Triệu Hàn Yên xào thêm lá tỏi mầm, củ cải muối, và củ cải bào sợi. Trộn thêm dưa chuột và mộc nhĩ thành món gỏi thanh mát. Thịt bò hầm tương chuẩn từ sáng sớm cũng bày đĩa. Cuối cùng, nêm muối nồi canh xương cừu hầm đậu đen xong, múc bát, thêm hành hoa và rau mùi.
Sau khi thêm sáu con gà bọc lá sen bù , bàn ăn nhỏ hôm nay coi như tất.
Triển Chiêu Vương Triều gọi ngay lúc Triệu Hàn Yên bắt đầu nấu cơm, Triệu Hổ đành tự “canh gác” trong bếp, Triệu Hàn Yên và những khác bận rộn nấu ăn. Ban đầu ánh mắt của tập trung Triệu Hàn Yên. Từ nhỏ đến lớn, Triệu Hổ từng thấy ai ngay cả cơm cũng hấp dẫn đến . Bất kể là cúi đầu thái rau vung tay xào thức ăn, tiểu đầu bếp vô tình toát vẻ linh động và tao nhã, cứ như đang nấu ăn mà là đang đỉnh núi hoặc gốc cây hoa mai gảy khúc nhạc du dương. lâu , Triệu Hổ Triệu Hàn Yên nữa, vì hai lỗ mũi của hương thơm của các món ăn chiếm lĩnh, khiến thể suy nghĩ, càng thể để ý đến “sắc ”, trong đầu chỉ nghĩ đến “ăn ăn ăn”, “đói quá đói quá đói quá”…
Triệu Hàn Yên khi nấu ăn quen với những tiếng lòng “ăn uống” của ba Lai Vượng, Xuân Khứ, Xuân Lai. Chủ yếu vì ba khi bếp cũng bận rộn, khi bận, tự nhiên thể nghĩ ngợi nhiều. hôm nay thêm Triệu Hổ, tần suất tiếng lòng của vang lên nhiều gấp ba ba cộng , liên tục ngừng nghỉ, ồn ào đến mức Triệu Hàn Yên suýt chút nữa hét lên một tiếng đuổi . nghĩ , nàng thể gặp tình huống nghiêm trọng hơn thế , nếu lúc rèn luyện vẻ mặt đổi sắc, càng giữ bình tĩnh. Thế là nàng coi đó như sự rèn luyện tính nhẫn nại của bản . Tuy nhiên, khi cho muối canh thịt cừu, tay nàng vẫn run, cho nhiều muối, Triệu Hàn Yên đành bình tĩnh múc một muỗng nước sôi cho pha loãng. Điều chắc chắn ảnh hưởng đến hương vị món canh thịt cừu , nhưng còn cách nào khác, vấn đề thì xin tìm Triệu Hổ.
Truyện của Gió lười~
“Oa, tiểu đầu bếp quả nhiên thêm món mới, thịnh soạn quá! Ta giúp bưng thức ăn nhé!” Triệu Hổ chủ động đề nghị.
Triệu Hàn Yên thấy tai đỡ mệt , bèn để Triệu Hổ dẫn theo Lai Vượng, Xuân Lai và những khác dọn món. Còn về đ.á.n.h giá của thực khách, chỉ cần những chiếc đĩa bưng về là rõ.
Sau thời gian bằng hai nén hương, những chiếc đĩa và bát bưng về. Triệu Hàn Yên thấy ngoài cơm trắng gấp đôi dự kiến còn thừa , thì những món ăn khác ngay cả chút nước sốt đáy đĩa cũng còn.
“Ngon quá xá, Vương Triều và ngay cả chút nước sốt còn sót đáy đĩa cũng bỏ qua, múc một muỗng cơm, trộn ăn sạch luôn.” Tú Châu kinh ngạc cảm thán.
Triệu Hàn Yên , cùng Tú Châu và dùng bữa xong, bèn tới chỗ chum tương múc hai muỗng tương ngọt và tương ngọt cay.
