Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 37

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-16 05:06:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Hổ cố ý lắng tai . khi Tưởng Bình mô tả lặp lặp chữ “bạch”, nhướng mày, Triệu Hàn Yên và Triển Chiêu đầy ẩn ý.

Triển hộ vệ là Nam Hiệp quả nhiên là từng trải qua sóng gió, biểu cảm hề lay động.

Triệu tiểu thì mím môi, dường như đang cố nhịn . khi Triệu Hổ kỹ hơn, thì biểu cảm nghiêm túc .

Triệu Hổ gãi gãi đầu, chút chắc chắn lắm.

“Có tiếng roi đ.á.n.h ?” Triệu Hàn Yên nghiêm mặt hỏi Tưởng Bình.

Tưởng Bình đang hì hì thì sững , thái độ của Triệu Hàn Yên lây nhiễm, biểu cảm nghiêm túc hẳn lên, nghĩ nghĩ : “Nghe , đúng là giống thật. Nói thật đó cứ nghĩ là tiếng chuyện , nhưng luôn thấy chỗ nào đó kỳ lạ, đúng lắm.”

“Rốt cuộc là loại tiếng gì? Ngươi xác nhận rõ ràng coi!” Triệu Hổ gấp gáp hỏi.

Tưởng Bình do dự: “Tiếng chuyện và tiếng roi đ.á.n.h giống . Chắc chắn là tiếng roi! Hơn nữa chuyện thì tiếng thở dốc và rên rỉ chứ, đúng ?”

Cả ba đều đáp lời.

“Không chứ?” Tưởng Bình kinh ngạc đ.á.n.h giá ba họ, chỉ Triệu Hàn Yên: "Đệ còn non, thể hiểu , chẳng lẽ Nam Hiệp và vị Triệu sai gia cũng từng…”

Triệu Hổ vội vàng : “Ngươi bậy bạ gì đó, hiểu, đương nhiên hiểu, Triển gia chắc chắn hiểu hơn nhiều. Có điều quang minh chính đại ban ngày ban mặt, ngươi công khai chuyện , thật là bại hoại phong hóa, chúng lười chấp ngươi thôi.”

“Ồ, thế ?” Tưởng Bình nghi ngờ đ.á.n.h giá Triệu Hổ và Triển Chiêu, đầy thâm ý.

“Đêm qua ngươi nhân chứng ?”

“Không .” Tưởng Bình khó hiểu Triển Chiêu đột nhiên hỏi .

“Dẫn về phủ Khai Phong.” Triển Chiêu lệnh.

Triệu Hổ xong thấy hả , lập tức bắt giữ Tưởng Bình.

“Ê! Các cái gì …” Tưởng Bình giãy giụa.

“Ai dám động đến !”

Người đến mặc bạch y trắng như tuyết, như một thanh kiếm lạnh tuốt khỏi vỏ, lao thẳng đến mặt Triệu Hàn Yên, Triển Chiêu và Triệu Hổ. Mắt phượng chứa đựng sát khí, giọng càng thêm gay gắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-37.html.]

Tưởng Bình thấy Bạch Ngọc Đường, kích động giãy giụa hai tay, vội vàng cầu cứu: “Ngũ , bọn họ lý lẽ! Ta chẳng qua chỉ nghi ngờ ba họ giống như đều là trai tân thôi, thế mà họ trả thù bắt . Ngũ mau cứu !”

Sắc mặt Bạch Ngọc Đường lập tức đen , vung kiếm định c.h.é.m về phía Tưởng Bình.

“Triển hộ vệ, cứu mạng!” Tưởng Bình thoát khỏi sự kiểm soát của Triệu Hổ, nhanh ch.óng trốn phía Triển Chiêu.

Triển Chiêu giơ thanh kiếm Cự Khuyết vẫn còn trong bao lên, lập tức đỡ lấy nhát kiếm của Bạch Ngọc Đường, nghiêm mặt cảnh cáo: “Tưởng Bình là liên quan quan trọng của vụ án , Bạch xin đừng loạn.”

