Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 31

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-15 09:13:10
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Hàn Yên khẳng định tiểu nha đầu vẫn ở đây, vội vàng tìm kiếm khắp nơi. Triệu Hổ và Tú Châu đó mang đèn l.ồ.ng đến, chiếu phía góc tường, liền thấy một bóng đang co ro nép sư t.ử đá lớn cổng phủ Khai Phong.

Triệu Hàn Yên đưa tay chạm , mà xổm cách đó nửa trượng, nhẹ giọng hỏi: “Có đến tìm ?”

Tiểu nha đầu ban đầu thấy tiếng bước chân, sợ hãi vùi đầu sâu hơn. Lúc thấy giọng quen thuộc, mới từ từ ngẩng đầu lên, thấy Triệu Hàn Yên, lập tức òa chạy đến ôm chầm lấy nàng. Triệu Hàn Yên lúc mới dám vỗ nhẹ lưng, nhẹ nhàng an ủi hồi lâu. Cuối cùng cũng khiến tiểu nha đầu thả lỏng cảnh giác, Triệu Hàn Yên liền nắm lấy tay, dẫn tiểu nha đầu về phủ Khai Phong.

Triệu Hàn Yên nấu cháo rau củ cho tiểu nha đầu, kèm một đĩa củ cải ngâm tương tự . Không nỡ cho tiểu nha đầu ăn đồ ngon, mà là vì nhịn đói lâu ngày, dày yếu ớt, đột nhiên ăn nhiều cơ thể sẽ chịu nổi, tiên uống cháo từ từ điều dưỡng là thích hợp nhất. Trước đó ở bên ngoài tiểu nha đầu trốn tránh nàng, chỉ thể cho bánh điểm tâm là chuyện bất đắc dĩ, bây giờ dẫn về , Triệu Hàn Yên đương nhiên chăm sóc cẩn thận hơn.

Tiểu nha đầu ơn bưng bát cháo to hơn cả mặt , vội vã húp cháo.

Tiếng lòng: [Cháo ngon quá, tay nghề của đại ca ca thật lợi hại, đúng , nên với đại ca ca trong thành đến , g.i.ế.c cha, nương và các ca ca của . thế nào đây, nữa …]

“Rầm” một tiếng, cả cháo lẫn bát đều rơi xuống đất. Nhìn thấy tiểu nha đầu nước mắt đầy mặt, lo lắng run rẩy.

Mọi đều sững sờ, hiểu tại tiểu nha đầu đang yên lành đột nhiên đổi cảm xúc. Chỉ Triệu Hàn Yên hiểu tâm tư, vội vàng ôm lấy đứa nhỏ, vỗ vỗ lưng nó, an ủi nó đừng sợ hãi.

“Đại ca ca đều cả , đừng lo lắng.”

Tiểu nha đầu sững , nước mắt dần ngừng chảy, nghi hoặc Triệu Hàn Yên, như thể hỏi : “Đại ca ca thật sự ?”

Triệu Hàn Yên mỉm gật đầu.

Tiểu nha đầu vô cùng xúc động, reo hò trong lòng vì hiểu .

Triệu Hàn Yên với cảm xúc và trạng thái hiện tại thì thể hỏi kỹ quá nhiều, chờ khi đến nghỉ ngơi hơn, tinh thần định hơn thì hẵng tìm hiểu kỹ vấn đề . Hơn nữa, khi cảm xúc bình tĩnh, cũng thể hồi tưởng nhiều chi tiết hơn.

Triệu Hàn Yên múc cho tiểu nha đầu một bát cháo mới, đợi đến khi húp xong, dùng khăn lau miệng cho tiểu nha đầu. Trong lúc đó nàng còn bảo Xuân Lai kiếm một bộ y phục cùng lứa tuổi, định dẫn tiểu nha đầu tắm rửa đồ.

Truyện của Gió lười~

Triệu Hàn Yên nắm lấy tay tiểu nha đầu xong, thấy Triệu Hổ và Xuân Lai cùng những khác nàng bằng ánh mắt kỳ lạ, lập tức nhận lúc nàng đang trong vai “nam t.ử”, với tiểu nha đầu: “Lát nữa để Tú Châu tỷ tỷ dẫn tắm rửa ? Tú Châu tỷ tỷ là , kiên nhẫn hơn cả , tỷ còn kể nhiều câu chuyện vui. Tắm xong sẽ sạch sẽ, thơm tho, còn ngứa ngáy nữa.”

