Tiểu sai ngoáy ngoáy lỗ tai, mở to mắt đ.á.n.h giá hai . Thiếu niên da trắng trẻo, tuấn tú, khá dễ mến, một đôi lông mày kiếm trông khí phách. Người đằng , tuy cũng mặc nam trang, nhưng khuôn mặt trái xoan phần nữ tính đó, thế nào cũng là nữ.
“Tiểu cần đ.á.n.h giá nữa, nàng là tỳ nữ của .”
“Đầu bếp mà còn dẫn theo tỳ nữ á?” Tiểu sai chú ý thấy hai lưng còn vác theo một dụng cụ nấu nướng, cộng thêm việc cả tỳ nữ kèm, thể là một đầu bếp tài giỏi, ít thì việc nấu ăn của cũng kiếm tiền, nếu thì nuôi nổi tỳ nữ. Suy tính như , tiểu sai càng thêm do dự: “Hai vị xác định là đến phủ Khai Phong để ứng tuyển đầu bếp chứ? Đây là cửa của phủ Khai Phong, hai vị chắc là nhầm đường ?”
Triệu Hàn Yên câu hỏi thì thấy nghi hoặc, bèn đưa mắt sang Tú Châu bên cạnh, chắc chắn gật đầu với tiểu sai: “ , chính là đến phủ Khai Phong ứng tuyển. Chẳng lẽ tuyển ?”
Triệu Hàn Yên khẽ nhướng mày, chân thành hỏi.
Tên tiểu sai đôi mắt trong veo như suối nước chảy bên trong của Triệu Hàn Yên cho mê mẩn, ngây một chút, mới vội vàng xua tay : “Không , đương nhiên là tuyển . khi mời , vẫn xác nhận một chút, hai vị chuyện về vị đầu bếp tiền nhiệm ?"
“Chuyện gì?” Triệu Hàn Yên hỏi.
“Quả nhiên là , bảo đầu bếp giỏi đến đây ứng tuyển.” Tiểu sai thất vọng thở dài, “Sư gia nhà chúng dặn , chuyện giấu giếm, nên rõ với các vị . Vị đầu bếp tiền nhiệm của phủ Khai Phong g.i.ế.c ngay tại phòng bếp, hung thủ chính là đồng bọn của tên tội phạm đang giam trong ngục phủ Khai Phong.”
“Trời ơi!” Tú Châu kinh ngạc che miệng, sợ hãi nép Triệu Hàn Yên, “Công t.ử, đầu bếp ở đây mà còn đối mặt với nguy cơ g.i.ế.c, đúng là lỗ nặng !”
Triệu Hàn Yên gật đầu đồng tình. Lời dặn dò của Triệu Trinh ba ngày vẫn còn văng vẳng bên tai, nào là đầu bếp ở phủ Khai Phong là nơi của quan gia, an , thể khiến yên tâm. Hóa hai chữ “an ” chỉ là hoàng đế ca ca đang đùa giỡn với nàng thôi.
“Vậy hai vị còn đến ứng tuyển đầu bếp nữa ?” Tiểu sai cẩn thận tới lui chủ tớ bọn họ, khi nhận câu trả lời, chút lo lắng, đầu tiên thấy nỡ để rời .
“Ứng tuyển.” Triệu Hàn Yên dứt khoát đáp.
Tiểu sai mừng rỡ, vội vàng mở rộng hết cỡ cánh cửa, nhiệt tình mời bọn họ , còn xách đồ giúp. Triệu Hàn Yên và Tú Châu cũng khách sáo, đưa hết đồ đạc cho gã thật. Tiểu sai sững sờ, đành im lặng xách đồ dẫn họ đến phòng bếp .
"Đây chính là phòng bếp." Tiểu sai hì hì đặt đồ xuống, thở phào nhẹ nhõm, với hai họ.
Triệu Hàn Yên liếc Tú Châu.
Tú Châu hiểu ý ngay, từ trong túi tiền lấy một xâu tiền đưa cho gã.
Tiểu sai nữa ngây : “Cái là ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-3.html.]
“Không thể để ngươi xách đồ công, cầm lấy , chút tiền bánh thôi.” Tú Châu đưa tiền tới.
Tiểu sai ngờ thưởng tiền, vui mừng khôn xiết, liên tục đa tạ, trong lòng chút áy náy vì khi nãy thầm nghĩ về lúc xách đồ.
“Không cần nhiều thế , lấy hai đồng thôi, ai cũng khó khăn cả, giúp đỡ lẫn .” Tiểu sai trả phần lớn tiền cho Tú Châu, “Đồ đạc cứ tạm để ở đây, dẫn hai vị gặp sư gia.”
