do tên tiểu t.ử tìm đường c.h.ế.t để mắt đến Đào Xuân, Đào Xuân nhan sắc tệ, một tên tiểu t.ử mới lớn vì nàng mà sống c.h.ế.t cũng gì lạ. Chắc chắn là năm nay Đào Xuân về núi thành , nhất thời suy nghĩ lệch lạc, đ.â.m đầu ngõ cụt, nửa đêm nuốt t.h.u.ố.c tìm cái c.h.ế.t.”

Nói xong, ông Lục sự quan, chút khinh thường : “Đại nhân, chứ, những cuốn thoại bản thịnh hành bên ngoài của mấy hại quá, nào là tuẫn tình, nào là thư sinh cùng tiểu thư danh gia vọng tộc bỏ trốn, còn thư sinh đêm gặp nữ quỷ, những cuốn thoại bản hại những đứa trẻ hiểu chuyện. Nhi t.ử của tên ở phòng thu chi chắc là quá nhiều thoại bản, chỉ đến tình yêu nam nữ. Người trong núi của bọn thì như thế, bọn đều tuân theo lệnh của phụ mẫu lời của mai mối, thành thì an phận mà sống. Nha đầu Đào Xuân là loại như mấy , nàng trở về núi tìm c.h.ế.t tìm sống, ngày ngày bận rộn như con , đang yên phận sống cùng Ổ lão tam.”

Sơn lăng sứ hai ông bà lão cho ngẩn , phòng thu chi của Hầu phủ thì Sơn lăng sứ quen, nhưng phu thê lão Hồ với Sơn lăng sứ quen lâu, chuyện hai ông bà lão sẽ dối.

“Thôi Lục sự, chuyện liệu là hiểu lầm ?” Thái độ của Sơn lăng sứ rõ ràng đổi, hoài nghi : “Liệu là tên ở phòng thu chi của Hầu phủ vì nhi t.ử c.h.ế.t quá đau buồn mà trút giận lên Đào Xuân?”

“Không hiểu lầm, bọn điều tra rõ ràng , Đào Xuân mười tuổi ngoài, sống ở Thái Thường Tự năm năm, trong năm năm vẫn luôn qua với di mẫu đang việc ở phủ Định Viễn Hầu, khi rời khỏi Thái Thường Tự, nàng chuyển đến phủ Định Viễn Hầu.” Thôi Lục sự từ tốn thuật , “Chuyện còn là do Sơn lăng sứ tự tay xử lý, ngươi mặt báo với Thái Thường Tự là Đào Xuân bệnh, cần Trường An chữa trị.”

Chính vì chuyện liên quan đến Sơn lăng sứ, nên ban đầu Sơn lăng sứ mới tức giận đến thế, lúc giải thích: “Đào Xuân còn một trưởng tỷ, đến bảy tuổi yểu mệnh, từ nhỏ ốm yếu bệnh tật, Đào Xuân cũng , do đó phụ nàng đến tìm Đào Xuân cần ở bên ngoài chữa bệnh, liền đồng ý.”

Hồ Lăng trưởng Đào Xuân khỏe mạnh, việc lẫn luyện võ đều bỏ dở.” Khúc Lục sự ở bên cạnh .

“Đã dưỡng bệnh mấy năm, chắc chắn là khỏi .” Niên thẩm t.ử sốt ruột , “Mấy vị đại nhân, trong núi bọn thiếu y thiếu t.h.u.ố.c, phụ nhân sinh mười đứa trẻ thể nuôi sống bốn đứa là may mắn lắm . Bọn nuôi lớn một đứa trẻ dễ dàng, còn mong con cái thể thế bọn cung phụng bảo vệ lăng mộ của hoàng thất và vương công đại thần, tuyệt đối thể để các ngươi dễ dàng đổ oan hỏng thanh danh của con trẻ bọn .”

“Đại nương đừng vội, bọn cũng hy vọng đây là hiểu lầm.” Thôi Lục sự dậy, “Ngài yên tâm, nếu điều tra là vu cáo, Thái Thường Tự bọn cũng sẽ bỏ qua cho kẻ hủy hoại thanh danh của lăng hộ.”

“Còn điều tra thế nào nữa? Đào Xuân cùng trượng phu của nàng ngoài xa , đội đổi lương thực nửa tháng trời mới về, nếu bên núi Bão Nguyệt thời tiết đổi, bọn họ ở núi Bão Nguyệt thêm một thời gian cũng là chuyện thể xảy .” Lăng trưởng , “Hay là các cứ ở đây ?”

“Không cần điều tra, bọn điều tra rõ ràng, trong Hầu phủ chỉ một tên ở phòng thu chi, ít nô bộc đều thể chứng.” Khúc Lục sự hứng thú , “Hơn nữa, di mẫu của Đào Xuân cũng thừa nhận, chuyện Đào Xuân cùng Lý Thiếu An lén hẹn định hôn sự là thật, chuyện nuốt t.h.u.ố.c tìm cái c.h.ế.t khi cưới cũng là thật.”

Lăng trưởng im lặng.

