“Nhìn kìa, nó thông minh quá, mà cũng tuốt thịt khỏi xiên kìa!”
“Thông minh thật sự, còn dùng chân đè cành liễu xuống mới tuốt thịt nữa chứ.”
Mộc Thiêm thấy tiếng động liền ngoài, phát hiện chú ch.ó to quả thật tuốt thịt, hơn nữa tốc độ còn hề chậm. Nghĩ đến việc lúc nãy nó còn Toán, cảm thấy nó thực sự thông minh.
Tuyết Cầu thông minh là thật, mà ham ăn cũng là thật. Sau khi ăn xong phần thịt nướng của , nó lập tức chồm lên chủ, cướp lấy cái chân gà đang cầm tay ăn xong.
“Cái là của tao, phần của mày ăn hết , ai bảo mày ăn nhanh thế gì!”
“Gâu ư…”
Lần chú ch.ó hề hung dữ, mà phát âm thanh như đang nũng để xin ăn.
Chủ của Tuyết Cầu thấy quá nhiều cảnh nó nũng nên thể thản nhiên chút lay động, nhưng khách hàng bên cạnh nhịn mà giúp cho chú ch.ó một câu công bằng: “Lúc nãy nhờ Tuyết Cầu trả lời câu hỏi, rõ ràng là nó ăn thịt nướng mà.”
“ thế, nhưng nó gì tiền, bỏ tiền lấy một nửa chẳng là hợp lý .” Chủ của Tuyết Cầu lý sự cùn một cách hùng hồn.
Cuối cùng vẫn là Mộc Thiêm thấy nước dãi chú ch.ó chảy ròng ròng, nên nướng thêm một xiên thịt cừu gia vị cho nó ăn.
Tuyết Cầu ngậm xiên thịt, hận thể chui tọt trong xe để cọ chân , cái đuôi thì vẫy nhanh như quạt máy.
15 tệ một xiên thịt cừu, chủ của Tuyết Cầu nỡ để ch.ó nhà ăn của , cuối cùng nhân lúc vị khách khác đặt món, liền quét mã trả tiền.
Trả tiền xong, thừa lúc Tuyết Cầu chú ý, giật lấy xiên thịt cừu trong miệng nó, giơ cao xiên thịt chạy thẳng về hướng nhà , để tránh việc nó cứ ở lỳ quầy đồ nướng chịu về.
Không lâu khi chủ của Tuyết Cầu dắt ch.ó rời , nguyên liệu quầy của Mộc Thiêm cũng bán gần hết. Cậu thông báo cho những vị khách còn đang xếp hàng rằng khi bán xong xiên cuối cùng sẽ dọn dẹp đồ về nhà.
Hôm nay dọn hàng sớm hơn hôm qua một chút. Khi lái xe con đường dẫn tới khu tập thể, mùi thơm còn vương xe bán đồ ăn một hàng xóm cũng đang về ngửi thấy, đó mua mấy xiên để ủng hộ việc ăn của .
Mộc Thiêm chỉ đành áy náy báo rằng nguyên liệu bán hết sạch .
“Vậy xem việc ăn của khá đấy nhỉ.” Người là hàng xóm tầng , xong cơn tò mò trỗi dậy ngay lập tức, mở miệng hỏi luôn: “Hôm nay kiếm bao nhiêu tiền?”
Tâm trạng Mộc Thiêm đang , cãi , nhưng cũng thể thật sự cho , bèn đáp: “Trừ tiền vốn thì chỗ còn là tiền kiếm hôm nay thôi.”
“Chẳng đang lời thừa thãi ? hỏi cụ thể là kiếm bao nhiêu? Có đến một nghìn tệ ? bán đồ nướng kiếm tiền lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-do-nuong-truoc-cong-truong-dai-hoc/chuong-24.html.]
