Không hổ là hải tặc, mạch não đúng là khác thường, đến lúc mà còn quên cá cược một ván.
Chỉ thương cho Đại Ngọt Trà của chúng , vác một mạch về phòng. Mắt thấy sự việc sắp mất kiểm soát, cô rốt cuộc cũng khôn , bình tĩnh .
"Phong Dã, đừng quên tình cảnh hiện tại của chúng !"
Khi Đường Trà ném lên giường, cô lập tức quấn c.h.ặ.t cái chăn nhỏ, đôi mắt to tròn ầng ậc nước, cả giống như con thú non bắt nạt dồn góc tường, phát tiếng gầm gừ tự cho là hung dữ. Không ngờ cái dáng vẻ non nớt đáng yêu đó càng khiến bắt nạt hơn.
Ngón tay Phong Dã khẽ động. Dưới sự dụ hoặc như , miễn cưỡng bình tĩnh . Tên nhóc con cũng thật đáng thương, thì vẻ quấn chăn kín đáo, nhưng những dấu răng chi chít cổ thật tội nghiệp.
Phong Dã đến mức cầm thú như , vác về phòng chính là cho nghỉ ngơi.
"Nghĩ cái gì thế hả?" Hắn hừ một tiếng, như đang nhạo đống suy nghĩ đen tối trong đầu cô. " chỉ cho nghỉ ngơi thôi, trong đầu chứa cái gì ?"
Đường Trà nghẹn họng.
Phong Dã đ.á.n.h giá một lượt, thấy tên nhóc con thật sự bắt nạt đến t.h.ả.m thương, cũng thấy xót, cuối cùng gọi điện cho bác sĩ bảo mang ít t.h.u.ố.c mỡ tới.
Đầu dây bên , bác sĩ trầm mặc hồi lâu, mãi mới ậm ừ một tiếng "".
Một khi thông suốt một chuyện, Phong Dã cũng còn ngạo kiều cứng đầu nữa. Hắn sẵn sàng cưng chiều cô, chiều chuộng cô, thậm chí thể để cô trèo lên đầu , với điều kiện là tên nhóc con ngoan ngoãn ở bên cạnh . Còn mấy chuyện như rời , chạy trốn, thấy nào sẽ trừng phạt đó cho đến khi cô ngoan ngoãn thì thôi.
Hắn nghĩ với Đường Trà.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Hắn thích vòng vo tam quốc, thích là thích, huống chi đối phương là của , còn nữa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bai-lo-than-phan-bay-vi-dai-lao-danh-nhau-vi-toi/chuong-155-phong-da-co-nguc-cau-dau.html.]
"Cậu mà ngoan ngoãn một chút, tiền trong tay đều thể cho hết." Biết cô mê tiền, Phong Dã uy h.i.ế.p dụ dỗ: "Cũng nhiều lắm , mấy chục tỷ chắc chắn là . Nếu , hôm nào dẫn đếm tiền."
Nghe đến chuyện đếm tiền, mắt Đường Trà sáng rực lên, nhưng ngay đó tối sầm xuống.
"Không của thì sẽ lấy." Đường Trà c.ắ.n môi, giọng tuy nhỏ nhưng vô cùng nguyên tắc. "Quân t.ử yêu tiền, lấy tiền đạo. sẽ tự nỗ lực kiếm tiền, tự xây dựng gia viên cho ."
Cô đến câu cuối thì giọng nhỏ dần. Phong Dã để tâm lắm, bởi vì lúc bác sĩ mang t.h.u.ố.c mỡ tới.
Phong Dã nhận lấy t.h.u.ố.c mỡ, vì rõ nên hỏi : "Vừa nãy gì cơ?"
Đường Trà cúi đầu, hai tay nắm c.h.ặ.t , rõ ràng là đang tâm sự, nhưng : "Không gì."
Đầu cô cúi thấp khiến rõ thần sắc. Phong Dã thích điều , nếu là của , tất cả về cô.
"Ngẩng đầu lên."
Đường Trà chịu, nhưng ngờ tên bá đạo như thế, giữ c.h.ặ.t cằm cô tặng ngay một nụ hôn sâu.
Khoảnh khắc đó, Đường Trà đơ , cả cơ thể cứng đờ.
bạn tưởng thế là xong ? Không hề. Tên Phong Dã cố tình bắt nạt , hôn tay bắt đầu lung tung. Một lúc , chạm mà cư nhiên còn lầm bầm chê bai: "Trước trông gầy gò , thịt mềm oặt chẳng tí cơ bắp nào. Sau theo tập luyện , là đàn ông con trai thể giống đàn bà thế ." Hắn từ xuống : "Xem , chỗ , cơ n.g.ự.c ?"
Đường Trà: "......"
Đ*t nhà !