Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 394

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-25 13:49:05
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày thứ hai, chính là ngày mùng bảy tháng mười một âm lịch, sinh thần của Thái hậu, bá quan văn võ triều bái, cầu phúc cho Thái hậu.

Buổi tối khi yến tiệc trong cung kết thúc, Thái hậu vui vẻ, liền nhịn giữ Hoàng đế Triệu Trinh , dặn dò một phen, than thở tuy bây giờ gian thần trong triều trừ, nhưng lơi lỏng cảnh giác, lệnh chăm lo việc nước.

Triệu Trinh đáp lời từng câu một, hiếm hoi thuận theo lời Thái hậu từng câu, hề cãi .

“Nương nương, đây là đào tiên do Bình Khang quận chúa dâng tặng.” Cung nữ bưng đào tiên lên, hành lễ với Thái hậu.

“Trái đào giống thật nhỉ, má hồng hồng, là thấy ngon miệng.” Thái hậu vui vẻ cầm lấy một miếng, nếm thử một miếng, kinh ngạc nhướng mày, liên tục khen ngon, “Cứ tưởng chỉ là một món mì ăn cho vui mắt, cả vị đào thật thế nhỉ.”

“Quận chúa bên trong còn nhân nữa ạ.” Cung nữ giới thiệu.

Thái hậu vội vàng c.ắ.n thêm một miếng, quả nhiên ăn miếng thịt quả chua ngọt ngon lành. Đào để lâu, bây giờ mùa đông , sớm còn đào nữa. Nhân quả chua ngọt dẻo dai, ngon hơn cả đào tươi.

“Đây là mời đầu bếp phương nào thế? Ngon tuyệt vời.” Thái hậu vô cùng hài lòng.

“Nương nương, đây là do quận chúa tự tay , đến nhân là lúc đào chín rộ, ướp đường cẩn thận, ngay cả bột mì , quận chúa cũng bỏ cả ngày lẫn đêm để nhào nặn, dụng tâm.”

Truyện của -Gió-

Thái hậu lời xong, lập tức cau mày, ném miếng đào tiên ăn dở xuống.

“Ta nó mãn tang xong, còn bảo gặp ngoài, dự yến tiệc trong cung, hợp cả ngày trong phòng, chỉ để thứ đồ cho ? Ra thể thống gì nữa, còn dáng quận chúa ! Nói bao nhiêu , thứ việc thô tục hợp phận quận chúa của nó!” Thái hậu tức đến đỏ mặt, nghiêng xuống, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng thở dốc.

Triệu Trinh vội vàng khuyên giải Thái hậu nguôi giận, cố gắng cho bà Triệu Hàn Yên thật sự thích nấu ăn, nhưng lời kịp xong, Thái hậu mắng một trận.

“Hoàng thượng, Bình Khang quận chúa tuổi cũng còn nhỏ nữa, thấy con nên tốn chút tâm tư tìm cho nó một tấm chồng .”

“Hôm qua Trịnh thị cung, chính vì chuyện , ý của mẫu hậu là trẫm hạ chỉ chuẩn tấu hôn sự của đường và Bàng tam công t.ử?” Triệu Trinh hỏi.

“Tuyệt đối thể là Bàng gia! Con Hoàng đế cũng một năm , vẫn còn lỗ mãng như , Bàng thái sư trong triều thế nào, con ? Trước đây Bàng gia thế lực lớn, vài chuyện con thể thuận theo. Bây giờ náo loạn một phen , ông cũng nên điều , thể gả Triệu quận chúa cho họ nữa, để Bàng gia cơ hội đông sơn tái khởi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-394.html.]

“Vậy theo ý của mẫu hậu?” Triệu Trinh hỏi .

Thái hậu trầm ngâm một lát , cau mày : “Vẫn là Đoạn Tư Liêm nước Đại Lý hơn, chúng nó con, Đoạn Tư Liêm c.h.ế.t , con thể thu Đại Lý cương vực Đại Tống , cũng lý do danh chính ngôn thuận.”

“Trẫm tưởng mẫu hậu còn cân nhắc Đoạn Tư Liêm nữa, dù thanh danh lắm. Đường gả qua đó, chỉ sợ sẽ chịu khổ.” Triệu Trinh kinh ngạc .