Ánh mắt sắc bén ngay lập tức chuyển từ Tưởng Bình sang Triển Chiêu.

Hai đối đầu , khí quỷ dị. Như mũi tên đặt lên dây cung, chỉ trực chờ b.ắ.n .

“Tưởng cố tình chọc ngươi, lẽ báo thù chuyện tối qua. Huynh thông minh, đ.á.n.h ngươi, bèn thử xem Nam Hiệp .” Giọng Triệu Hàn Yên nhẹ nhàng bình tĩnh, dễ dàng tai nhất.

Bạch Ngọc Đường khi Triệu Hàn Yên nhắc nhở, ánh mắt sắc bén chuyển sang Tưởng Bình một nữa.

Tưởng Bình nãy còn đang thầm trộm trong lòng, ngờ “kế hoạch” của vạch trần dễ dàng đến . Hắn một bên oán giận Triệu Hàn Yên lắm lời, một bên vẻ mặt khổ sở hoảng loạn xua tay với Bạch Ngọc Đường, tỏ vẻ oan.

Bạch Ngọc Đường nghĩ nghĩ, thu kiếm , với Triển Chiêu: “Cứ dẫn , c.h.é.m g.i.ế.c c.h.ặ.t từng mảnh càng !”

“Còn là nữa hả!” Tưởng Bình bất mãn la lối, đưa tay lau một vệt “nước mắt” nơi khóe mắt.

“Loại nát, cần cũng .” Bạch Ngọc Đường nhẹ nhàng khoác tay lên vai Triệu Hàn Yên, “Ta nhận một mới, hữu dụng hơn, còn hơn nữa.”

"Đệ…” Tưởng Bình tức đến mặt mày xanh tím, nhất thời nghẹn họng nên lời.

Triệu Hàn Yên thì trong lòng chấn động một cái, vốn định lập tức hất tay Bạch Ngọc Đường , họ còn quen đến mức đó! thấy Triển Chiêu và Triệu Hổ cùng những khác đang về phía , thầm nghĩ khi nãy nàng đến đây suýt chút nữa để lộ sơ hở mặt Triển Chiêu, lúc nếu phản ứng quá mạnh, chẳng là "lộ” càng thêm “lộ” .

Triệu Hàn Yên bèn hào phóng một tiếng, thẳng thắn và khoe khoang chấp nhận lời mời của Bạch Ngọc Đường: “Có thể của Cẩm Mao Thử, vinh hạnh vô cùng!”

Bạch Ngọc Đường cao hơn Triệu Hàn Yên nửa cái đầu, khi khoác vai Triệu Hàn Yên, cảm nhận khung xương nhỏ nhắn, trong lòng đang thấy kỳ lạ, thì tiếng của Triệu Hàn Yên thu hút. Hắn thuận thế Triệu Hàn Yên “từ cao xuống”. Vầng trán tròn trịa trắng nõn, hàng mi dài cong v.út, chớp chớp như màn sương, cái miệng nhỏ nhắn đỏ thắm mũi đang thở mùi thơm như hoa lan, dễ khiến đến ngây .

Bạch Ngọc Đường định lực cũng tệ, kịp nhắc nhở bản khi mất kiểm soát, dời ánh mắt , và cũng rút tay khỏi vai tiểu đầu bếp.

Cơ thể tuy rời xa, nhưng Bạch Ngọc Đường thoát khỏi sự ảnh hưởng của tiểu đầu bếp đối với . Vì ngửi thấy mùi hương tiểu đầu bếp đặc biệt. Sáng sớm như thế đầu bếp hề chút mùi cơm canh nào, là một mùi thơm dễ chịu, còn thoang thoảng mùi hoa nhài nhè nhẹ.

Truyện của Gió lười~

Bạch Ngọc Đường lúc mới nhớ hỏi tiểu đầu bếp chạy đến đây điều tra án, đó chỉ nấu ăn, mà còn Bao đại nhân trọng dụng bổ khoái, Triệu Hàn Yên bằng con mắt khác hẳn.

Loading...