Tiểu nha đầu ban đầu thì nắm c.h.ặ.t t.a.y Triệu Hàn Yên chịu buông, nhưng khi giải thích phía thì do dự một chút, cuối cùng gật đầu.

Tú Châu vội vàng đến dắt tay tiểu nha đầu, dùng cách dỗ trẻ nhỏ chọc ghẹo vài câu. Tiểu nha đầu cũng thả lỏng cảnh giác với Tú Châu, cuối cùng ngoan ngoãn theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-31.html.]

Triệu Hổ và những khác bên cạnh đều bội phục Triệu Hàn Yên. Tiểu nha đầu chuyện, còn sợ sệt trốn , gặp nam t.ử bình thường chắc chắn bó tay bó chân, nhưng tiểu đầu bếp thì khác, dỗ trẻ nhỏ dịu dàng và dễ gần.

Vừa tuấn tay nghề, còn lương thiện và kiên nhẫn như , tiểu đầu bếp chút lóa mắt.

Triển Chiêu lúc từ con hẻm bên tới, chỉ thoáng thấy bóng lưng tiểu nha đầu, xong sự việc, cũng khen Triệu Hàn Yên lòng .

Hắn đó tuần tra một vòng quanh bếp, thắc mắc hỏi Triệu Hàn Yên: “Cá chép hồng nướng , xong ?”

“Ôi chao, quên mua mất .” Triệu Hổ vỗ tay một cái, trách đầu óc đủ linh hoạt.

“Ngay từ đầu định dùng đến nó.” Triệu Hàn Yên về phía bếp lò .

“Không cá nướng, nhử trộm đến ?” Triển Chiêu đoán Triệu Hàn Yên sớm chủ ý, nên vội vàng hỏi.

“Có cá nướng mà, nhưng cá chép hồng.” Triệu Hàn Yên từ trong chậu vớt một con cá diếc nhỏ cỡ ngón tay cái, đặt một cái đĩa tròn lớn màu trắng tuyết. So sánh như càng thấy con cá nhỏ hơn. “Tại chiều theo ý chứ, nuôi trộm, nướng con cá diếc gầy nhất nhỏ nhất cho .”

Mọi xong đều bật , ngớt lời khen Triệu Hàn Yên lanh lợi.

đảm bảo tên trộm đó tối nay nhất định sẽ đến?” Triệu Hổ hỏi.

Triệu Hàn Yên bảo lấy một tấm lụa trắng, lên đó dòng chữ “Cá trong nồi, trong sân”, đó giương cao tấm lụa lên, và buộc hai chiếc đèn l.ồ.ng đỉnh, để tránh trời tối, “tên trộm sành ăn” đang mai phục ở đằng xa rõ chữ lụa trắng.

“Ha ha ha…”

Triệu Hổ đau cả bụng, những khác cũng thấy thú vị, kể cả Triển Chiêu.

“Trắng trợn như , tên trộm thật sự dám đến ?” Triệu Hổ hỏi.

“Tên trộm ngạo mạn, dám gửi thư khiêu khích thì sợ chúng mai phục chờ . Hắn thư , tự nhiên sẽ theo dõi nơi . Tối nay thấy tấm lụa trắng , dù lấy cá cũng nhất định sẽ đến lấy, ngạo mạn thì sợ khích tướng, dễ dàng nhận thua.” Triệu Hàn Yên giải thích.

Triển Chiêu phát hiện khi tiểu đầu bếp bày trò thông minh, khuôn mặt thanh tú tuấn nhã luôn nở một nụ tinh nghịch, trong đôi mắt toát vẻ thông minh, nhạy bén và vô cùng lanh lợi, cứ như đời vấn đề gì giải quyết .

là một nam t.ử hiếm khó tìm, Triển Chiêu thầm cảm thán.

Màn đêm dần buông xuống, gần đến giờ Tý.

Loading...