“Hoàng nhi ngoan, còn nghĩ giữ nó bên .” Thái hậu đột nhiên trừng mắt Triệu Trinh, “ lừa con, để hai đứa hợp sức lừa ai gia! Cái gì mà đại kiếp phạm xung, coi ai gia như kẻ ngốc mà dỗ dành!”

Thái hậu tức giận đập bàn dậy, trừng mắt Triệu Trinh, lúc thì mắng hư Triệu Hàn Yên, lúc thì trách Triệu Hàn Yên hư Triệu Trinh.

“Chung quy hai đứa con, đều ỷ lanh lợi, chút phận , bèn càn!”

“Thái hậu chuyện ?” Triệu Trinh lập tức phản ứng , “Là Đoạn Tư Liêm?”

“Là ai quan trọng! Ai gia thấy nó giúp phủ Khai Phong phá án cũng coi như công, sinh thần ai gia còn về chúc mừng, vốn định giấu nhẹm chuyện , vạn ngờ, nó còn chọc ai gia tức!” Thái hậu tức giận, quát Triệu Trinh nhất định gả Triệu Hàn Yên xa.

“Đường xuất cung chẳng qua chỉ là để những chuyện , vì giúp trẫm điều tra nên mới phủ Khai Phong, đó để hỗ trợ phủ Khai Phong điều tra sự thật vụ án, tận tâm tận trách, bỏ nhiều công sức. Hơn nữa, ý kiến giấu mẫu hậu là do trẫm đưa , liên quan gì đến , một nữ nhân yếu đuối như cũng năng lực đó. Nếu như như đều coi là sai lầm, trừng phạt, còn mẫu hậu thì ?”

“Hoàng thượng ý gì?” Thái hậu trừng mắt Triệu Trinh.

“Mẫu hậu Quảng Lâm Ma , chữ “quỷ” bên thêm chữ “quảng lâm”, thì thành “ma”. Triệu Trinh Thái hậu, “Nếu con nhớ lầm, tên tự lúc nhỏ của mẫu hậu là Quảng Lâm?”

“Con bậy bạ gì đó!”

“Tống Đình Không là quỷ, bên là Quảng Lâm, như bèn thành ma.” Triệu Trinh đầu tiếp tục Thái hậu đang kinh ngạc thất sắc, “Cách huấn luyện t.ử sĩ ai cũng , Bao Chửng lúc điều tra phát hiện ít t.ử sĩ của Tống Đình Không trung thành. Cứ sáu đứa nhỏ phối hợp với lên kế hoạch bộ vụ án, chỉ trong vòng hai năm huấn luyện tương tự, là thể chịu cực hình của quan phủ, trung thành tuyệt đối. Đây là huấn luyện bình thường thể , là một tay lão luyện. Nói đến việc thuần hóa t.ử sĩ, thể lợi hại hơn ám vệ hoàng gia ? Sáu năm , chính là lúc mẫu hậu buông rèm nhiếp chính, ngoài lệnh cho họ hỗ trợ Tống Đình Không thì còn ai đây nữa? Hơn nữa lời mẫu hậu , dường như vẫn luôn kiêng kỵ Bàng thái sư.”

“Con... con nghi ngờ ai gia?” Thái hậu vẻ mặt thể tin nổi Triệu Trinh.

“Nghe lúc Tống Đình Không hôn mê, vẫn luôn gọi Thái hậu, nhiều tưởng điên , bậy, trẫm thấy lời chính là sự thật. Trẫm còn khi Tống Đình Không c.h.é.m đầu, thê nhi đều Quách công công dẫn .” Triệu Trinh xong liền sang Quách công công đang bên cạnh Thái hậu, đối phương lập tức chột cúi đầu thấp hơn.

“Hoàng thượng lời Triệu Hàn Yên xúi giục, mới bằng bậy bạ như ? Thật ngờ, ai gia tốn công nuôi một con bạch nhãn lang. Nha đầu đó vì bản , xúi giục quan hệ mẫu t.ử chúng ! Hoàng thượng, con đừng mắc mưu nó!” Thái hậu càng ngày càng tức giận, càng ngày càng kích động.

Loading...