Gã xong liền dẫn đường.
Tú Châu cất tiền , chút kinh ngạc và vui vẻ ghé sát Triệu Hàn Yên, thì thầm: “Người ở phủ Khai Phong đều khá thật thà nhỉ.”
“Cũng xem chủ nhân là ai chứ, ngay thì thẳng thôi.”
Chủ tớ hai theo gã đến phòng của Công Tôn Sách. Công Tôn Sách cuối cùng cũng tuyển đầu bếp, vui mừng khôn xiết, lập tức cho gọi Triệu Hàn Yên và Tú Châu gặp. Lần đầu gặp mặt, tránh khỏi việc đ.á.n.h giá lẫn một phen. Công Tôn Sách quan sát Triệu Hàn Yên: da trắng, ánh mắt thuần khiết, khi đôi mắt cong thành hình vầng trăng khuyết, chiếc mũi nhỏ hếch lên, một đôi lông mày kiếm thật sự đầy khí phách. Là một thiếu niên thanh tú, dễ mến, qua cũng . Còn về tỳ nữ phía , Công Tôn Sách nãy tiểu sai qua, đương nhiên ông cũng ngay đó là một thiếu nữ.
Triệu Hàn Yên đ.á.n.h giá Công Tôn Sách, chủ yếu là để “đối chiếu với trí nhớ”, dù đây cũng là nhân vật nổi tiếng đầu tiên của phủ Khai Phong mà nàng gặp. Tuổi chừng ba mươi mấy, thanh tú nho nhã, chút phong thái thoát tục, khi trông hiền từ, là dễ gần. Công Tôn Sách chuyện văn nhã, giọng điệu từ tốn chỉ khiến khác thấy dễ lọt tai, mà còn mang cảm giác bình yên.
Đôi bên gặp mặt, đều ấn tượng về .
Công Tôn Sách mời Triệu Hàn Yên xuống, vuốt râu gật gù, tiện thể mỉm hỏi Triệu Hàn Yên họ tên, tuổi tác, quê quán, v.v.
"Tiểu sinh tên là Triệu Hàn và đồ đều là kinh thành. Tổ tiên từng xuất từ gia đình thư hương, nhưng đến đời gia phụ thì sa sút. Phụ dựa việc mở một t.ửu quán để kiếm sống, mong tiểu sinh học hành thành tài. Sau phụ mẫu lượt qua đời, cuộc sống khó khăn, tiểu sinh đành từ bỏ việc học, tiên lo kiếm sống. Vì mới đến đây ứng tuyển đầu bếp, kiếm miếng cơm manh áo.” Triệu Hàn Yên cố cho phận của kẽ hở, “Đương nhiên đến đây ngoài việc nấu ăn, tiểu sinh còn chút suy tính riêng. Phủ Khai Phong nổi tiếng gần xa, danh tiếng của Bao đại nhân từ lâu. Quan trọng nhất đây là nơi của quan phủ, thư hương, tiểu sinh nghĩ ngoài lúc nấu ăn , lẽ còn cơ hội sách.”
Công Tôn Sách xong những lời giải thích , khẽ gật đầu, thảo nào vị đầu bếp đến kiêng kỵ chuyện phòng bếp c.h.ế.t, hóa là một nội tâm trong sáng, một lòng cầu học. Công Tôn Sách hài lòng gật đầu: “Triệu Hàn tiểu quả là tầm thường, cứ ở đây. Cần sách b.út mực gì cứ đến chỗ mượn.”
Truyện của Gió lười~
“Đa tạ .” Triệu Hàn Yên hành lễ với Công Tôn Sách.
Công Tôn Sách quan sát kỹ lời và cử chỉ của thiếu niên tên Triệu Hàn , gật đầu một nữa. Phong thái hào phóng, kiêu ngạo, tự ti, tuy gia đạo sa sút, nhưng đứa trẻ giáo dưỡng từ gia đình gia giáo vẫn phi phàm, đặc biệt là thiếu niên đang ở mặt ông đây.
“Vậy còn tỳ nữ ?” Công Tôn Sách hỏi.
Triệu Hàn Yên gượng gạo: “Không giấu gì , khi mẫu mất, nàng thực là do phụ mua về để hầu hạ tiểu sinh, cũng coi như nửa phần .”
Công Tôn Sách gật đầu, định đích một chuyến xuống phòng bếp sắp xếp, nhưng lúc thấy Triệu Hổ đến, bèn phân phó Triệu Hổ .
"Chỗ phòng bếp đó gần một tháng dùng , cần dọn dẹp, ngươi gọi thêm vài giúp một tay." Công Tôn Sách dặn dò.