BÀN CỜ TUYỆT CẢNH - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-14 16:41:07
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Giang Nam phồn hoa, nhận dấu vết gió tuyết phương bắc, chỉ chất da . Lợi nhuận đủ để ngươi bù rủi ro, còn dư mà kiếm lời.”

 

Yết hầu ông khẽ động, hiển nhiên trúng tâm sự, nhưng vẫn còn do dự:

 

“Rủi ro vẫn quá lớn, lỡ như…”

 

“Không lỡ như.”

 

Ta cắt ngang thẳng thừng.

 

“Chỗ sâu nhất trong kho của ngươi đống da bò sống. Dưới đó ép một lô linh kiện yên ngựa cũ của Ty Vũ Khố Bộ Binh đào thải năm ngoái. Tuy gỉ, nhưng là sắt tinh. Ngươi lén sửa , tân trang, trộn bộ yên cương dân dụng để bán.”

 

“Việc … ngươi chỉ một , đúng ?”

 

Sắc mặt Chu Chính Quý lập tức trắng bệch, môi run rẩy.

 

“Ta vạch trần ngươi, ngươi cũng đừng chặn đường .”

 

Giọng dịu xuống.

 

“Bốn trăm lượng cộng hàng thứ cấp, đổi lấy sự bình an của ngươi, cũng đổi cho một điểm khởi đầu. Khoản , ngươi tính .”

 

Ông dựa sụp cột hành lang, thở dốc mấy , nghiến răng :

 

“Được! , da đến tay là hết. Nếu xảy chuyện gì…”

 

“Không liên quan đến ngươi.”

 

Ta tiếp lời.

 

“Giờ ngọ, đê Cửu Lý. Bạc hàng thanh toán xong.”

 

6

 

Trên con đê sông, cỏ dại um tùm, Hoắc Hành của Chu Ký chuyển những tấm da vẫn còn mang mùi m.á.u nhàn nhạt cùng dấu vết gió sương lên xe ngựa.

 

Lão Sẹo lặng lẽ bên cạnh .

 

Hòm bạc và mấy bó lớn da dê thứ cấp bốc mùi ẩm mốc để .

 

Hoắc Hành đá nhẹ đống hàng thứ đó.

 

“Chỉ đổi lấy chừng ?”

 

“Chính những thứ mới là thứ quan trọng nhất lúc .”

 

Ta mở hòm bạc, lấy một trăm lượng, đẩy sang cho Lão Sẹo.

 

“Sẹo thúc, phiền thúc tìm vài đáng tin. Không cần nhiều, ba đến năm là đủ. Dùng tiền , ở mấy nơi như Ngưu Thị Khẩu, chợ la ngựa… mua hoặc thuê một quầy nhỏ. Bán than, vận chuyển hàng, phu khuân vác đều .”

 

“Chỉ một việc thôi, dựng tai lên xem trong kinh thành, về trận chiến ở Tây Bắc , còn những lời thật say rượu những lời oán trách kín đáo nào.”

 

Lão Sẹo chắp quyền thật mạnh, hỏi thêm nửa chữ. 

 

Ông cầm bạc , nhanh ch.óng lẫn đám cỏ dại.

 

“Ba trăm lượng còn .”

 

Ta sang Hoắc Hành.

 

“Mua lương thực cũ, mua cám, mua bã rượu từ các lò nấu rượu. Nơi nào rẻ, nơi nào gây chú ý thì mua ở đó. Cùng với đống da dê thứ cấp , vận chuyển hết khỏi thành.”

 

Ánh mắt Hoắc Hành sâu thẳm:

 

“Chuyển ? Làm gì?”

 

“Tây Sơn, hầm mỏ bỏ hoang, rừng hoang… nơi nào kín đáo thì đến đó. Da tuy là loại kém, nhưng khi xử lý vẫn miễn cưỡng chống rét . Lương thực tuy thô, trộn với rau dại cũng đủ giữ mạng.”

 

Ta tiếp tục :

 

“Vùng ven kinh thành, những lão binh khi ngài giải tán còn chỗ chắc vẫn còn. Cho họ một góc đến nỗi c.h.ế.t rét c.h.ế.t đói, họ sẽ trở thành những con mắt rải , những chiếc đinh đóng xuống.”

 

“Không cần tụ , chỉ cần để họ rằng lá cờ của chủ cũ vẫn ngã.”

 

Bàn tay chắp lưng chậm rãi siết c.h.ặ.t, giọng trầm thấp:

 

“Nàng nếu phát hiện âm thầm nuôi , dù chỉ là chứa chấp tàn binh, sẽ mang tội danh gì ?”

 

“Biết.”

 

Ta gật đầu.

 

“Cho nên nuôi riêng, mà là lưu dân tự tụ tập để kiếm sống. Chúng chỉ cung cấp một chút đồ rách nát và bã thừa mà chẳng ai thèm để ý. Không đủ cấu thành tội danh, chỉ đủ giữ một chút tình nghĩa.”

