Phủ Khai Phong.
Bao Chửng dùng bữa sáng xong, mặc quan phục chỉnh tề, uy nghiêm, mở công đường dẫn giải Trương đại cô nương và Lã nhị cô nương.
Đợi Bao Chửng mở miệng hỏi, Trương đại cô nương liền hỏi ngược Bao Chửng khi nàng khai báo sự tình xong, liệu thể lập công chuộc tội .
“Không thể.” Bao Chửng như đây, theo thông lệ từ chối dứt khoát, “Bốn mươi tám mạng , các ngươi dùng chân nghĩ cũng nên đây là tội ác tày trời đến mức nào! Cho dù Bao mỗ tha thứ cho các ngươi, thiên hạ cũng tha thứ, dù thiên hạ đều tha thứ , thì bốn mươi tám oan hồn c.h.ế.t oan đó cũng buông tha các ngươi!”
Trương đại cô nương vốn dĩ hỏi câu , là phủ Khai Phong lẽ vì lừa khẩu cung của nàng, sẽ tùy tiện đồng ý, nàng cũng thuận nước đẩy thuyền chỉ điểm Tiết chưởng quầy. Nào ngờ Bao Chửng cương trực như , từ chối thẳng thừng.
Trương đại cô nương lúc xong lời chỉ trích của Bao Chửng, nhất thời gì cho .
“Các ngươi còn mau thành thật khai báo tội ác, tích chút âm đức, c.h.ế.t xuống địa phủ sẽ chịu nhiều khổ hơn.” Triệu Hàn Yên giải thích, “Có đến nhân quả luân hồi ? Nhân quả gì đều do trời định, đời các ngươi dù ác nhân, nhưng chỉ cần khi c.h.ế.t sám hối tội , xuống âm phủ thể từ đầu, còn thể đầu thai. Bằng , hồn phách mang theo tội ác, chính là tội , sẽ bỏ vạc dầu rán, mãi mãi chịu khổ rán dầu, còn c.h.ế.t , đau khổ bao?”
Trương đại cô nương sững sờ, “Còn cách ?”
“Có từ lâu , là do các ngươi kiến thức nông cạn, nếu tin ngươi hỏi thử các vị mặt ở đây, .” Triệu Hàn Yên chuẩn sẵn “cầu thang” cho Trương đại cô nương bước xuống, hơn nữa năng hình dạng.
Trương đại cô nương rũ mắt trầm mặc một lát : “Lời thề phát , c.h.ế.t cũng thể hối hận, sẽ phản bội chủ nhân. nếu các ngươi hỏi chuyện khác, mà nhất định sẽ thành thật khai báo, coi như tích chút âm đức cho , c.h.ế.t bớt chịu chút khổ.”
Trương đại cô nương đó liền khai Tiết chưởng quầy: “Gần đây kinh thành thị phi nhiều, sớm nhận thấy , một mặt mời chủ nhân đừng đến nhà trong thăm chúng nữa, một mặt mời Vong Ưu Các của Tiết chưởng quầy đến giúp chúng , một khi hiềm nghi quan phủ để mắt đến, sẽ tiến hành diệt khẩu, để giúp chủ nhân trừ hậu họa.”
Trương đại cô nương tiếp tục nhấn mạnh biểu thị, suy nghĩ liên quan đến việc diệt khẩu hạ nhân đều do một nàng quyết định.
Lúc Tiết chưởng quầy dẫn lên để đối chất với Trương đại cô nương.
Tiết chưởng quầy xong lời khai của Trương đại cô nương, dùng ánh mắt lạ lẫm đ.á.n.h giá nàng : “Cô nương là ai còn gặp bao giờ, đổ tội cho ?”
Trương đại cô nương thấy Tiết chưởng quầy nhận tội, tức giận : “Sự việc đến nước , còn ở mặt Bao đại nhân, ngươi hà tất giả vờ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-272.html.]
“Ta còn đang , xin vị cô nương đừng bịa đặt về . Thứ nhất từng đắc tội với cô nương, thứ hai cũng từng chiếm tiện nghi của cô nương, chúng gần đây thù xa oán gì, các ngươi tự phạm án kẻ sát nhân thì tự thừa nhận là , đừng lôi , hứng thú với chuyện .” Tiết chưởng quầy giải thích.
“Đại nhân, còn đưa cho một rương châu báu thù lao!” Trương đại cô nương thấy thể lý lẽ với Tiết chưởng quầy, liền đầu lo lắng với Bao Chửng, đồng thời kể chi tiết từng món đồ trang sức là gì, vẻ là đồ riêng nàng dành dụm .
“Cô nương đưa cho một rương châu báu, nó ở ? Có nhân chứng vật chứng gì ?” Tiết chưởng quầy hỏi ngược .
Truyện của -Gió-
Trương đại cô nương vội vàng biện minh: “Chuyện g.i.ế.c ai quang minh chính đại, tự nhiên là lén lút gặp mặt. Lúc đó sai tiểu tư tâm phúc tìm ngươi, dò hỏi Vong Ưu Các của các ngươi rốt cuộc là sát thủ các trong giang hồ , ngươi đồng ý, tiền đặt cọc đưa tới, còn gì mà chối cãi. Hơn nữa tên khách điếm của ngươi chẳng là Vong Ưu Các, ai trong giang hồ mà ? Đại nhân sai hỏi thăm một chút là sẽ thôi.”
“Cái tên chỉ là trùng hợp, chuyện cô nương hỏi Triệu sai gia thì sẽ rõ. Ta từng gặp mặt cô nương, xin đừng càn, bằng hãy triệu tên tiểu tư đó đến đối chất.” Tiết chưởng quầy kiên trì biện bạch.
“Ta thấy bây giờ ngươi ỷ bốn mươi tám tên hạ nhân đều g.i.ế.c c.h.ế.t, c.h.ế.t đối chứng, nên mới cãi chày cãi cối với . Tóm sự thật là như , thành thật khai báo, tin đành xem Bao đại nhân định đoạt.” Trương đại cô nương cạn lời, tiếp tục tranh cãi với Tiết chưởng quầy nữa, sang mời Bao Chửng tự quyết định.
Bao Chửng bảo Trương đại cô nương và Lã nhị cô nương ký tên điểm chỉ xong, hỏi Tiết chưởng quầy nhận tội .
Tiết chưởng quầy lắc đầu, kiên quyết bày tỏ oan.
“Cơ hội cuối cùng, ngươi nhận tội ?” Bao Chửng nghiêm túc Tiết chưởng quầy, phảng phất như một x.á.c c.h.ế.t.
Tiết chưởng quầy cung kính dập đầu với Bao Chửng: “Thảo dân nhận.”
Bao Chửng vỗ mạnh kinh đường mộc, tuyên bố bãi đường.
Nửa canh giờ , Triệu Hàn Yên xách một cái hộp thức ăn, bước nhà lao phủ Khai Phong.
Tiết chưởng quầy đang khoanh chân đống cỏ khô, nhắm mắt dưỡng thần. Dường như đang niệm gì đó, trông giống như đang thiền lễ Phật.
Triệu Hàn Yên bảo cai ngục mở cửa phòng giam xong, liền xách hộp thức ăn trong, lấy một đĩa thức ăn từ trong hộp , bưng đến mặt Tiết chưởng quầy mời nếm thử.
Tiết chưởng quầy sớm thấy tiếng mở cửa phòng giam nhưng mở mắt, khi Triệu Hàn Yên chuyện, giọng quen thuộc kích thích , lập tức mở mắt nàng.