BẠN BỆNH CỨ MUỐN DÍNH LẤY TÔI - Chương 69

Cập nhật lúc: 2026-02-19 23:29:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 69: Khanh khanh

Kỳ Khước lập tức biến sắc: "Cậu thật sự tin lời ?"

"Nếu thực sự gì thì xem một chút thì ?" Thẩm Đạm Dẫn như .

Đỗ Văn Tây thực sự c.h.ử.i thề: "Hai thật sự yêu ? phục đấy, hèn gì cư dân mạng ngày nào cũng chèo thuyền (đẩy CP) hai . Cái lúc Bồ Cánh Tuyên và Chử Khởi Thừa yêu cũng mang cái bộ dạng hệt như !"

"Lão Đỗ, ông b.ắ.n phá bừa bãi thế." Bồ Cánh Tuyên lên tiếng: "Chẳng mấy đứa đều đang ở đây bồi ông ?"

"Bồi ?" Đỗ Văn Tây dường như mất hết lý trí, "Bình thường trong chương trình cứ hố thì thôi , đ.á.n.h mạt chược còn đấu trí đấu dũng cho thắng?! Biết thất tình còn cứ từng đôi từng cặp xuất hiện mặt khanh khanh ?! Các chính là cố ý chọc tức !"

"Lão Đỗ, bọn ——"

"Bọn cái gì?" Bồ Cánh Tuyên định mở miệng Đỗ Văn Tây ngắt lời, "Bồ, hồi ông suýt chia tay giúp ông thế nào? Là ai giúp ông những chuyện đó? Lại là ai âm thầm giúp ông để cứu vãn với Chử Khởi Thừa?"

Chử Khởi Thừa: "Cái đó ——"

"Còn ông nữa, Chử Khởi Thừa!" Đỗ Văn Tây bắt đầu điểm danh, "Ông hồi đó vì ông mà Bồ Cánh Tuyên cho leo cây bao nhiêu ? Bồ Cánh Tuyên hồi cấp ba hứa chắc nịch với là học cùng đại học cùng chuyên ngành, kết quả ngoắt cái phản bội . Cái đó cũng thôi , lúc thầm thích ông còn giấu , lén lút lấy bia đỡ đạn, ông bố cằn nhằn bao nhiêu ?"

Vị "đại biểu tranh biện xuất sắc" cũng ngậm miệng. Kỳ Khước ý xem kịch vui, thong dong thêm dầu lửa: " thế đúng thế, hai thật con mà."

"Ông thấy ông ưu tú lắm ? Đồ tra nam đại lộ!" Đỗ Văn Tây hừ lạnh, "Đợi ngày nào đó mấy cái bài đăng bê lên mạng thì ông cứ đợi mắng c.h.ế.t ! Thế kỷ 21 còn lập thiết lập (concept) ' trai ấm áp', ông cẩn thận đấy! Đừng bảo với tất cả đều là bịa đặt, ai mà chẳng là bịa đặt? ông cứ im lặng tiếng đính chính thì sớm muộn cũng ngày bùng nổ, để xem đám fan đông đảo của ông tính ? Đối thủ mà tung acc marketing dập ông thì để xem ông giải thích thế nào?!"

Kỳ Khước: "..." Được , nên im lặng thì hơn.

Bên bàn mạt chược rơi tĩnh lặng. Thẩm Đạm Dẫn liếc mắt quanh, cảm thấy vẫn nên lên tiếng. Dù và Đỗ Văn Tây cũng , chắc sẽ , thế là nhỏ giọng thăm dò: "Không , chẳng qua là chia tay thôi mà, nghĩ thoáng chút, ông thể tập trung học tập ."

Nghe xong, Kỳ Khước ôm mặt, bàn tay bàn vỗ vỗ chân Thẩm Đạm Dẫn. Chưa kịp để phản ứng chuyện gì, Đỗ Văn Tây mỉm : "Học tập? Chỉ ông là yêu học tập thôi! Ai mà chẳng yêu học tập chứ? Không yêu học tập tuyển thẳng? Chơi trò chơi thì chỉ tính tính toán toán, còn lừa nữa! Buổi ghi hình lừa từ đầu đến cuối, xem chương trình mới ông hố ! Không bao giờ tin ông nữa, mang cái mặt trông rõ là đáng tin cậy, thuần khiết vô hại mà kết quả còn xa hơn cả Chử Khởi Thừa!"

Chử Khởi Thừa: "..." Tai bay vạ gió, tại giẫm trúng hai ?

Thẩm Đạm Dẫn thấy mắng thật vô lý. Lúc Kỳ Khước ghé sát tai giải thích nhỏ: "Cậu đá là vì đằng gái bảo tập trung học để nộp hồ sơ thạc sĩ Mỹ, tất nhiên đó chỉ là cái cớ thôi."

Cơn thịnh nộ của thất tình ai cũng chịu nhiệt nổi, bốn t.h.ả.m bại.

