Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 99
Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:48:41
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đàn ông xong, lập tức rộ lên, “Hèn gì lời bình của cô êm tai như , thực một yêu cầu quá đáng, mong cô thể giúp đỡ."
Chương 53 Về thôn
Đối diện với yêu cầu của lạ, Tô Diên quá đầy đủ.
“Ông cứ xem là chuyện gì ạ?"
Người đàn ông lấy từ trong cặp công văn một túi hồ sơ, đưa cho cô đồng thời giải thích:
“Mấy hôm , nhà máy chúng nhận cuộc phỏng vấn của nhật báo Bắc Kinh, liền nghĩ đây là cơ hội bao, nhất định tuyên truyền rộng rãi sản phẩm của nhà máy ngoài mới !
Có điều mấy lời tuyên truyền đó đều hài lòng lắm, vô tình đ-ánh giá của cô thấy , chân thực.
Cô thể giúp một đoạn lời tuyên truyền ?
Nếu cô đồng ý, nhất định sẽ hậu tạ."
Tô Diên ngờ là chuyện , ngẩn một chút, :
“ từng loại lời tuyên truyền , e là giúp ông ."
Người đàn ông xong, sốt sắng, “Cô thử chứ?
Nếu , trả cô con ."
Nói xong, ông giơ năm ngón tay, bổ sung thêm:
“Ngoài tặng thêm cho cô năm hộp kem tuyết hoa nữa, cô thấy thế nào?"
50 tệ cộng thêm năm hộp kem tuyết hoa, sự cám dỗ thực sự quá lớn, Tô Diên nhịn nuốt nước bọt một cái, “Vậy... thử xem , nếu thấy hài lòng, ông cũng thể dùng."
“Tốt , thực sự cảm ơn cô!"
Người đàn ông rạng rỡ, vội vàng lấy b.út máy và giấy thư từ trong cặp công văn đưa cho cô.
Tô Diên nhận lấy chúng, suy nghĩ kỹ một lát, nhanh bắt đầu đặt b.út.
Cô cảm thấy lời tuyên truyền nổi bật đặc điểm của sản phẩm, thể phân biệt với các loại kem tuyết hoa khác, hơn nữa gây sự đồng cảm, nhất là súc tích rõ ràng, để ấn tượng sâu sắc cho .
Bảy phút , cô đưa một đoạn lời tuyên truyền ngắn gọn cho đối phương, mặt mang theo một chút bẽn lẽn, “Ông xem ạ?
chỉ thể nghĩ bấy nhiêu thôi."
Người đàn ông giơ tờ giấy thư lên càng xem càng vui mừng, vội vàng gật đầu khen ngợi:
“Được!
Cái quá luôn!
Hoàn là loại !
Đồng chí, cảm ơn cô!"
Nói xong, ông cẩn thận gấp tờ giấy thư , cất bao, đó lấy năm tờ đại đoàn kết (tờ 10 tệ), hai tay đưa cho cô, “Đây là phí cảm ơn, xin cô nhận cho.
bảo nhân viên bán hàng lấy cho cô năm hộp kem tuyết hoa, dùng hết thì thư cho , sẽ để giá nội bộ chiết khấu cho cô."
Tô Diên nhận lấy tiền, lời cảm ơn, niềm vui bất ngờ khổng lồ cho ngẩn ngơ.
Cô từng nghĩ tới, một ngày dựa việc chữ mà kiếm nhiều tiền như chỉ trong vòng vài phút?
Hoắc Mạn một bên, cũng thao tác cho trợn mắt há mồm.
50 tệ, đó là lương hai tháng của một công nhân bình thường, thể kiếm một cách dễ dàng như , đổi là ai cũng sẽ vô cùng ngưỡng mộ.
“Chị thật giỏi!
Nếu em cũng thể giỏi như chị thì quá!"
Tô Diên khiêm tốn , lập tức cho Phó Mặc Bạch tin .
Lúc , đàn ông đưa năm hộp kem tuyết hoa cho cô, đồng thời đưa luôn thông tin liên lạc của cho cô.
“Đồng chí, thể cho địa chỉ của cô luôn ?
Biết còn phiền cô giúp lời tuyên truyền nữa."
Tô Diên cân nhắc vài giây xong, cuối cùng địa chỉ cho ông .
Từ khu đồ dùng sinh hoạt khu đồ dùng văn phòng phẩm, mặt cô luôn nở nụ .
