Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 24

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:00:40
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cũng , nhưng cũng thể nào là hai vị chủ nhân ở chính phòng.” Xuân Lai nhíu mày .

“Mặc kệ là ai, cứ thông báo một tiếng. Huynh bưng thức ăn còn cho Triển hộ vệ và , báo cho Triệu .” Xuân Khứ và Xuân Lai bàn bạc xong, bèn chia hành động.

Triệu Hàn Yên đó bếp, quan sát những mẩu xương gà mặt đất, phát hiện mép bếp dính bùn đất. Nàng kiểm tra từng bệ cửa sổ và cuối cùng phát hiện vết bùn bệ cửa sổ . Triệu Hàn Yên vòng phía bếp.

Phía bếp là nơi Lý Tam chẻ củi, ngoài những thanh củi chất đống, còn ít mùn cưa và dấu chân. Dấu chân khá lộn xộn, thể thấy dấu chân gần đống củi kích cỡ lớn, chắc là của Lý Tam. Triệu Hàn Yên dọc theo bức tường, cuối cùng phát hiện hai dấu chân nhỏ hơn ở sát chân tường, hơn bảy tấc* một chút. Nếu tính theo tỷ lệ dấu chân và chiều cao một phần bảy, thì chiều cao ước chừng của tên trộm là 1m65.

*Bảy tấc = 70cm.

Triệu Hàn Yên ngay lập tức nghĩ đến Tưởng Bình, nàng gặp mặt hôm nay, chiều cao của cũng xấp xỉ như . Triệu Hàn Yên giơ đèn l.ồ.ng lên xem xét dấu vết đỉnh tường. Gần đây trời mưa nhiều, đỉnh tường ít rêu xanh, bốn vết xước tường, vẻ như đến nhà bếp hai ?

Chưa bao lâu, Xuân Lai bưng một chồng đĩa , với Triệu Hàn Yên: “Mọi ăn ngon miệng, chỉ là chê ít gà quá, năm đàn ông to khỏe ăn một con gà, đủ chia.”

Triệu Hàn Yên gật đầu, nàng đoán là đủ . Đều là học võ, bôn ba bên ngoài cả ngày, khẩu vị vốn dĩ lớn hơn thường.

Truyện của Gió lười~

“Đã trộm thì đành chịu thôi, chỉ thể để hôm khác tiếp.”

“Bị trộm ?”

Triển Chiêu từ trong con hẻm bóng đêm đen kịt nuốt chửng bước , một quan bào màu đỏ, đai ngọc buộc ngang lưng, đầu đội mũ quan màu đen tinh xảo, hai bên mũ rủ xuống dải lụa màu đỏ nhạt. Đến gần hơn, ánh sáng từ tối chuyển sang rõ, ngũ quan tuấn tú trông càng thêm nổi bật, cứ như thần tiên giáng thế.

Triển Chiêu vốn thắc mắc tại hôm nay bàn cơm chỉ một con gà, vì tiểu đầu bếp cẩn thận, thể nào chỉ chuẩn một con. Thấy lạ nên đến xem, ngờ đúng lúc chuyện.

là mất... bốn con gà.” Triệu Hàn Yên vốn định báo chuyện nhỏ cho họ, để tránh thêm phiền phức.

Triển Chiêu liếc Triệu Hàn Yên, bếp. Sau khi nắm đại khái tình hình, cũng giống như Triệu Hàn Yên, xem xét bếp lò, bệ cửa sổ, đó sân .

Xuân Lai bên cạnh thấy , nhịn : “Sao Triển hộ vệ giống hệt tiểu đầu bếp thế nhỉ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-24.html.]

Triển Chiêu kiểm tra xong vết xước đỉnh tường, thấy lời của Xuân Lai, bèn đầu Triệu Hàn Yên: “Thế ?”

Triệu Hàn Yên nhướng mày, bày tỏ ý kiến.

“Vậy theo ngươi thì ?” Triển Chiêu nở nụ bên khóe môi.

“Cảm giác giống như một “ mới quen hôm nay trộm.” Triệu Hàn Yên với Triển Chiêu: “Chuyện nhỏ thôi, gặp sẽ hỏi cho nhẽ. Nếu các vị thích ăn, ngày mai nhiều hơn là .”

“Phải đấy, xong nhớ cho .” Triển Chiêu Triệu Hàn Yên một cách nghiêm túc, chắp tay chào.

Triệu Hàn Yên gật đầu, tiễn Triển Chiêu , đó cũng về phòng.

Xuân Lai thì vẫn hiểu, gãi gãi đầu, đuổi theo hỏi Triệu Hàn Yên rốt cuộc Triển hộ vệ ý gì.

“Dùng gà để câu trộm.” Triệu Hàn Yên giải thích đơn giản.

Xuân Lai “” một tiếng, vỡ lẽ .

Buổi trưa ngày hôm , Triển Chiêu đến tìm Triệu Hàn Yên, kể cho nàng chi tiết về phận của Âu Đại Xuân mà họ điều tra .

“Hắn tên thật là Âu Đại Cương, huyện Phương Viên, cách thành Đông Kinh mười dặm. Phụ mẫu mất sớm, ở rể nhà đồ tể Cừu Hải cùng huyện, sống cùng em gái. Lão nhạc phụ Cừu Hải tay nghề mổ heo giỏi, chút gia sản, lúc sống tính tình hung bạo, hợm hĩnh, thích nịnh bợ phận, còn khinh thường đ.á.n.h mắng nghèo hèn, coi như chút hoành hành trong làng.

Một năm rưỡi , Âu Đại Xuân đột nhiên rời nhà rõ tung tích. Lão nhạc phụ lâu cũng bệnh c.h.ế.t. Hắn bèn bỏ thê nhi, một đến thành Đông Kinh mở một tiệm thịt. Vì hòa nhã, tay nghề xẻ thịt giỏi, so đo đong đếm cho khách thêm một miếng thịt, nên việc ăn ngày càng hồng phát, cửa tiệm như bây giờ. Chúng còn hỏi thăm mấy vị khách quen thường mua thịt ở chỗ Âu Đại Xuân, lúc Âu Đại Xuân thuê tiểu nhị việc, mặc một bạch y, n.g.ự.c đeo nửa tấm áo tơi, để thái thịt cho khách. Hắn là vì ưa sạch sẽ, thích m.á.u tanh b.ắ.n . Vì cách khá đặc biệt, chuyện tấm áo tơi thì khách quen nào cũng nhớ rõ. Hơn nữa, mỗi thái thịt xong Âu Đại Xuân đều rửa tay.”

Thật cần Triệu Hàn Yên phán đoán, Triển Chiêu khi tự kể xong những điều , cũng cảm thấy Âu Đại Xuân chắc chắn là hung thủ .

“Tên thật là Âu Đại Cương, mới đổi tên thành Âu Đại Xuân ?” Những mô tả khác của Triển Chiêu đều trong dự liệu của Triệu Hàn Yên, nên nàng hỏi nhiều, chỉ hỏi về chuyện cái tên: “Triển hộ vệ thấy cái tên “Âu Đại Xuân” mà đổi giống tên của ai đó ?”

“Bắc Hiệp Âu Dương Xuân?” Triển Chiêu lập tức hỏi .

Loading...