Nửa phút , Đỗ Văn Tây thở dài sầu não: "Các xem nghệ sĩ luôn cho ? Chẳng bảo Rapper lòng ? xem qua một lượt mấy cái 'dưa thối' mạng , cảm thấy thu dọn một chút là lên sân khấu ngay."

Bốn tại chỗ ai dám hé răng.

"Bồ, chứ, chẳng ông định mở công ty quản lý ? Ký hợp đồng với , cần lương cũng ."

Bồ Cánh Tuyên hít một lạnh, lấy lệ đáp: "Ừ ừ, thôi."

"Phiền c.h.ế.t , , chơi game đây, sẽ thức trắng đêm, các đừng phiền ." Đỗ Văn Tây dậy thư phòng.

Nghe tiếng đóng cửa, Chử Khởi Thừa nghi hoặc: "Cậu định ở chỗ bọn ?"

Bồ Cánh Tuyên thở dài: "Không , mai sẽ cút thôi. Ở chỗ ít nhất còn phiền bạn cùng phòng của ."

Thẩm Đạm Dẫn nhịn hỏi: "Triệu chứng của kéo dài bao lâu ?"

"Nghe từ chia tay ." Kỳ Khước đáp, "Phải Bồ?"

"Ừ, thấy nhất đừng yêu đương nữa, mầm mống gì sẽ ngắt ngay từ đầu, nếu nào chia tay cũng tìm bọn lóc, thực sự chịu nổi." Bồ Cánh Tuyên than vãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-benh-cu-muon-dinh-lay-toi/chuong-69.html.]

Chử Khởi Thừa xoa thái dương: "Nghỉ sớm thôi, mai còn đến văn phòng luật, thực tập đủ phiền ."

Kỳ Khước cầm lấy áo khoác, kéo Thẩm Đạm Dẫn: "Bọn về đây, phiền hai nữa."

"Ừm." Bồ Cánh Tuyên mở cửa cho họ, "Không tiễn nhé, hai cẩn thận."

Kỳ Khước: "Cảm ơn nhé."

Thẩm Đạm Dẫn do dự mãi cũng đầu một câu: "Lần đ.á.n.h mạt chược thiếu thể tìm ."

Bồ Cánh Tuyên mỉm gật đầu: "Yên tâm, nhất định sẽ tìm ."

Thang máy mở , hai bước . Kỳ Khước trêu chọc: "Cậu thấy vui ?"

"Vui mà, thú vị."

"Không ngờ hứng thú với cái đấy."

"Tại thể hứng thú với cái ?"

Kỳ Khước : "Tất nhiên là . Cậu , hôm nay khỏi phòng thí nghiệm Bồ Cánh Tuyên lôi qua đây, đến Đỗ Văn Tây . Lúc gọi điện tới định tìm cớ chuồn, nhưng điện thoại cưỡng chế thu hồi. Không ngờ tới cứu , thật là cảm động quá ."

"Cậu cũng dễ cảm động thật đấy." Thẩm Đạm Dẫn nhận xét.

"Vậy tại hôm nay qua đó?"

Thẩm Đạm Dẫn lúc mới nhớ lý do tìm Kỳ Khước, nhưng nhận khi gặp Kỳ Khước thì ý định ngay lập tức biến mất. Là vì thời gian trôi qua lâu như tự tiêu hóa , là vì khi gặp Kỳ Khước thì chuyện gì cũng trở nên quan trọng nữa?

"Sao thế?" Kỳ Khước thấy đang thẩn thờ.

"Sư bảo với và Đặng Trạch Không kết thúc ."

Trong lòng Kỳ Khước hiểu rõ: "Thật ?"

"Ừm, là Đặng Trạch Không đề nghị."

Kỳ Khước bật một tiếng. Thẩm Đạm Dẫn nghi hoặc: "Cậu thấy buồn ?"

"Không buồn , thực sự nghĩ Đặng Trạch Không sẽ dứt khoát như ?"

"Nếu thì ?"

Hai tản bộ về phía cổng khu chung cư, xung quanh vắng lặng yên tĩnh. Kỳ Khước thong thả : "Điểm mà khâm phục Đặng Trạch Không nhất chính là sự nhẫn nại và chờ đợi. Cậu cứ chờ xem, chuyện xong ."

Thẩm Đạm Dẫn suy nghĩ về lời của , nghĩ điều gì sâu xa nhưng cũng hỏi thêm nữa.

Về đến khu nhà gần mười hai giờ đêm. Lúc hai chia tay ở cửa thang máy, Thẩm Đạm Dẫn chút do dự. Cho đến khi tiếng Kỳ Khước mở cửa, mới chuẩn ấn vân tay nhà .

" ." Kỳ Khước đột nhiên lên tiếng.

Thẩm Đạm Dẫn lập tức đầu: "Sao ?"

"Gối của vẫn còn ở giường đấy." Khóe môi Kỳ Khước lén lút nhếch lên, "Vào ?"

 

Loading...