Tương ngọt là do Triệu Hàn Yên tự mấy hôm , dùng phương pháp tương truyền thống nhất ở địa phương: bột mì và đậu tằm rang chín nhào với nước sôi thành bánh đem hấp. Khi nguội, dùng lá trử phủ lên. Lá trử hình dáng giống lá dâu tằm, độc và thể dùng t.h.u.ố.c, trong Đông y công dụng chữa trị phù thũng, thoát vị, lỵ tật. Phủ lên bánh là để chống sinh sâu bọ, giòi bọ, nấm mốc. Chờ bảy ngày bánh ngả màu vàng, phơi nắng một ngày, giã nát bánh, ngâm nước sôi một , cho nhiều muối, thế là pha chế thành tương ngọt. Triệu Hàn Yên còn chuẩn một phần cho thêm ớt, thành tương ngọt cay. Hai loại tương thích hợp dùng nước chấm cho đồ nướng, lát nữa thể dùng ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-30.html.]
Lai Vượng theo yêu cầu của Triệu Hàn Yên, dùng gạch và bùn vàng dựng tạm một cái “lò nướng”, chuẩn sẵn than củi. Sau đó ngoài mua chút rượu Kiếm Nam Xuân, rượu thanh mai và rượu nho, lát nữa để nhắm với đồ nướng. Tiền mua rượu là do Triển Chiêu đưa, là thể ăn chùa, góp sức. Triệu Hổ cũng hóng hớt, chủ động chạy mua món chân ngỗng và lưỡi vịt ướp rượu nổi tiếng nhất thành Đông Kinh của nhà Dương Nhị Nương.
“Hàn nếm thử một miếng xem , món ngon, chờ đến nửa đêm chúng nhắm rượu là hợp nhất.” Triệu Hổ mở đồ mua , khoe với Triệu Hàn Yên.
Triệu Hàn Yên dùng đũa gắp một miếng chân ngỗng cho miệng. Vị ngọt cay, dai, thịt nhiều nhưng ăn đậm đà, quả nhiên là món nhắm rượu ngon.
“Trong bếp còn món gì nữa ?” Triệu Hổ đột nhiên nhớ gì đó, hỏi Triệu Hàn Yên.
“Sao, Triệu đại ca vẫn ăn no ?” Tú Châu nửa đùa nửa thật hỏi.
“Không , nãy cưỡi ngựa về, qua cổng chính phủ Khai Phong, thấy một tiểu nha đầu lảng vảng cổng, quần áo rách rưới, trông tội nghiệp lắm. Ta còn kịp chuyện, tiểu nha đầu rụt cổ chạy góc tường trốn . Ta đoán tiểu nha đầu đói bụng, nên mang chút bánh bao, bánh nướng gì đó cho.” Triệu Hổ bổ sung: “Trẻ con chắc ăn cay nhỉ, món chân ngỗng ướp rượu của cay.”
Triệu Hàn Yên cau mày: “Tiểu nha đầu? Váy màu hồng ?”
“Trời tối, để ý, nhưng hình như là màu hồng.” Triệu Hổ chắc chắn . Hắn xong, đầu thì thấy Triệu Hàn Yên chạy ngoài. Triệu Hổ và Tú Châu cũng vội vàng theo.
Triệu Hàn Yên chạy đến cổng chính phủ nha, tìm kiếm khắp nơi thấy . Đang nghĩ tiểu nha đầu mất , thì thấy một tiếng lòng: [Đói quá, đói quá, ăn bánh ngọt của đại ca ca tặng, đại ca ca ở , tên đó đến , hại khác, hại khác…]
Tiếng lòng mà Triệu Hàn Yên thấy âm lượng và giọng điệu giống hệt như giọng bình thường của đó khi mở miệng, nên nàng lập tức nhận giọng . Chính là tiểu nha đầu mà nàng gặp đó, dường như vì cả nhà g.i.ế.c mà sợ đến mức mất giọng.