Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 250

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-16 14:02:58
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bây giờ là giữa ban ngày, việc ngóng chút khó khăn, may mà công phu của Bạch Ngọc Đường , đối với chắc quá khó.

“Ta trong cố gắng thu hút sự chú ý của họ, tìm cơ hội lẻn .” Triệu Hàn Yên xong, liền vứt mũ rơm , từ trong ngõ hẻm một cách quang minh chính đại, thẳng tiến đến Vong Ưu Các.

Tiểu nhị Vong Ưu Các lập tức nhận Triệu Hàn Yên, vì nàng đến, chưởng quầy nhà gây gổ chút vui vẻ gì. Giờ đến, càng dám đắc tội, cẩn thận nghênh đón, mời nàng , vội vàng báo tên món ăn Vong Ưu Các cho nàng.

Truyện của -Gió-

Triệu Hàn Yên đưa tay gạt một cái, cái ấm sứ Thanh Hoa tiểu nhị bưng lên liền rơi xuống đất, vỡ tan tành. Tiếng động vang vọng cả đại sảnh, những khách nhân vốn đang ăn uống trong sảnh đều im lặng , đồng loạt về phía Triệu Hàn Yên.

Triệu Hàn Yên mặt đầy khó chịu : “Chưởng quầy nhà ngươi của đầu bếp, khai trương vội vàng, kịp đổi thực đơn. Bây giờ khai trương cũng mấy hôm chứ? Sao ngươi thực đơn hình như đổi so với ngày đầu tiên .”

“Chưởng quầy vì Triệu sai gia đồng ý thể dùng , dùng là coi thường Triệu sai gia, cho nên những món ăn cũ đều bỏ , chỉ thêm mới hơn hai mươi món.” Tiểu nhị mất lịch sự mỉm thông báo.

Hai tiểu nhị khác trong sảnh thấy vội vàng chạy đến dọn dẹp mảnh sứ vỡ đất, khuyên nhủ Triệu Hàn Yên đừng tức giận, bọn họ sẽ mời Tiết chưởng quầy đến thương lượng cho t.ử tế.

Triệu Hàn Yên hừ lạnh thở dài: “Bàn về mặt dày ai bì Tiết chưởng quầy nhà ngươi. Trước tiên hai mươi món mới mỗi món mang lên một phần, cho nếm thử.”

“Triệu sai gia một ăn nhiều ?” Tiểu nhị kinh ngạc.

Triệu Hàn Yên phóng một ánh mắt d.a.o găm qua, “Không ?”

“Được, đương nhiên , tiểu nhân sắp xếp ngay.” Tiểu nhị bồi đồng ý xong, vội vàng chạy về phía sảnh, báo tin cho Tiết chưởng quầy. Hai tiểu nhị còn thì ở bên cạnh Triệu Hàn Yên, miệng khách khí xin an ủi những khách nhân khác trong quán là hiểu lầm gì to tát. Hai cũng dám xa, ngoài việc tiếp khách , thì cứ lảng vảng quanh Triệu Hàn Yên, sợ nàng gây chuyện.

Tiết chưởng quầy đang ở trong phòng thu chi gặp Vưu đại nương, tiếng tiểu nhị gõ cửa, liền gọi , tiện tay đưa một túi tiền cho Vưu đại nương.

Tiểu nhị bước vội vàng thông báo cho Tiết chưởng quầy: “Vị Triệu sai gia đến gây sự .”

“Phiền bà .” Tiết chưởng quầy để ý lời tiểu nhị, mỉm ấm áp với Vưu đại nương.

Vưu đại nương vẻ mặt nghiêm túc Tiết chưởng quầy một cái, miệng đồng ý: “Đây đều là nên , chưởng quầy việc gì cứ dặn dò .”

“Vậy giữ bà nữa, Vong Ưu Các bên còn việc cần trông nom.” Tiết chưởng quầy khách khí xong, liền gật đầu với Vưu đại nương, tự dẫn tiểu nhị .

Vưu đại nương bỏ túi tiền trong tay áo, xung quanh, từ cửa vội vàng rời .

Bạch Ngọc Đường khép khe hở cửa sổ , trèo tường khỏi Vong Ưu Các, đợi đống củi ở cửa Vong Ưu Các một lát, thì thấy Vưu đại nương , vội vàng về phía Đông. Bạch Ngọc Đường lập tức bám theo.

Triệu Hàn Yên uống tiểu nhị rót , thấy Tiết chưởng quầy đến, đặt chén xuống hỏi chậm chạp .

“Vừa khách cần tiếp, gần đây Triệu sai gia hứng đến chơi, chịu ở đại sảnh , lầu nhã gian.” Bạch Ngọc Đường liền mời Triệu Hàn Yên lên lầu .

“Thôi , . Xuất nhà nghèo, hưởng nổi cái phúc đó. Chẳng lẽ đồ ăn trong nhã gian và trong sảnh ăn vị khác ?”

