Triệu Hàn Yên lau mồ hôi xong, phát hiện khăn trắng dính vết dầu mỡ, mới nhớ xong thịt viên vẫn rửa tay. Quay đầu thấy bên bếp để một chậu nước đang bốc , kịp Triệu Hàn Yên hỏi, liền Bạch Ngọc Đường bảo nàng thể rửa tay ở đó.
Triệu Hàn Yên đoán đây là do Bạch Ngọc Đường chuẩn cho , trong lòng đặc biệt vui, cúi đầu “ừm” một tiếng, ngoan ngoãn rửa tay. Vì khăn nãy bẩn, lúc gì để lau, Triệu Hàn Yên định vẩy vẩy cho khô.
Bạch Ngọc Đường đưa khăn lụa trắng đến, Triệu Hàn Yên nhận lấy lau cảm khái Bạch Ngọc Đường chuẩn chu đáo thật, nhưng lau tay xong nàng chợt nhận đúng.
Khăn dài, rộng, theo đầu khăn…
Triệu Hàn Yên lập tức buông tay .
Nàng nãy lau tay căn bản cái khăn tay nào cả, mà là áo bào của Bạch Ngọc Đường!
Bây giờ thể thấy rõ ràng phía áo bào của Bạch Ngọc Đường ướt một mảng đều, đều là do nàng nãy lau tay dính.
Triệu Hàn Yên ngượng ngùng đưa tay đỡ trán, che mặt , đầu xung quanh, may mà nãy Lai Vượng và Xuân Lai bận bưng đồ ăn lên Tam Tư Đường, rời . Trong bếp ngoài hai bọn họ , chỉ Tú Châu còn ở đó. Tú Châu đang xổm vại rượu, múc rượu cái vò rượu nhỏ cầm tay. Chắc là sợ mấy bầu rượu múc đó đủ uống, nên mới chuẩn thêm một vò nhỏ nữa.
Triệu Hàn Yên may mắn vì Tú Châu lúc đang lưng với nàng và Bạch Ngọc Đường, thấy gì cả, nếu nó thấy, chắc chắn sẽ lải nhải ngừng bên tai .
Triệu Hàn Yên lưng về phía Bạch Ngọc Đường, tạm thời dám . Nàng giơ tay quạt quạt bên mặt, để xua sự nóng rát nãy bốc lên mặt.
Bạch Ngọc Đường đột nhiên nhớ hình như thấy Tô Việt Dung, hỏi Triệu Hàn Yên hai hôm nay nàng chạy mất.
“Bên bếp chỗ đại lao đằng Hứa đầu bếp bệnh, cầu nàng giúp một tay, nàng nhiệt tình, giúp ít việc.” Triệu Hàn Yên đáp.
“Bao đại nhân về !”
Xuân Khứ vui vẻ đến gọi, mời Triệu Hàn Yên và Bạch Ngọc Đường mau qua đó, là tin .
Hai , đoán thể là tin tức bên Khúc Trường Lạc, vội vàng hỏi, quả nhiên là .
Bao Chửng chuẩn lẩu, : “Để cung bẩm báo Thánh thượng xong, chúng liền ăn mừng.”
Mọi đều hoan hô.
Triệu Hàn Yên thấy Khúc Trường Lạc, hỏi Bao Chửng cần dẫn cung .
Bao Chửng đồng ý: “Giờ đang đợi ở ngoài xe ngựa, đến lấy lời khai của Trương đại cô nương xong sẽ ngay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-306.html.]
Triệu Hàn Yên đồng ý, chúc Bao Chửng chuyến chầu thuận lợi, đó nàng và Bạch Ngọc Đường cùng tiễn Bao Chửng ngoài phủ.
Triển Chiêu đang cưỡi ngựa đợi bên cạnh xe ngựa, đợi Bao đại nhân , Khúc Trường Lạc trong xe liền thò đầu , xuống xe, lễ phép mời Bao Chửng lên xe .
Đây là thứ hai Triệu Hàn Yên gặp Khúc Trường Lạc, đầu tiên là lúc Tiết chưởng quầy hạ t.h.u.ố.c, Khúc Trường Lạc với tư cách nghi phạm đến phủ Khai Phong chịu thẩm vấn, lời toát lên vẻ chính khí. Lần gặp , thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi, lễ tiết, nhưng lẽ vì tố cáo phụ, sắc mặt vô cùng âm trầm, hề . Cũng dễ hiểu, bất cứ ai đưa lựa chọn như , nội tâm đều nặng trĩu.
Xe ngựa chầm chậm chuyển động, đổi hướng, đó nhanh ch.óng phóng về phía hoàng thành.
Triệu Hàn Yên về hướng xe ngựa biến mất, chút thất thần.
Triệu Hổ và những khác than thở: “Thế thì quá , ván đóng thuyền, cuối cùng chúng cũng thể thảnh thơi vài ngày .”
Vương Triều và Trương Long đều liên tục đồng ý, ba bá vai vui vẻ về, chuẩn ngủ một giấc bù sức lực. Chắc là đợi ngủ dậy, Bao đại nhân cũng từ cung trở về mang tin đến cho bọn họ , thể cùng ăn đồ ngon ăn mừng.
Nghĩ đến là thấy vui, ngủ thôi!
Ba một đoạn đường xong, mới ý thức thiếu mất một , đầu gọi Mã Hán.
“Các , về ngay.” Mã Hán đồng ý xong, đầu tiếp tục về phía Triệu Hàn Yên và Bạch Ngọc Đường bên .
Hai vẫn nguyên tại chỗ động đậy, Mã Hán cảm thấy chỗ nào đó đúng, liền xán đến hỏi hai vấn đề gì .
Triệu Hàn Yên hỏi Mã Hán: “Khúc Trường Lạc năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Mười sáu.” Mã Hán hồi tưởng , với Triệu Hàn Yên.
Triệu Hàn Yên hỏi thể xác định .
Mã Hán gật đầu, “Trước đó Công Tôn bảo tra tình hình của , cho nên chắc chắn.”
“Mười bốn, mười lăm và mười sáu, các thể sự khác biệt ?” Triệu Hàn Yên hỏi.
“Có , , tùy .” Bạch Ngọc Đường .
Mã Hán gật đậu phụ họa, cảm thán đứa trẻ lớn nhanh hoặc già dặn hơn chút, sẽ tuổi lớn hơn chút, đứa thậm chí mười sáu mười bảy tuổi như ba mươi.
“Ngược cũng trẻ, kỳ thực lớn tuổi hơn.” Bạch Ngọc Đường bổ sung, “ tình huống hẳn ít hơn tình huống .”
Truyện của -Gió-
“Tại ?” Triệu Hàn Yên hứng thú hỏi Bạch Ngọc Đường.