“Danh ở lớp đáy của hộp, tự lấy .”
Hoắc Hành đẩy cửa sổ .
Một con chim sẻ xám cành khô ngoài sân giật bay v.út lên.
“Nửa nén nhang , ở đầu ngõ một cỗ xe ngựa dừng . Không hoa văn, trong xe sang phía hai .”
Ta lật danh , cất tay áo.
“Đủ dùng . Xe ngựa còn ở đó ?”
“Đi .”
Hoắc Hành , từ chiếc chum nước vỡ ở góc tường lôi một gã nam nhân đang nửa mê nửa tỉnh, ném xuống đất.
Người mặc áo vải thô, mặt dính bùn, lúc mới rên lên một tiếng.
“Theo xe ngựa tới, bước chân nhẹ, là một tên do thám.”
Trong lòng khẽ lạnh.
Động tác thật nhanh.
Hoắc Hành giẫm lên cổ tay .
“Ai sai ngươi tới?”
Tên đó c.ắ.n răng .
Chân Hoắc Hành nghiền mạnh xuống, khớp xương phát một tiếng khẽ.
Gã nam nhân kêu t.h.ả.m, mồ hôi lạnh chảy ròng:
“Tha mạng! Là… là Ngô chưởng quỹ của tiệm cầm đồ Vĩnh Phong sai tiểu nhân theo dõi… rằng nếu căn nhà bán , ông là tin !”
Tiệm cầm đồ Vĩnh Phong?
Ta nhớ tới phần tiêu đề tờ cầm đồ .
Hoắc Hành nhấc chân lên, từ trong n.g.ự.c móc mấy đồng tiền đồng, ném lên mặt gã.
“Cút.”
“Bảo họ Ngô rằng giáp của Hoắc mỗ, vài ngày nữa sẽ đích tới chuộc. Tiền lãi… theo giá thị trường, trả gấp đôi cho .”
Gã lồm cồm bò dậy chạy biến.
“Lãi gấp đôi?”
Ta nhướng mày.
“Cho mười cái gan, cũng dám lấy.”
Hoắc Hành kéo sợi dây giếng xuống, bắt đầu múc nước rửa tay.
“ sẽ truyền câu ngoài, truyền tới tai những kẻ nên .”
Ta hiểu .
Một tướng bại trận, nếu đến sức chuộc giáp của cũng còn, thì mới thật sự xong đời.
Dám buông lời tăng giá để chuộc bộ giáp cũ, chính là cho những kẻ ẩn trong bóng tối , gia vẫn c.h.ế.t hẳn, móng vuốt vẫn còn thể cào thêm vài cái.
“Cần bao lâu?”
Ta hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-co-tuyet-canh/4.html.]
“Người trong cỗ xe hết sẽ tra tiệm cầm đồ Vĩnh Phong. Tra xong mới quyết định bước tiếp theo.”
Hắn vẩy nước tay.
“Nàng hai ngày thời gian.”
5
Phố buôn đồ da ở Tây Thành, mùi vị vẩn đục khó chịu.
Ta đội mũ che mặt, chỉ để Hạ Trúc ôm c.h.ặ.t bọc đồ theo .
Bước tiệm da Chu Ký ở góc phố, chưởng quỹ béo Chu Chính Quý đang đối diện sổ sách mà thở dài ngao ngán.
“Chưởng quỹ, xem hàng.”
Ta đặt danh lên quầy.
Chu Chính Quý cầm lên, tay run b.ắ.n:
“Hoắc… Hoắc Hầu gia?”
“Ngoài thành, đê Cửu Lý, hai trăm ba mươi tấm da quân. Da dê lỗ tên, da sói vết đao. Cách thuộc da là tay nghề của Bắc quân.”
Ta nhanh, cho ông thời gian suy nghĩ.
“Một giá, bảy trăm lượng. Giao bạc tại chỗ, hàng ngươi kiểm.”
Khuôn mặt béo của Chu Chính Quý giật giật:
“Cô nương, cái giá …”
“Trước giờ ngọ, đê Cửu Lý. Bạc đến, tìm khác.”
Ta thu danh , rời .
“Khoan !”
Chu Chính Quý vội vàng chạy , hạ thấp giọng.
“Cô nương, thật với cô, lô hàng bỏng tay lắm. Hoắc Hầu gia bây giờ…”
Ông nhanh ch.óng liếc hai bên, kéo chỗ bóng râm mái hiên.
“Cây đổ bầy khỉ tan, bên Bộ Binh đang để mắt đấy. Số da quân , sổ sách là đồ hao tổn. Hôm nay nhận, ngày mai thể ghép tội tư nuốt quân tư, cấu kết với tội thần!”
“Đây ăn, đây là tai họa tịch gia diệt môn!”
Ta lặng lẽ ông , đợi cho nỗi sợ của ông trút xong mới lên tiếng:
“Nỗi khó xử của Chu chưởng quỹ hiểu. Cho nên đến để bán da, ít nhất bán theo cách bình thường.”
Mồ hôi mịn lấm tấm khuôn mặt béo của ông , ông nghi hoặc .
“Lô da là tay nghề của biên quân Tây Bắc, mang dấu tích chiến trường. Ở kinh thành ai dám mua công khai, nhưng dám giấu .”
Ta hạ thấp giọng, từng chữ rõ ràng:
“Ta cần bảy trăm lượng. Ta chỉ cần bốn trăm lượng bạc hiện, cộng thêm lô da dê thứ cấp trong kho của ngươi, thứ ẩm, nửa mốc nửa , đang định xử lý .”
Chu Chính Quý sững :
“Đám hàng thứ đó… chẳng đáng mấy đồng, cô nương cần nó gì?”
“Ngươi cần quản. Bốn trăm lượng, cộng lô hàng thứ đó. Da vẫn giao cho ngươi, nhưng ngươi giúp diễn một màn.”
Ta thẳng mắt ông .
“Ta ngươi đường dây để ‘rửa’ đám da , xóa dấu vết quân dụng, chia nhỏ , trộn da thường vận chuyển xuống phía nam.”