Cái tay mà còn chườm tiếp, Đường Trà sợ trong cơn tức giận sẽ vặn gãy luôn mất.
Tay thì rụt về , nhưng Phong Dã vẫn chịu . Cô cũng quen , tên thì hung tàn nhưng chỉ cần dỗ dành một chút là xong ngay. Ví dụ như lúc , cô lộ vẻ mệt mỏi, lười biếng ngáp một cái: " buồn ngủ quá, ngủ."
Phong Dã nghẹn đầy một bụng lời , thấy cũng chỉ đành hậm hực rời .
Hắn , hệ thống 188 liền báo cáo trực tiếp cho cô, ví dụ như chạy đến sân huấn luyện, ví dụ như hành hạ đám hải tặc khác thế nào, ví dụ như khi hành hạ xong đám hải tặc, tập luyện với tạ nặng .
Đường Trà đến mơ màng sắp ngủ, một lúc lâu mới hỏi nó một câu: "Rồi nữa?"
Hệ thống đến khô cả họng. Được , mấy thứ đều tồn tại, nhưng nó lải nhải cả buổi, thực chính là cô dỗ dành , rốt cuộc nhiệm vụ quan trọng mà.
"Hay là, chúng dỗ dành chút ? Trẻ con mà, vuốt lông cho xuôi là ."
Đường Trà khẩy: "Trẻ con? Ta đẻ đứa con to xác thế . Được , ngủ, nếu hành tinh nào thích hợp thì nhớ gọi , thì cứ để ngủ đông ."
...
Đường Trà ngủ một giấc li bì, cũng qua bao lâu, chiếc phi thuyền đang bay êm ả đột nhiên phát tiếng cảnh báo màu đỏ ch.ói tai.
Tiếng còi báo động kinh thiên động địa, Đường Trà sợ đến mức nhảy dựng khỏi giường. Ngay khoảnh khắc cô nhảy xuống, Phong Dã đỡ lấy cô.
"Chạy lung tung cái gì." Hắn sa sầm mặt, mắng xách giày cho cô: "Giày cũng , ốm ?"
Đường Trà câm nín trong giây lát, quyết định lảng tránh chủ đề : "Sao thế? Tiếng cảnh báo, xảy chuyện gì ?"
Phong Dã bình tĩnh, hiển nhiên là quá quen với loại chuyện : "Nhận tiền việc, chúng đến đích ." Nói xong, thấy cô vẫn còn ngơ ngác, nhếch môi , nụ mang theo vài phần lưu manh, còn cố ý ghé sát gần, : "Cậu cho rằng đám hải tặc bọn từ thiện đấy chứ."
Đường Trà hiểu , đây là thuê bọn họ, nhận tiền việc thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bai-lo-than-phan-bay-vi-dai-lao-danh-nhau-vi-toi/chuong-145-toi-muon-cau-tham-du-vao-the-gioi-cua-toi.html.]
Cô hứng thú gì với công việc khác thường của bọn họ, cô hải tặc. Nghe , cô liền tiếp tục xuống giường.
Thấy thế, Phong Dã tự nhiên thấy khó chịu.
Cô quan tâm ? Không để ý chút nào ?
"Cậu gì ?"
Về quá khứ, hiện tại, thậm chí tương lai của , chẳng lẽ cô chút nào ?
Phong Dã gặp qua mấy bình thường, cũng bình thường chung sống với thế nào. Hắn chỉ đang khao khát tất cả về cô, cho rằng bọn họ đều giống , kết quả... hóa chỉ đơn phương nhiệt tình.
Hắn đột nhiên nảy sinh chút tâm lý phản nghịch. Cô càng tìm hiểu, càng lôi cô tìm hiểu.
"Giày cũng xong , còn ngủ nghê cái gì nữa, , dẫn xem."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Phong Dã hai lời lôi dậy. Đường Trà còn đang mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, cứ thế lôi ngoài, ngây như phỗng.
"Vãi chưởng, Phong Dã, bệnh !"
Phong Dã lôi đến đài điều khiển. Đường Trà qua lớp kính khổng lồ, thấy một hành tinh to lớn bên ngoài. Đó là một hành tinh vô cùng xinh , trong thoáng chốc khiến cô nhớ tới Trái Đất cổ đại.
"Đây là hành tinh M72, họ trả giá 2 tỷ, nhờ chúng giúp tranh đoạt ngôi vị hoàng đế."
Đường Trà hiểu tại cho cô những chuyện . Nhìn đám hải tặc hưng phấn xung quanh, cô mấp máy môi, thuận miệng một câu: "Thế nghiệp vụ của các cũng rộng phết nhỉ."
Phong Dã thích cái vẻ ngoài cuộc của cô. Đột nhiên, khóe mắt liếc thấy bộ đồ ngủ rộng thùng thình cô, tuy tay chân đều che kín mít nhưng nghĩ đến xung quanh nhiều hải tặc, nhiều ngoài như , tự dưng thấy khó chịu.