Phó Mặc Bạch thấy cô tới từ xa, khẽ nhướng mày một cái, “Gặp chuyện gì mà vui thế ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-99.html.]
Cô như dâng báu vật mà xòe tay , triển lãm thành quả lao động của , vô cùng kiêu ngạo :
“Chỗ là em mới kiếm đấy, thế nào, giỏi ?"
Năm tờ đại đoàn kết đó vô cùng bắt mắt, đáy mắt Phó Mặc Bạch thoáng qua sự kinh ngạc, “Em kiếm bằng cách nào thế?"
Tô Diên kể chuyện một lượt, Khương Nguyên và Lý Thụ ngưỡng mộ vô cùng.
Cùng lúc đó, Hoắc Chính Minh lặng lẽ cô, trong lòng thoáng qua một tia hụt hẫng.
Thầm nghĩ:
“Nếu lúc đầu thể dũng cảm hơn một chút, lẽ chuyện khác ...”
Ánh mắt Phó Mặc Bạch vẫn luôn dừng Tô Diên, hề nhận sự bất thường của bên cạnh.
Từ bách hóa đại lâu , sự mời mọc nhiệt tình của Hoắc Mạn, hai bên đến một tiệm cơm quốc doanh ăn trưa, trong thời gian , Tô Diên tặng cô nàng một hộp kem tuyết hoa, Hoắc Mạn hớn hở nhận lấy.
Giang Nam thỉnh thoảng về phía họ, nhanh thu hút sự chú ý của Phó Mặc Bạch, “Cậu đang gì thế?
Có hứng thú với chủ đề họ đang tán dóc ?"
Giang Nam thu hồi ánh mắt, băn khoăn :
“ chỉ thấy vợ quen mắt, nhưng nhớ gặp ở ?"
Nghe , thần sắc Phó Mặc Bạch ngưng trọng, nhưng giả vờ thản nhiên, “Vậy ?
Cô vẫn luôn ở trong đại viện, từng khác, chắc là hai từng gặp ."
Tô Diên tò mò quan sát Giang Nam, thấy chỗ nào quen mắt cả.
Cho đến khi bữa trưa kết thúc, hai bên tách .
Phó Mặc Bạch đột nhiên hỏi cô, “Em thấy tên Giang Nam đó thế nào?"
“?"
Tô Diên hiểu ý , hỏi:
“Anh là đang chỉ nhân phẩm ?
Em ."
“Không thấy cảm giác thiết ?"
Người đàn ông giả vờ vô tình hỏi.
Cô lườm một cái, đáp:
“Đừng ghen tuông lung tung, em thấy thế chút nào cả."
Bị hiểu lầm thành đang ghen, Phó Mặc Bạch ngẩn một lát, ngay đó giải thích:
“Anh hũ giấm , gì mà cái gì cũng ghen ."
Tô Diên nhận định chính là một hũ giấm lớn, lời biện bạch của , “Được , cứ coi như ghen .
Yên tâm, em thật sự chẳng cảm giác thiết gì với cả."
“..."
Phó Mặc Bạch bất lực khẽ, chỉ thể sờ mũi thừa nhận.
Ngày hôm , tặng quà cho Tiêu Kỳ để bày tỏ lòng cảm ơn.
Tiêu Kỳ cầm cây b.út máy mới, kìm phía , thấy Tô Diên đến, khỏi chút thất vọng.
Phó Mặc Bạch ý nghĩ của , lạnh lùng khẩy, cảnh cáo:
“Nghe khuyên một câu, đừng lúc nào cũng nhớ thương nên nhớ thương, v-ĩnh vi-ễn bao giờ cơ hội ."
Tâm tư thầm kín vạch trần, Tiêu Kỳ lập tức thẹn quá hóa giận, “Lời đừng quá sớm, sẽ một ngày sẽ mạnh hơn !
Đến lúc đó, Diên Diên chắc chắn sẽ hối hận vì theo ."
Thấy hiểu thích là gì, Phó Mặc Bạch lười phí lời với thêm nữa.
Tương lai còn dài, thời gian đủ để chứng minh tất cả...
Hai ngày , lên tàu hỏa trở về thành phố Thanh Sơn, lúc tàu hỏa chậm rãi chuyển bánh, trong lòng ai cũng đầy luyến tiếc.