Đường Trà đầu , liền thấy Phong Dã khác với dáng vẻ ngày thường, bao gồm cả khí thế . Trước giận đến mấy cũng chỉ là thêm vài phần nóng nảy, vuốt lông một chút là dỗ ngay. hiện tại thì khác, u ám bạo nộ, đôi mắt cũng chẳng giống bình thường nữa, như con rắn độc âm lãnh, như con ch.ó dữ đói điên cuồng, tóm ... cái thứ !
"Phong Dã, , đừng để coi thường ."
Đường Trà gần như gằn từng chữ, Phong Dã nghiêng đầu, đôi mắt chằm chằm Đường Trà, ánh mắt như đang con mồi.
Không còn nghi ngờ gì nữa, lúc nếu tay, Đường Trà tuyệt đối sức đ.á.n.h trả. Cho nên cô chỉ thể dùng lời kích thích, hy vọng thể khôi phục chút lý trí.
Tuy nhiên, cô sơ suất.
Mỗi từ mỗi câu cô , đặt Phong Dã lúc cũng đủ khó chịu. Đặc biệt là câu " " , nhẹ nặng, hiện tại như , nghi ngờ gì chính là đang đổ thêm dầu lửa khiến Phong Dã phát điên.
" !"
Câu bất ngờ khiến Đường Trà tuy khó hiểu nhưng vẫn lập tức gật đầu: "Được , là Phong."
Nếu là , gọi một tiếng Phong cũng xong chuyện. khác, Phong Dã cư nhiên càng tức giận hơn, thậm chí còn gào lên: "Không, Phong!"
Đường Trà chút mờ mịt. Không Phong thì gọi là gì? Chẳng lẽ thật sự gọi là sư phụ ? Hắn còn nhỏ tuổi hơn cô, gọi trai là giới hạn , gọi sư phụ thì trực tiếp kém vai vế luôn!
Đường Trà còn đang nghĩ ngợi lung tung thì giây tiếp theo, Phong Dã đang bạo tẩu đột nhiên đ.ấ.m một quyền thủng cả tường. Thấy thế, cô hai lời, vứt luôn cả mặt mũi: "Sư phụ." Gọi xong thấy thần sắc vẫn u ám như cũ, cô mở miệng nữa: "Sư phụ ơiiii ~"
Cảm xúc của Phong Dã trong khoảnh khắc dường như dịu đôi chút. Đường Trà lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Ai ngờ lúc , bác sĩ đột nhiên từ phòng y tế cách đó xa chạy .
"Có xảy chuyện gì ? Sao bên ngoài động tĩnh lớn thế?" Bác sĩ xong liền phát hiện tường xuất hiện một cái lỗ lớn, miệng lỗ còn dính vết m.á.u rõ ràng, hoảng sợ hét toáng lên: "Ai, ai mà hung hãn thế, cư nhiên đ.ấ.m một phát thủng tường luôn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bai-lo-than-phan-bay-vi-dai-lao-danh-nhau-vi-toi/chuong-148-nguy-hiem-nguy-hiem-nguy-hiem.html.]
Đường Trà chút suy sụp. Cô vất vả lắm mới vuốt xuôi lông cho Phong Dã, bác sĩ cái là công cốc, , còn hơn thế nữa. Bởi vì lúc , hệ thống nữa hét lên: "Nhãi con ngọt ngào, 55%! Không, 6... 70%! Vãi chưởng, nguy hiểm! Cô mau nghĩ cách rút lui !"
Đường Trà vuốt mặt một cái. Rút lui? Thế thì cũng cho cô cơ hội chứ, chẳng lẽ bảo cô tự c.h.ặ.t t.a.y .
"Có cách nào , cho cách giải quyết!"
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
188: "Hít ít thôi thì theo thời gian thể từ từ lọc sạch . càng cường tráng thì phản ứng càng lớn, thời gian ảnh hưởng càng lâu."
Nó nửa ngày chính là bảo Đường Trà rằng Phong Dã là kẻ nguy hiểm nhất.
Đường Trà: "Cách giải quyết! Cách giải quyết!"
188: "Hoặc là để phát tiết , hoặc là nhốt ."
Phát tiết thì Đường Trà đời nhà ma, 50% một đ.ấ.m một bức tường, giờ bắt cô bao cát thì mà toi mạng ?
"Bác sĩ, chỗ nào thể nhốt..."
Đường Trà còn xong, Phong Dã đột nhiên u ám cắt ngang. Đôi mắt chuyển từ đen sang đỏ rực, khi chằm chằm Đường Trà tàn nhẫn đáng sợ: "Cậu đang gọi ai? Nói cho , đang gọi ai?"
Đường Trà l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi mỏng. Cô từng giao tiếp với kẻ điên bao giờ, ai thể cho cô bây giờ nên thế nào?
"Sư phụ ơi, con đang gọi sư phụ mà." Cô nhỏ giọng mềm mỏng , cố gắng tỏ vô hại nhất thể. "Sư phụ ơi, bên ngoài đáng sợ, chúng thể đổi chỗ khác ?"