Tiết chưởng quầy: “Gọi món giống , đương nhiên vị như .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-250.html.]

Tiếng lòng Tiết chưởng quầy: [Rõ ràng ý đồ ở rượu, còn chuyện ăn uống với .]

Triệu Hàn Yên thấy ánh mắt Tiết chưởng quầy nàng vô cùng cảnh giác. Vưu đại nương đến, nàng liền đến, chuyện rõ ràng như chắc chắn qua mắt Tiết chưởng quầy thông minh. điều chứng minh giữa và Vưu đại nương khả năng mờ ám, cho nên quan sai đến, liền cảnh giác. Nếu nàng chỉ một vị khách liên quan đến, Tiết chưởng quầy chắc chắn sẽ cảnh giác cao độ như .

“Vưu đại nương ?” Triệu Hàn Yên hỏi.

Tiết chưởng quầy xuống đối diện Triệu Hàn Yên, nàng hỏi , vẻ mặt sững sờ nhưng trong lòng bình tĩnh . Chuyện thì hơn là .

Hắn cố vẻ nghi ngờ hỏi Triệu Hàn Yên: “Chẳng lẽ Triệu sai gia đến tìm Vưu đại nương? Phá án ? Bà thanh toán xong với , giờ e là .”

“Thanh toán cái gì?”

Triệu Hàn Yên hỏi xong, liền đưa lên miệng cúi đầu giả vờ uống. Đôi mắt Tiết chưởng quầy dường như thấu thứ.

“Hôm mua hai hạ nhân ở chỗ bà , khéo giữ Vong Ưu Các tạp dịch. Triệu sai gia cũng , Vong Ưu Các của mới khai trương, đang thiếu nhân lực, cho nên mới tìm nha t.ử mua .” Tiết chưởng quầy mỉm Triệu Hàn Yên, trầm ngâm một lát, nửa đùa nửa thật hỏi Triệu Hàn Yên, “Không chuyện phạm pháp ?”

“Không phạm pháp, nhưng Vưu đại nương phạm pháp .” Triệu Hàn Yên thấy hai đĩa thức ăn dọn , cầm đũa gắp một miếng cho miệng, nhíu mày than thở đồ ăn khó nuốt, “Toàn mùi tanh, nếu thì còn tưởng đang ăn cá chứ ăn gà.”

Sau khi Triệu Hàn Yên đ.á.n.h giá như , Tiết chưởng quầy hề tỏ khó chịu chút nào, vẫn tươi xin Triệu Hàn Yên.

“Lần nhất định sẽ nhắc nhở đầu bếp chú ý.”

Tiếng lòng Tiết chưởng quầy: [Đồ ăn khó ăn thì , còn khó ăn hơn, xem ngươi sốt ruột kìa.]

Triệu Hàn Yên cố ý nheo mắt quan sát Tiết chưởng quầy, phát hiện khóe môi cong lên của , quả thực ngông cuồng.

“Tiết chưởng quầy định đổi tên nữa ?” Triệu Hàn Yên hỏi .

Tiết chưởng quầy sững sờ một lát.

Triệu Hàn Yên nhắc nhở: “Lần về lai lịch của Vong Ưu Các giang hồ, hình như ngươi kiêng kị lắm, còn hỏi đạo sĩ mù. Ta tưởng ngươi sẽ đổi tên.”

“Định đổi, nhưng khi đạo sĩ xong, bảo tuyệt đối đổi. Đổi thì phong thủy bố cục dày công sắp đặt ban đầu sẽ phá hỏng hết, tụ tài, còn tai họa đổ m.á.u. Cái tên Vong Ưu Các , khéo thể cản sát khí.” Tiết chưởng quầy bất lực thở dài, “Nếu ông những điều thì chắc chắn đổi , nhưng xong, thà “ còn hơn ”. Ta là thích tiền nhất, ăn kinh doanh sợ nhất là thua lỗ và gây chuyện. Tiện miệng hỏi mấy vị khách, họ đều giang hồ Vong Ưu Các, thế là cứ dùng tên .”

“Tiết chưởng quầy khéo ăn thật.” Triệu Hàn Yên cảm thán.

“Đâu khéo ăn gì, là thật đó, tin Triệu sai gia cứ hỏi vị đạo sĩ đó, ông vẫn đang ở đây mà.” Không đợi Triệu Hàn Yên từ chối, Tiết chưởng quầy lập tức sai mời vị đạo sĩ mù đó đến.

Đạo sĩ mù?

Triệu Hàn Yên cảm thấy quen tai một cách khó hiểu, trong lòng mơ hồ một dự cảm lành.

Quả nhiên khi thấy vị đạo sĩ tiểu nhị mời từ lầu hai xuống, Triệu Hàn Yên nhận ngay đây chính là vị đạo sĩ “mù” từng nàng là nữ nhân phố ngày nọ, còn nàng sẽ gặp đào hoa nát.

Loading...