Bàn Ăn Nhỏ Phủ Khai Phong - Chương 23

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-14 13:59:41
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Hàn Yên thái nhỏ hành tươi, món bánh tiêu muối hành, dùng phần đậu đỏ còn thừa khi sủi cảo để nấu chè đậu đỏ. Sau đó lấy nấm non, giăm bông và măng trong bụng gà , thêm gia vị trộn đều, phân loại bày đĩa. Tiếp đó gỡ một con gà khác khỏi lá sen xếp đĩa, mang tất cả các món ăn đến Tam Tư Đường.

Vì trong Tam Tư Đường chỉ Bao Chửng và Công Tôn Sách, Triệu Hàn Yên chỉ chuẩn hai phần ăn. Khi bưng thức ăn tới, Bao Chửng và Công Tôn Sách đang chuyện án mạng với vẻ mặt nghiêm túc, nhưng khi món gà bọc lá sen thơm lừng đưa , ánh mắt hai đều hẹn mà cùng liếc theo.

Bao Chửng: [Trời chiều lòng , ăn gì ngay cái đó, Triệu tiểu thật ý .]

Đối mặt với vụ án khó giải quyết, Bao Chửng vốn đang cau mày ủ rũ, nhưng giờ đây khi thấy những món ăn ngon miệng , tâm trạng ông tự nhiên lên đôi chút, lẽ vì bụng thực sự đang đói.

Bao Chửng mời Công Tôn Sách cùng bàn. Triệu Hàn Yên đó bưng một bát chè đậu đỏ đặt mặt Bao Chửng.

“Làm phiền Triệu tiểu .” Bao Chửng nhận lấy bát chè, càng Triệu Hàn Yên càng thấy đứa nhỏ hiếm , quá đỗi đáng yêu, Bát Hiền Vương đúng là phúc lớn.

Công Tôn Sách lúc cũng nhận lấy bát chè đậu đỏ Triệu Hàn Yên đưa, gật đầu cảm ơn.

Truyện của Gió lười~

Công Tôn Sách đúng lúc đó cũng nhận một điều. Trước đây khi ông và Bao đại nhân bàn luận án, thường xuyên quên ăn quên ngủ, cơm bưng đến bàn, chờ khi phản ứng thì nguội từ lâu. giờ thì khác, đồ ăn mang lên, cả hai đều mùi thơm quyến rũ đến mức chỉ thấy bụng đói ăn chút gì đó, ăn xong mới thấy tinh thần nghĩ chuyện khác.

Bao Chửng và Công Tôn Sách lượt động đũa, tiên húp một ngụm chè đậu đỏ. Chè lạnh, bên trong còn chút đá vụn. Húp xuống một ngụm, lập tức cảm thấy cả mát mẻ, giải tỏa sự bực bội, khô nóng của ngày hè oi ả. Kế đến gắp một miếng nấm, c.ắ.n một miếng mềm mọng nước, khi nhai thoang thoảng mùi gà lưu giữa môi răng. Rồi giăm bông, măng giòn, các nguyên liệu khác hòa quyện với nước gà đều hương vị riêng biệt, ăn khiến cảm thấy ngon thể cưỡng .

Lúc , gắp miếng bánh tiêu muối hành giòn rụm hoặc sủi cảo chiên vàng óng cho miệng, hương vị ngũ cốc mang đến một cảm giác mềm mại khác lạ, tăng cảm giác no bụng mang sự hài lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-23.html.]

Tiếp theo, đũa của hai đều hướng về món chính hôm nay - Gà bọc lá sen.

Thịt gà mềm nhừ vô cùng, chỉ cần động đũa là thể tách xương. Bao Chửng gắp một miếng thịt đùi gà, còn Công Tôn Sách thì gắp một miếng thịt ức gà. Thịt đều thơm mà khô, vị thịt tươi ngon, đặc biệt là mùi thơm thoang thoảng, độc đáo của lá sen, đủ khử mùi tanh và độ ngấy của gà, khiến khai vị, dư vị kéo dài.

Ăn xong một bữa cơm, hai ăn sạch hết thức ăn bàn và cảm thấy no bụng. Không chỉ , Bao Chửng còn để ý thấy phần đầu gà mà ông vô tình ăn vị ngon gì sánh bằng. Ông vẫn thòm thèm, nhưng một con gà cũng chỉ mỗi một cái, cũng tiện mở lời thích món đó.

“Lần vẫn nên Triệu tiểu chuẩn ít một chút, ăn tối nhiều quá sẽ đầy bụng.” Công Tôn Sách hiểu rõ với tay nghề của Triệu Hàn, những món ăn mang lên chắc chắn thể còn thừa, nên để kiểm soát cho họ ăn quá no, nhất ngay từ đầu nên giới hạn khẩu phần.

Bao Chửng gật đầu đồng tình, trong đầu thầm nghĩ về đầu gà, mới nghiêm mặt với Công Tôn Sách: “Nên tiếp tục bàn chính sự thôi.”

Bên phía phòng bếp, Triệu Hàn Yên cùng Tú Châu, Xuân Lai, Xuân Khứ bốn cũng dùng bữa, họ tự để hai con gà để ăn. Năm con gà còn thì bọc bằng lá sen tươi, đặt trong nồi. Chờ khi Triển Chiêu, Triệu Hổ và những khác về đến mà ăn cơm, chỉ cần lên lửa hâm nóng , hương vị cũng kém gì lúc gà mới xong, thậm chí mùi thơm của lá sen còn đậm đà hơn, ăn càng đỡ ngấy.

Triệu Hàn Yên dùng cơm xong, liền dẫn dọn dẹp phòng bếp sạch sẽ, ngâm gạo, chuẩn cho việc sáng mai nấu cháo. Cứ thế, công việc một ngày coi như tất, chào về phòng nghỉ ngơi.

Đến tận khuya, Triển Chiêu và những khác về. Xuân Lai bèn bếp lên lửa, chuẩn hâm nóng thức ăn cho họ. Xuân Lai vì mới dậy, còn mơ mơ màng màng, dẫm cái gì, suýt nữa thì trượt ngã, may mà kịp bám thành bếp. Ngay lập tức Xuân Lai thấy gì đó đúng, bữa tối Xuân Khứ dọn dẹp sàn bếp sạch sẽ , còn đồ vật gì? Xuân Lai đưa đèn l.ồ.ng xuống kỹ mặt đất, đó là một mẩu xương gà nhỏ dài bằng ngón tay cái. Chiếu đèn l.ồ.ng chỗ khác, gần bếp lò nhiều mẩu xương gà khác.

Xuân Lai vội vàng mở nắp nồi, thấy bên trong chỉ còn một con gà bọc lá sen, bốn con còn biến mất. Xuân Lai áng chừng lượng xương gà đất, vẻ chỉ là xương của một con gà thôi, hơn nữa dù ai đó ăn vụng, một cũng thể cùng lúc ăn hết bốn con gà. Xuân Lai vội vàng gọi Xuân Khứ dậy, hỏi . Trong bốn ở bếp, chỉ còn Xuân Khứ là khả nghi nhất.

“Gà gì cơ?” Xuân Khứ dụi mắt, tỉnh táo : “Đệ ăn tối no căng , tự nhiên cái trò mèo gì, quên chúng chính sự gì , nhịn đói ba ngày cũng chịu .”

Loading...