“Chỉ riêng một T.ử Yên Quan thôi mà thể bố cục đến mức , thể tưởng tượng cái cục diện lớn hơn liên quan đến triều đình sẽ cẩn thận tỉ mỉ đến mức nào.” Bạch Ngọc Đường tiếp tục than thở.
“Mặc dù kẻ chủ mưu phía là ai, nhưng từ thủ pháp bố cục của mà xem, cẩn thận, tỉ mỉ, thiện, thể dễ dàng vài chuyện để lấy lòng tin của khác. Có khả năng kiểm soát mạnh, khiến thuộc hạ của phục tùng và tin tưởng . Rất dã tâm, nhưng sẽ cố gắng hết sức để che giấu dã tâm của chính , vả mưu đồ chuyện lớn như , nhất định cần phận để hỗ trợ. Cho nên dân thường, quan viên tứ phẩm trong triều, đều thể cần xem xét.” Triệu Hàn Yên phân tích.
Bạch Ngọc Đường nghiêm túc lắng Triệu Hàn Yên từng điều một, từng chút một gật đầu đồng tình, kiêu ngạo : “Nàng đúng.”
Triệu Hàn Yên Bạch Ngọc Đường khen ngợi thẳng thừng như cho ngượng ngùng, nàng cong những ngón tay thon dài gãi gãi trán, để che giấu sự hổ của .
Bạch Ngọc Đường thấy Triệu Hàn Yên khi hổ chút ngốc nghếch, càng cảm thấy nàng đáng yêu, ánh mắt rơi nàng xong, liền như ma ám thể rời .
May mà Bạch Ngọc Đường sớm chút quen với việc ở chung với Triệu Hàn Yên, lúc vẫn thể kiềm chế, mắt thời gian gấp rút, điều tra án là quan trọng nhất.
“Trong thành Đông Kinh, hoàng quốc thích cộng thêm quan to hiển hách, đến hơn trăm , nếu điều tra từng một, mấy tháng e rằng xong, huống hồ chỉ vỏn vẹn ba ngày. Nàng nào nghi ngờ ?”
Triệu Hàn Yên do dự một chút, lắc đầu, “Tạm thời vẫn xác định.”
“Không , chúng cứ từ từ tìm thôi.” Bạch Ngọc Đường bảo Triệu Hàn Yên tuyệt đối đừng vội, “Ta thể cảm nhận , nàng còn xa sự thật nữa .”
Truyện của -Gió-
Bạch Ngọc Đường xong đưa cho Triệu Hàn Yên một ánh mắt kiên định, khóe miệng ngậm , thể thấy niềm tin lớn Triệu Hàn Yên.
Triệu Hàn Yên đang lo lắng vì thời gian gấp rút, Bạch Ngọc Đường an ủi như , quả thật hơn nhiều. Ngay cả Bạch Ngọc Đường còn niềm tin lớn nàng như , chính nàng há thể tin, dù chỉ thời gian bằng một nén hương, nàng cũng nhất định sẽ cố gắng hết sức tìm.
Hai thúc ngựa vội vàng trở về phủ Khai Phong, vẫn trèo tường trong. Triệu Hàn Yên bộ y phục của xong, đổ một chậu đậu phộng rửa sạch nồi, cho mấy loại gia vị , đậy nắp nồi , sai Lai Vượng đốt lửa nấu một nén hương.
Toàn bộ quá trình tốn đến thời gian nửa chén .
Triệu Hàn Yên đó định tìm Bao Chửng. Vừa khéo lúc , Lý Tam đến tìm, tiểu sai gác cổng đến truyền lời hỏi Triệu Hàn Yên gặp .
Lần vì Lý Tam lắm mồm lung tung chuyện phủ Khai Phong với Tiết chưởng quầy, Công Tôn Sách phạt ở nhà sám hối ba tháng, về phủ Khai Phong. Bây giờ tính ngày vẫn đến hạn, về ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-353.html.]
Triệu Hàn Yên đồng ý xong, liền gặp Lý Tam, thấy Lý Tam vẻ mặt lo lắng vội vàng đến, bước chân hụt hẫng.
“Lý đại ca việc?” Triệu Hàn Yên hỏi.
Lý Tam chút hoảng hốt, thấy giọng Triệu Hàn Yên giật , ngẩng đầu chỉ Triệu Hàn Yên một cái, ánh mắt liền lảng tránh dám thẳng nàng.
“Lý đại ca, thế là...”
Chưa kịp Triệu Hàn Yên xong lời, Lý Tam bỗng nhiên quỳ xuống, thể thấy tiếng xương bánh chè của va chạm với mặt đất.
Lý Tam lóc t.h.ả.m thiết dập đầu với Triệu Hàn Yên, cầu xin nàng giúp đỡ với Công Tôn , cho về.
“Ta , bao giờ lắm mồm nữa, chuyện phủ Khai Phong, dù là chuyện trong phòng bếp, cũng dám lung tung cho ngoài . Triệu , chỉ là một vô tâm vô phế hễ uống rượu là nhiều, cũng ngờ Tiết chưởng quầy là một tên sát nhân chứ! Ta hối hận c.h.ế.t !” Lý Tam tức tự tát một cái, vô cùng lo lắng ôm lấy chân Triệu Hàn Yên, lặp lặp cầu xin nàng tha thứ cho , cho một cơ hội.
“Huynh chỉ vì giúp cầu tình, sớm về phòng bếp?” Triệu Hàn Yên mắt đầy thâm ý đ.á.n.h giá Lý Tam, “Huynh thiếu tiền ?”
“À, đúng, thê t.ử bệnh , uống t.h.u.ố.c, cả ngày việc gì , …”
“Cần bao nhiêu? Ta đưa cho .” Triệu Hàn Yên ngắt lời.
Lý Tam sững sờ, “ thể lấy tiền việc , …”
“Thê t.ử bệnh , đúng lúc cần chăm sóc. Công Tôn bảo nghỉ ngơi thời gian , thể nhân tiện chăm sóc nàng , thế .” Triệu Hàn Yên lấy từ trong tay áo mười lượng bạc đưa cho Lý Tam, “Đây là tiền nhờ chiếc nhẫn của Đoạn tiểu vương gia, lúc đầu rõ là để cùng dùng chung. Huynh bây giờ khó khăn, thì cứ lấy dùng , cũng sẽ gì .”
Lý Tam ngây bạc trong tay Triệu Hàn Yên, vẻ mặt khó xử, nên gì.
Triệu Hàn Yên lắc lắc tay cầm bạc, ý bảo Lý Tam đừng khách sáo.
Lý Tam vội vàng dùng hai tay nhận lấy bạc, cảm ơn sự giúp đỡ của Triệu Hàn Yên. vẻ mặt vui vẻ gì, vội vàng dậy, do dự nửa ngày, mới chào Triệu Hàn Yên, ba chân bốn cẳng chạy trốn.
Triệu Hàn Yên lạnh lùng , “Lý đại ca thong thả, hai ngày nay vụ án bận rộn, lát nữa rảnh rỗi sẽ đến thăm tẩu t.ử.”