Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 5

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-12 14:05:43
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người câu “ăn của thì miệng mềm”, khi ăn uống no đủ, những sức việc ngay mà còn trở nên thiết và hòa đồng hơn với Triệu Hàn Yên. Sau đó, bất kể Triệu Hàn Yên phân phó thế nào, Lý Tam và những khác đều ngoan ngoãn theo: nâng cao bếp lò, nồi mới, gom củi khô... Cuối cùng, chỉ mất một buổi chiều, thành hết công việc, nhà bếp đổi diện mạo, trông rộng rãi và sạch sẽ hơn .

Bếp lò vẫn còn ẩm, tạm thời thể dùng . Lý Tam và Lai Vượng dùng than để chút lửa nhỏ mỗi bếp, từ từ hong khô, lẽ đến tối mai là thể nấu cơm bình thường.

“Hôm nay vất vả , tối mai mời ăn một bữa thật ngon.” Triệu Hàn Yên đa tạ.

“Thật ? Bọn đều thấy tài nghệ của Hàn , một cái bánh thôi mà ngon đến , chắc chắn khi nấu ăn cũng tồi chút nào.” Lý Tam vui vẻ .

Lai Vượng gật đầu lia lịa, miệng tuy gì nhưng trong lòng nảy ý riêng: [Chắc chắn sẽ ngon lắm đây, nghĩ thôi chảy nước miếng. , ngày mai đem theo cái hộp đựng, lén mang chút thức ăn ngon về biếu già mới .]

“Vậy hẹn ngày mai gặp.” Triệu Hàn Yên Lai Vượng và Lý Tam.

Lý Tam và Lai Vượng cùng , chắp tay chào từ biệt Triệu Hàn Yên ai nấy về nhà.

Triệu Hàn Yên dẫn Tú Châu và hai Xuân Lai, Xuân Khứ định ngoài ăn tạm bữa tối. Bốn khỏi bếp thì phát hiện các nha sai đang hối hả tới chuồng ngựa, chuẩn tuần.

Trời gần hoàng hôn, đây lẽ là lúc tan ca về nhà, bỗng nhiên nhiều điều động như , chắc chắn xảy chuyện.

“Có chuyện gì ?” Xuân Lai níu lấy một nha sai quen hỏi thăm.

“Ở hẻm Sát Trư án mạng .” Nha sai Trương Lăng đáp.

“Trương Lăng ?” Triệu Hổ lên ngựa phát hiện thiếu , đầu tìm kiếm. Trương Lăng vội vàng đáp lời chạy theo. Triệu Hổ về phía Triệu Hàn Yên, gật đầu một cái, gì thêm, lập tức dẫn phóng ngựa .

Triệu Hổ dẫn đội ngũ chỉnh tề hội họp với Công Tôn Sách, Triển Chiêu và những khác ở cổng phủ Khai Phong.

Công Tôn Sách : “Xuất phát thôi.”

“Đại nhân ạ, ?” Triệu Hổ hỏi.

Ánh mắt Công Tôn Sách chần chừ, ho khan một tiếng, “Hôm nay đại nhân cảm thấy khỏe, vụ án mạng cứ để chúng xử lý là .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-5.html.]

“Không khỏe? Bị ?” Triệu Hổ vội hỏi.

“Đừng hỏi nhiều, tập trung tra án.” Công Tôn Sách xong, lên xe ngựa.

Triệu Hổ một tiếng, theo , cùng chạy đến hiện trường vụ án.

Hẻm Sát Trư ở phía Nam đường Ngự Nhai, trong hẻm lớn vài con hẻm nhỏ, tổng cộng mười hai kỹ viện. Hầu hết các kỹ viện ở đây chỉ hoạt động khi trời tối, ban ngày nghỉ ngơi, thêm đó khu vực hẻm Sát Trư khá hẻo lánh nên ban ngày ít qua .

