“Hôm qua đỡ hơn chút , nhưng hai hôm nay gặp ác mộng, ban ngày lúc tỉnh còn thường hỏi ca ca trai , đến thăm nó, chắc bện bướm cỏ cho nó.” Triệu Hàn Yên , tiếp lời bổ sung, “Nó dùng tay dấu hỏi, vẫn .”
Triển Chiêu gật đầu, thở dài, ngay đó hỏi: “Ca ca trai? Là Bạch Ngọc Đường?”
“ .”
Nhắc đến Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu bỗng nhận : “Ngươi còn quên mất, lâu đến phủ Khai Phong của chúng , mấy hôm còn đến mỗi ngày.”
“Chắc là đang bận việc gì đó, hoặc là về Trần Châu .” Triệu Hàn Yên đoán.
“Vậy đó với ngươi ?” Triển Chiêu hỏi.
Triệu Hàn Yên lắc đầu: “Tính cách con thế nào Triển hộ vệ hẳn là hiểu rõ, xưa nay hành động tùy ý. Hơn nữa và cũng là mối quan hệ sống c.h.ế.t gì, gì cũng cần báo cho , vả cũng sẽ can thiệp chuyện của khác.”
Triển Chiêu gật đầu, cảm thấy tính cách của Triệu Hàn Yên như . Tuy nhiên sự biến mất đột ngột của Bạch Ngọc Đường khiến Triển Chiêu lo lắng một chút.
Triển Chiêu chào tạm biệt Triệu Hàn Yên xong, liền cưỡi ngựa đến Trạng Nguyên Lâu. Xác nhận Tưởng Bình và Bạch Ngọc Đường rời nhiều ngày , Triển Chiêu vội vàng về, tìm Công Tôn Sách, và sơ qua với ông về việc lúc xử án Phùng Chí Tân lúc , quan sát thấy phản ứng của hai Bạch Ngọc Đường và Tưởng Bình chút bất thường. “Khi đó Tưởng Bình còn lỡ lời một câu, Tưởng Bình hỏi Bạch Ngọc Đường “Đây chính là Phùng Chí Tân tìm ”, Bạch Ngọc Đường đồng ý, nhưng thêm gì nữa. Sau khi thuộc hạ hỏi bọn họ, cả hai đều nhiều, nhưng thuộc hạ luôn cảm thấy chỗ nào đó đúng. Hai giang hồ hảo hán, tự nhiên dưng tìm Phùng Chí Tân gì, hiện giờ Phùng Chí Tân c.h.ế.t, Phùng gia suy bại, Phùng Cao cũng rời khỏi Đông Kinh, Bạch Ngọc Đường và Tưởng Bình cũng biến mất.”
Công Tôn Sách xong lời kể của Triển Chiêu, cũng thấy kỳ lạ, bảo Triển Chiêu rảnh rỗi thì điều tra chuyện .
“Phùng gia chừng còn bí mật gì khác.”
Triển Chiêu đồng ý, lập tức sai điều tra, đó cùng Công Tôn Sách gặp Bao Chửng.
Triển Chiêu báo cáo đơn giản với Bao Chửng về tình hình tiếp đón Đoạn tiểu vương gia.
Bao Chửng: “ là ngươi vất vả , vị Đoạn tiểu vương gia chút khác biệt, mà hình như còn hứng thú với ngươi.”
Công Tôn Sách đồng ý, ông cũng phát hiện : “Qua những gì thấy, Đoạn tiểu vương gia dường như giống với lời đồn đại, đương nhiên lời đồn là lúc còn nhỏ, con khi lớn lên tính tình cũng thể đổi. Thấy việc câu nệ tiểu tiết ăn , khá là dễ mến, nhưng học trò luôn cảm thấy chỗ nào đó đúng.”
Bao Chửng nhíu mày gật đầu, ông cũng cảm giác như .
Triển Chiêu: “Thuộc hạ cũng thấy vấn đề, nhưng cụ thể tìm điểm gì sai sót. Rất thể là “giả heo ăn thịt hổ”, giấu sâu.”
“Không thể đề phòng.” Công Tôn Sách về phía Bao Chửng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-96.html.]
Bao Chửng đưa mắt Triển Chiêu: “Vậy những ngày phiền Triển hộ vệ âm thầm giám sát nhiều hơn .”
“Vâng.” Triển Chiêu chắp tay lĩnh mệnh. Sau đó với Bao Chửng và Công Tôn Sách, Đoạn Tư Liêm dường như yêu thích mỹ thực và mỹ t.ửu, cho nên ấn tượng với tiểu đầu bếp.
“Ngươi , cũng định tính cả .” Bao Chửng , “Ngươi tính cách trọng rộng lượng, Triệu Hàn thông minh ứng biến linh hoạt, tính cách hai bổ sung cho , cùng ứng phó với vị Đoạn tiểu vương gia đó, Bao mỗ yên tâm.”
Triển Chiêu .
Công Tôn Sách thì gì, cụp mắt xuống, vẻ mặt chút áy náy. Bao Chửng hiểu rõ ông nhất, thấy bộ dạng của Công Tôn Sách liền chuyện gì đó, bèn giữ hỏi riêng.
Bao Chửng đó Công Tôn Sách cầu xin Triệu Hàn Yên đưa danh sách lên Hoàng thượng, chút tức giận. Công Tôn Sách áy náy liên tục xin , cam tâm tình nguyện bày tỏ sẵn sàng chịu bất kỳ hình phạt nào.
“Tiên sinh là thuộc hạ của , giấu giếm báo, lạm dụng quyền riêng, tự tiện quyết định…” Bao Chửng bộ dạng cúi đầu nhận của Công Tôn Sách, những lời trong bụng nữa, cuối cùng từ từ hít một , “Thôi , , tuyệt đối thứ hai!”
Công Tôn Sách liên tục đồng ý.
Bao Chửng đỡ Công Tôn Sách đang quỳ đất dậy, cảm ơn ông.
Công Tôn Sách khó hiểu Bao Chửng.
“Lời giáo huấn là vì việc công, là thuộc hạ, nên trái lệnh cấp . Còn bây giờ là vì việc tư, chuyện là để bảo vệ .”
Công Tôn Sách mỉm nhẹ nhõm, Bao đại nhân thể hiểu khổ tâm của ông, là đáng .
---------------------------
Truyện của Gió lười~
Ngày hôm , đến giữa trưa.
Xuân Lai bưng một chậu đậu hũ về, vui vẻ với Triệu Hàn Yên: “Vẫn là Lý đại nương tặng đó, chúng thể tiếp món đậu hũ viên ? Ngon lắm!”
Triệu Hàn Yên cúi đầu lướt qua chỗ đậu hũ trong chậu, nụ khóe miệng lập tức tắt ngúm.
“Sao ?”
Triệu Hàn Yên tiện tay cầm một đôi đũa, dọc theo vết nứt miếng đậu hũ bên gạt , lộ một ngón tay đứt lìa ngâm trong nước trắng bệch.