“Di mẫu của Đào Xuân chắc , nàng thể nhận lợi lộc của tên ở phòng thu chi cũng chừng.” Niên thẩm t.ử Đào Xuân cứ thế hủy hoại, vẫn kiên định bảo vệ nàng, “Hơn nữa, đây là loại di mẫu gì thế? Mẫu của Đào Xuân là lăng hộ, di mẫu thể việc trong Hầu phủ? Lời của nàng thể tin.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-ghi-chep-am-thuc-vung-nui-cua-nuong-tu-thu-lang/chuong-101-bao-ve-dao-xuan-moi-no-luc-va-toan-tinh-deu-khong-uong-phi-1.html.]

Sơn lăng sứ cụp mắt , ông ngờ diễn biến như , như cũng , Đào Xuân mặt, Lục sự quan bắt nàng, chỉ cần nhất quyết thừa nhận những chuyện là do nàng , cái tiếng sẽ đổ lên đầu lăng hộ.

Thôi Lục sự nhếch mép, lạnh : “Người của phủ Định Viễn Hầu đều nhận lợi lộc của phòng thu chi ? Bọn chỉ là ăn thôi ư? Chút chuyện cũng điều tra rõ ràng ? Di mẫu của Đào Xuân và mẫu nàng là tỷ ruột cùng phụ , ngoại bà của Đào Xuân tái giá, chồng mất, chồng tái giá chọn lăng hộ, cả nhà liền núi.”

“Đại nhân, bọn nghi ngờ các ngài, xin hãy nguôi giận.” Lăng trưởng nén giận hòa giải, “Vậy các ngài mới ?”

Thôi Lục sự trầm mặc một lát, dịu giọng , giải thích: “Không bọn cố tình đổ vấy tiếng lên đầu lăng hộ các , lời các cũng thấy kỳ lạ, đợi bọn về Trường An, bọn chắc chắn còn điều tra .”

“Trước khi đến lăng công chúa bọn đến lăng Định Viễn Hầu, phụ mẫu Đào Xuân thừa nhận chuyện Đào Xuân nuốt t.h.u.ố.c tìm cái c.h.ế.t, việc đầu tiên Đào Xuân trở về núi là đến lăng điện chịu phạt, nàng quỳ cả đêm.” Từ Lục sự vốn im lặng bỗng tiếp lời, “Chuyện thực , chỉ cần ai tố cáo thì cũng chẳng gì, chỉ cần phụ mẫu hoặc Lăng trưởng dạy dỗ một chút là . Dù cũng là tuổi mới lớn, nam nữ yêu mến cũng là chuyện thường tình, nhất thời hồ đồ suy nghĩ thấu đáo, sửa chữa là .”

Lăng trưởng đang định thuận theo gật đầu, thấy lão bà t.ử ho khan một tiếng, ông khẽ động, : “Chuyện rốt cuộc là thế nào, cũng hiểu rõ, bằng mấy vị cứ ở đây tạm thời ? Đợi Đào Xuân trở về hỏi nàng ?”

“Cũng .” Thôi Lục sự gật đầu, “Phu gia của Đào Xuân còn ai ? Bọn qua xem thử, chuyện cũng nghi hoặc, như các ngươi , một nữ t.ử vì tình mà sống c.h.ế.t chịu về núi, mấy ngày đổi nhanh đến thế?”

“Có, dẫn các qua.” Lăng trưởng cất bước, “Lão bà t.ử, dọn dẹp ba gian phòng cho ba vị đại nhân.”

Niên thẩm t.ử lên tiếng, theo Sơn lăng sứ một bước, khẽ hỏi thăm: “Bọn họ định xử lý Đào Xuân thế nào?”

“Ngươi xác định những gì ngươi đều là thật?” Sơn lăng sứ nghiêm nghị hỏi.

“Không một lời nào giả dối, nếu tin ngươi hỏi khác trong lăng, phương pháp xua đuổi bầy sói đây là do Đào Xuân nghĩ , đều nàng .” Niên thẩm t.ử chắc chắn , “Ta thể rằng, Đào Xuân mà tuyệt đối loại như lời bọn họ .”

“Cứ xem , xem phu gia của Đào Xuân thế nào. Nếu lời của bọn họ lợi cho Đào Xuân, các ngươi cứ giữ nguyên lời cũ, nhất quyết rằng trong chuyện hiểu lầm, đó tìm cơ hội phái một đáng chú ý chờ đường trở về lăng, chặn đội đổi lương , Lục sự quan thể đợi quá nhiều ngày mà xuống núi.”

“Sơn lăng sứ đại nhân, các ngài đang ? Chẳng lẽ là tìm thông báo tin tức ?” Thôi Lục sự như như .

“Oan uổng oan uổng, nếu Đào Xuân thật sự bất trung bất nghĩa, sẽ là đầu tiên phạt nàng canh giữ địa cung, từ đó về bao giờ thấy ánh sáng mặt trời nữa.” Sơn lăng sứ sải bước qua, “Thanh danh của lăng hộ bọn thể để loại bại hoại .”

Nghe , Niên thẩm t.ử lo lắng cho Đào Xuân, nghĩ bụng chuyện nhất định răn dạy những khác cho kỹ, ngoài núi đều là những con hồ ly xảo quyệt, nào dễ trêu chọc như , nhất thời hồ đồ mà gây bao rắc rối, chỉ cần động ngón tay là thể nhốt ngươi địa cung thấy ánh mặt trời để tuẫn táng.

 

Loading...