Hàng xóm sát vách của Mộc Thiêm là Hồ Hạo Đạt, con cả nhà họ Hồ, từ bên ngoài về thấy tiếng của hàng xóm tầng liền xen : “Nếu thật sự kiếm tiền như thế mà ? Là do thích tiền ?”
“ chuyện với , Hồ Hạo Đạt nóng nảy thế gì!” Hàng xóm tầng thấy quê, liền rảo bước nhanh ch.óng rời .
Sau khi đó khỏi, Mộc Thiêm giảm tốc độ xe chào hỏi: “Anh Hồ.”
“Lần đừng khách sáo với bọn họ, cái đám lấy sự khách khí của khác cái phúc của thôi.”
Hồ Hạo Đạt ngờ một cuộc điện thoại của thực sự gọi về thật, khi Hồ cằn nhằn, trong lòng thực cũng chút hối hận.
“Vâng, em ạ.” Mộc Thiêm gật đầu, cùng suốt đoạn đường tới tầng, khi đỗ xe xong thì về nhà lau dọn xe sạch sẽ mới tắm rửa nghỉ ngơi.
Khi cuối cùng cũng lên giường, dư trong tài khoản, nghĩ đến việc chỉ mới bày quầy hai ngày kiếm nhiều tiền như , tâm trạng gì thể vui sướng hơn.
Khi xuống ngủ, cảm thấy hôm nay đồng thời nướng cả chân gà và thịt cừu, kỹ thuật vẫn đủ linh hoạt. Mặc dù khách hàng đều khen ngon, nhưng bản cảm thấy vài xiên nướng đạt đến độ hảo. Sau khi tổng kết công việc hôm nay, hăng hái gian hệ thống để luyện tập, mong rèn luyện kỹ thuật nướng thịt trở nên thành thục hơn.
Có lẽ vì quá tích cực, hệ thống dứt khoát mở thêm cho một tiết học mới, là học nướng bắp.
Mộc Thiêm khá thích ăn bắp, khi thấy nguyên liệu phản ứng đầu tiên là những trái bắp vẻ ngọt và mọng nước, đừng là nướng, cảm giác chỉ cần luộc sơ thôi cũng ngon .
Mùi bắp nướng đặc biệt quyến rũ, ngửi lâu như trong gian hệ thống, đến khi ngủ còn mơ thấy bắp.
Thế là sáng sớm hôm thức dậy, vội ăn sáng mà chờ nguyên liệu giao đến.
Truyện của Gió lười~
Nguyên liệu tới, Khang Khang bác trai đưa tới . Đợi Khang Khang đến lâu thì nguyên liệu cũng tới.
“Khang Khang ăn sáng ?”
“Ăn bánh bao !”
Khang Khang khi đến thì đúng là ăn sáng , thế nhưng khi Mộc Thiêm chọn mấy trái bắp từ đống nguyên liệu bỏ nồi luộc, lập tức mùi thơm của bắp hấp dẫn.
Buổi sáng chắc chắn thể chỉ ăn bắp, Mộc Thiêm còn luộc thêm mấy quả trứng gà. Thế nhưng khi những trái bắp tỏa hương thơm ngát vớt , Khang Khang ôm lấy bắp gặm liên tục, thèm liếc mắt đến trứng gà dù chỉ một cái.
Mộc Thiêm đành chịu thua, chỉ thể tự ăn hết trứng gà, đó mới ăn bắp.
Những hạt bắp căng mọng nước đúng như nghĩ, chỉ cần thêm chút muối luộc chín ngon. Khi c.ắ.n xuống miếng bắp vị mặn nhẹ, nước ngọt nổ tung trong miệng, từ từ lan tỏa hương thơm đậm đà và vị ngọt thanh đặc trưng của bắp.
Ăn xong bữa sáng với bắp, đến bữa trưa Khang Khang vẫn đòi ăn bắp. Mộc Thiêm thấy buồn , nhưng vẫn lấy một trái bắp tách hạt xào một đĩa rau.