 

Ta chậm rãi :

 

“Mà tình nghĩa còn hữu dụng hơn bạc. Chu Chính Quý sợ da quân vì đó là sổ sách rõ ràng. Còn thứ chúng , là đường ngầm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-co-tuyet-canh/5.html.]

 

Hoắc Hành im lặng mặt sông lấp lánh, lâu mới :

 

“Nàng dùng thứ nóng tay nhất, đổi lấy một khởi đầu tầm thường nhất.”

 

“Lầu cao bắt đầu từ đất đắp.”

 

Ta đóng nắp hòm bạc.

 

“Thất bại của ngài thiên tai. Mưu tính của phụ cũng chỉ dừng ở nội trạch.”

 

“Hai đường , sớm muộn gì cũng sẽ xoắn ở một chỗ nào đó. Việc chúng tiên là giãy khỏi vũng bùn, vững chân.”

 

Hắn đầu , vết sẹo mặt ánh nắng giữa trưa hiện lên rõ rệt khác thường.

 

“Tìm thì ?”

 

Ta khẽ vuốt qua mép hòm bạc thô ráp, giọng bình tĩnh:

 

“Tìm thì ai nợ trả nợ, ai cần thanh toán thì thanh toán.”

 

“Bọn họ lấy của chúng thế nào, thì nhả như thế.”

 

Gió sông thổi qua, cuốn theo cỏ khô.

 

Giọng Hoắc Hành trầm nặng.

 

“Tống Thanh Mặc.”

 

“Ừ.”

 

“Theo ý nàng.”

 

7

 

Đêm đó, lão bộc một bữa cơm đơn giản.

 

Trên bàn ăn, Hoắc Hành đẩy khối ngọc bội đến mặt .

 

“Nàng giữ . Đây là tiền đặt cọc của khế ước, cũng là thành ý của Hoắc Hành .”

 

Ngọc bội chạm tay ấm nhuận, chỗ sứt mẻ vuốt ve đến nhẵn bóng.

 

Ta từ chối, buộc nó lên cổ, giấu sát .

 

Ngoài cửa sổ ánh trăng trắng bệch.

 

Sân hoang, giếng cạn, hai kẻ vận mệnh hất khỏi bàn cờ.

 

bàn cờ vẫn còn.

 

Chúng tự bò trở , đặt quân cờ.

 

Sau khi giao dịch tất, mấy ngày tiếp theo, bề ngoài kinh thành vẫn bình lặng.

 

Hoắc trạch vẫn lạnh lẽo như cũ.

 

vài biến chuyển nhỏ bé, như dòng nước ngầm đất, bắt đầu lặng lẽ dâng lên.

 

Lão Sẹo dùng tám mươi lượng bạc, ở cạnh Ngưu Thị Khẩu mua một tiệm than thô sắp phá sản. 

 

Hai lão binh cụt ngón tay trở thành chưởng quỹ và tiểu nhị.

 

Tiệm ở vị trí hẻo lánh, việc buôn bán ế ẩm, nhưng vặn đối diện cửa của một thương hiệu lớn chuyên buôn hàng Nam Bắc, “Dụ Long Hành”.

 

Xe chở hàng, bọn tay chân chạy vặt qua , những quản sự say khướt… tất cả đều lọt ánh mắt trầm lặng của tiểu nhị tiệm than.

 

Thông qua đường dây lúc đứt lúc nối của Chu Chính Quý, lác đác vài tin tức.

 

Thê của một vị chủ sự ở Ty Vũ Khố Bộ Binh gần đây vận đỏ ở sòng bạc.

 

Một ngoại trạch của một vị lang trung ở Hộ Bộ mới thêm ít đồ nội thất tinh xảo từ Giang Nam.

 

Mà nguồn gốc của những tin tức , mơ hồ đều chỉ về những sổ sách cũ liên quan đến lương thảo và binh khí vận chuyển tới Tây Bắc.

 

Còn Hoắc Hành thì lợi dụng lô lương thực thô và da kém chuyển tới hầm mỏ bỏ hoang ở Tây Sơn, lục tục thu hút tám chín binh sĩ đầy thương tích, gần như trở thành ăn mày.

 

Họ giống như loài vật ngủ đông, co ro trong những góc tránh gió, ăn thứ thức ăn thô ráp nhất, giữ vài bó da miễn cưỡng chống rét.

 

Không nhiều, tụ tập.

 

lớp tro tàn c.h.ế.t lặng trong mắt họ, dần dần le lói một tia sáng yếu ớt.

 

Một đêm khuya nọ, Lão Sẹo lặng lẽ trở về phủ, mang theo một tin tức.

 

“Nhị chưởng quỹ của Dụ Long Hành hôm khi uống rượu lỡ miệng, mắng của Ty Độ Chi Hộ Bộ lòng quá đen, ngay cả tiền lo hậu sự của tướng bại trận cũng vơ vét.”

 

Giọng Lão Sẹo khàn khàn.

Loading...