Mấy tiếp tục ăn uống, chuyện phiếm. Trương Lăng Tôn Kiều tâng bốc nên vui vẻ, ba nha sai còn thì hứng thú lắm, nhưng mặt vẫn cố theo, để lộ sơ hở.
Lúc , bước lâu, tiểu nhị mặt mày hớn hở chạy tiếp đãi.
“Cho mỗi loại điểm tâm ở đây sáu miếng, chia thành hai phần, gói .” Giọng trầm, lộ rõ sự vui vẻ.
“Được thôi, khách quan chờ chút!” Tiểu nhị xong, liền bếp gói điểm tâm.
Tôn Kiều giọng thấy quen, ngẩng đầu , mắt mở to, dùng khuỷu tay huých Trương Lăng.
“Làm gì!” Trương Lăng bực bội đáp một tiếng, Tôn Kiều.
Tôn Kiều dùng ánh mắt hiệu Trương Lăng về phía cái bàn gần cửa.
Truyện của Gió lười~
Trương Lăng liếc mắt qua, liền đơ , đúng là tên tiểu đầu bếp của phủ Khai Phong.
là “tìm khắp chốn thấy, tự nhiên xuất hiện”.
Trương Lăng đặt đũa xuống, đắc ý, hiệu Tôn Kiều ghé tai , thì thầm vài câu, đẩy một cái.
“Lên .”
“Trương ca, xong việc thì thưởng gì ?” Tôn Kiều Trương Lăng với vẻ thèm thuồng.
“Đến Trạng Nguyên lâu mà ngươi thích nhất uống rượu thì chứ hả, gọi món gì tùy thích, nhíu mày lấy một cái.” Trương Lăng hào sảng .
Tôn Kiều vui đến suýt vỗ tay, “Thế thì còn gì bằng.”
Tiếng lòng Tôn Kiều: [Đã sớm nếm thử vị món tay gấu nướng ở Trạng Nguyên lâu , tiếc là tiền mua, cơ hội . Lát nữa cố gắng bắt nạt tên tiểu đầu bếp một trận trò, để Trương Lăng vui vẻ, nếu thì gì tay gấu mà ăn.]
Triệu Hàn Yên xuống bàn, trong những tiếng lòng của thực khách lâu, lọc ba chữ “tiểu đầu bếp”, liếc mắt theo hướng phát âm thanh, thì thấy Trương Lăng, Tôn Kiều và những khác đang ở bàn phía Đông đại sảnh.
Lúc tiểu nhị gói xong điểm tâm, tươi đưa cho Triệu Hàn Yên.
Triệu Hàn Yên dậy trả tiền, đội nón lên, ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ban-an-nho-phu-khai-phong/chuong-16.html.]
Tôn Kiều đang tiến về phía Triệu Hàn Yên, thấy nàng sắp , vội vàng gọi “Triệu Hàn”. đối phương hình như thấy, thẳng khỏi lâu.
Tôn Kiều đuổi theo phía ngoài, trời còn đang mưa, đường lác đác vài ba bộ, đều mặc áo tơi, đội nón, gần như thấy mặt, phân biệt ai là ai.
Tôn Kiều vội chạy về, khoác áo tơi lên , chạy dặn Trương Lăng yên tâm, “Ta nhất định sẽ dạy dỗ tên đó quy phục, chờ tin của !”
"Được!" Trương Lăng vui vẻ .
Tôn Kiều giữa đường, sang hai bên đường. Tên tiểu đầu bếp ngoài, chắc chắn xa, trong mấy mặc áo tơi đường nhất định .
Tôn Kiều phán đoán dáng , cũng đoán Triệu Hàn Yên chắc là về hướng phủ Khai Phong, bèn về phía Đông đường, quả nhiên một bóng lưng giống, liền vội vàng đuổi theo.
Chừng nửa khắc , Triệu Hàn Yên bước từ căn nhà hoang phía phố lâu. Bỗng một tiểu nha đầu ăn mặc rách rưới chạy , kéo tay Triệu Hàn Yên, mở to đôi mắt tròn, ngước nàng, nhưng lời nào.
“Muốn theo ? Ta ở phủ Khai Phong, đó là nha môn của Bao đại nhân, an .”
Tiểu nha đầu suy nghĩ một chút, kiên quyết lắc đầu, buông tay chạy trở trong nhà.
Triệu Hàn Yên đành chịu, bèn đóng cửa , về phủ Khai Phong.
Tiểu nha đầu là do Triệu Hàn Yên phát hiện ba ngày , lúc đó nàng đang cùng Tú Châu và Xuân Lai mua rau, thấy mấy tên ăn mày nhỏ đang bắt nạt một tiểu nha đầu mặc đồ rách rưới. Tiểu nha đầu tám tuổi, ôm đầu đất thút thít, nhưng thốt lên một tiếng nào. Khi Xuân Lai đuổi bọn chúng , mấy tên ăn mày nhỏ còn cợt mắng tiểu nha đầu là đồ câm.
Triệu Hàn Yên và Tú Châu liền đỡ tiểu nha đầu dậy, ai ngờ thấy miếng thịt bò màu đỏ m.á.u trong tay Tú Châu, liền vùng vẫy như phát điên.
[Nương ơi, con ăn thịt... Nương ơi, con về ... Á! Không! Không! Nương ơi! Sao c.h.ế.t , nhiều m.á.u quá, nhiều m.á.u quá... Cha, đại ca, nhị ca…]
Từ những tiếng lòng rời rạc của tiểu nha đầu, Triệu Hàn Yên đại khái hiểu cả nhà tiểu nha đầu dường như ai đó sát hại. Tiểu nha đầu vì quá sợ hãi nên , gần ai, ai chạm là phát điên. Mấy ngày nay Triệu Hàn Yên vẫn cố gắng tiếp cận, mang đồ ăn tới cho, nhưng nào tiểu nha đầu cũng trốn xa, chỉ khi nàng khuất , mới mon men đến lấy đồ ăn. Hôm nay là đầu tiên tiểu nha đầu dùng tay kéo nàng, nhưng thể thấy vẫn còn sợ hãi, e rằng cần dành thời gian hòa hợp thêm nữa. Triệu Hàn Yên học qua tâm lý học, rằng chuyện thể vội vàng, càng thể ép buộc quá đáng, hiện tại cần lựa theo cách mà tiểu nha đầu thể chấp nhận, từ từ từng bước một.
Triệu Hàn Yên trở về phủ Khai Phong, mở phần điểm tâm còn , lấy mỗi loại một miếng nếm thử. Điểm tâm của Phổ Vượng lâu nổi tiếng khắp kinh thành, khi nếm thử, Triệu Hàn Yên nghiên cứu đặc điểm hương vị của chúng, đoán xem chúng dùng nguyên liệu gì. Sau đó đổi góc , nếu là tự điểm tâm, sẽ kết hợp như thế nào để hương vị của từng loại nguyên liệu đạt đến mức hòa quyện hảo.
Bỗng thấy Xuân Lai vội vàng chạy đến báo cho Triệu Hàn Yên: “Lại c.h.ế.t , là chuyện lớn, là nha sai của phủ Khai Phong chúng , tên là Tôn Kiều. Bao đại nhân cho gọi đến!”
“Gọi ?” Triệu Hàn Yên hiểu hỏi.
“ , là cái c.h.ế.t của liên quan đến .”