Khi Công Tôn Sách và đến nơi, xung quanh tụ tập khá đông. May mắn là lúc phát hiện t.h.i t.h.ể nha sai tuần qua bảo vệ hiện trường, nên khu vực cách t.h.i t.h.ể ba trượng* vẫn xáo trộn. Mặc dù , tại hiện trường dường như cũng để chứng cứ gì đặc biệt.

*Một trượng = 3,33m. Ba trượng = ~10m.

Nạn nhân c.h.ế.t trong một con hẻm nhỏ ở hẻm Sát Trư, mặc áo tơi, đầu đội nón lá. Nếu vì mặt đất xung quanh đầy vết m.á.u, trông ông chẳng khác nào một gã say rượu đang dựa chân tường ngủ gật.

Công Tôn Sách xắn tay áo lên, vén vạt áo kẹp đai lưng, xổm xuống kiểm tra t.h.i t.h.ể. Nạn nhân c.ắ.t c.ổ c.h.ế.t. Hầu hết m.á.u áo tơi nước mưa cuốn trôi, vết m.á.u xung quanh t.h.i t.h.ể cũng nhiều hơn mức bình thường, lan rộng mặt đất đến hơn một trượng. Nhìn vệt m.á.u loang lổ diện rộng, rõ ràng là do trận mưa rào bất chợt lúc giữa trưa tạo thành. Hơn nữa, vì con hẻm khuất gió và bóng mát, nên đến lúc vết m.á.u lẫn nước mặt đất vẫn khô.

“Một d.a.o chí mạng, vết thương gọn gàng, sâu.” Công Tôn Sách kiểm tra kỹ vết thương, đó lật áo tơi của nạn nhân , “Tài vật tùy vẫn còn nguyên, xem là cướp của.”

Công Tôn Sách phỏng đoán thời gian nạn nhân t.ử vong hai hoặc ba canh giờ* . Dựa tình trạng vết m.á.u tại hiện trường và trang phục, thể suy luận nạn nhân hại đúng lúc trận mưa rào giữa trưa ập xuống. Công Tôn Sách ngay đó hỏi Triển Chiêu suy nghĩ gì .

*Một canh giờ = Hai tiếng.

Truyện của Gió lười~

“Đó là một con d.a.o sắc bén, đao pháp chuẩn xác.” Triển Chiêu suy luận, “Tuy nhiên, với cách c.ắ.t c.ổ , m.á.u nhất định sẽ b.ắ.n lên hung thủ. Trong hẻm là kỹ viện, khỏi hẻm là phố chợ, qua là ít. Nếu hung thủ đầy m.á.u, chắc chắn sẽ gây chú ý.”

Công Tôn Sách gật đầu, lệnh cho Vương Triều và những khác điều tra theo hướng , xem nhân chứng nào .

Triệu Hổ chạy đến, reo lên: “Có phát hiện .”

Công Tôn Sách và Triển Chiêu liền theo Triệu Hổ đến một con hẻm nhỏ khác ở đằng . Trong hẻm một đống rơm rạ, ngay cạnh đống rơm một chiếc áo tơi vứt . Trên áo tơi dính chút m.á.u, rơm rạ xung quanh cũng vết m.á.u, thể thấy là khi hành sự, hung thủ vứt áo tơi ở đây.

Triệu Hổ hiệu xuống. Mọi lập tức chú ý thấy những vệt m.á.u màu đỏ nhạt nhỏ giọt nền đất. Đây hẳn là khi gây án, hung thủ di chuyển khiến những giọt m.á.u hòa cùng nước mưa rơi xuống.

“Có thể thông báo cho Vương Triều và những khác cần tìm nữa. Hung thủ mặc áo tơi khi hành sự, che giấu hảo vết m.á.u .” Công Tôn Sách vuốt râu suy ngẫm, liệu việc mặc áo tơi g.i.ế.c là ngẫu nhiên cố ý. Nếu là cố ý, Công Tôn Sách mơ hồ cảm thấy vụ án mạng hề đơn giản. Ít nhất thì hung thủ tay thông minh, là g.i.ế.c chủ đích và kế hoạch, sẽ càng khó đối phó hơn.

Loading...