Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 88
Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:46:28
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Khánh Dương hỏi cho sững sờ, ngay đó mặt đỏ bừng, vội vàng phủ nhận:
“Là em thôi, liên quan gì đến họ , đừng hiểu lầm."
“ hiểu lầm cái gì?
Cho dù là họ hỏi thì chẳng cũng bình thường ?"
Đối mặt với sự gay gắt của , Hứa Khánh Dương khỏi đổ mồ hôi hột, suýt chút nữa chống đỡ nổi, dường như về cái thời thơ ấu cái đuôi nhỏ theo .
“Anh ơi, em đến chỉ là để ôn chuyện cũ, ý gì khác , nếu gặp em thì em thể ngay bây giờ."
Thấy định chơi trò lấy lùi tiến, Phó Mặc Bạch lạnh:
“Vậy , tiễn."
“..."
Liên tục xỉa xói, Hứa Khánh Dương nghẹn họng, đắn đo mãi giữa việc ở, cuối cùng thực sự chịu nổi luồng áp suất thấp , đành dậy chào từ biệt rời .
Khi Tô Diên xào xong thức ăn, ngoài gọi họ ăn cơm thì thấy trong gian nhà chính chỉ còn một Phó Mặc Bạch:
“Ơ?
Em họ ?"
“Về ."
Người đàn ông đó cúi đầu sách, ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên.
Nhận tâm trạng , Tô Diên hỏi nhiều mà sai bưng thức ăn ăn cơm.
Bữa cơm hôm nay vô cùng thịnh soạn, bốn món mặn một món canh, hai căn bản ăn hết.
Phó Mặc Bạch bày bát đũa, gắp cho cô một miếng đậu phụ, nhàn nhạt :
“Sau Hứa Khánh Dương đến nữa thì cần quá khách sáo với .
Mối duyên phận đứt từ sớm thì bù đắp là thể bù đắp ."
Thấy chủ động nhắc tới, Tô Diên mới hỏi:
“Năm đó rốt cuộc xảy chuyện gì ?
Sao hai nhà đột nhiên qua nữa?"
Người đàn ông im lặng một lát trả lời:
“Ông nội qua đời lâu thì tung tin đồn, ông từng phạm lầm nghiêm trọng.
Tuy ông còn nữa nhưng vẫn còn, nhà họ Phó chấp nhận hình phạt mới .
Đám đó của chính là lúc cắt đứt quan hệ với .
Sau đó may mà ông nội Hoắc giúp đỡ, mới thể nhập ngũ, nhà họ Phó cũng chịu oan ức nữa."
Trước ngày hôm nay, Tô Diên bao giờ về những chuyện , đáy mắt thoáng qua vẻ đau lòng.
“Hèn chi hồi đó chẳng với ai chạy lính, hóa là như ."
Nếu vì sự xuất hiện của Hứa Khánh Dương, Phó Mặc Bạch từng nghĩ sẽ kể cho cô những chuyện , những chuyện vui trong quá khứ nhắc nữa, thế là chuyển chủ đề:
“Ngày mai hãy để Tiểu Hắc ở trong nhà , nếu chúng nhà thì cố gắng đừng để nó ở ngoài sân."
Tô Diên hiểu:
“Tại ?
Nó c.ắ.n cũng sủa, hoạt động trong sân nhà cũng phạm pháp ?"
Cô càng càng kích động, mặt đỏ bừng vì giận.
Phó Mặc Bạch dáng vẻ của cô cho buồn , kiên nhẫn giải thích:
“Chúng lòng phòng , vạn nhất ai đó ác ý cho nó ăn thứ nên ăn thì lúc đó ?"
“..."
Tô Diên sững sờ, lúc mới phản ứng , đúng là khả năng đó thật.
“Thôi , hầy~ Tiểu Hắc đây là đắc tội với ai chứ, còn chịu thiệt thòi thế ."
Phó Mặc Bạch giơ tay lên, khẽ xoa mái tóc dài của cô, nghiêm túc cam đoan:
“Trong vòng ba ngày, nhất định sẽ giải quyết thỏa chuyện , trả tự do cho Tiểu Hắc, ?"
Tô Diên gật đầu, tâm trạng nhờ đó mà hơn một chút.
Ngày hôm .
Lãnh đạo cấp tìm gặp Phó Mặc Bạch, chỉ vì chuyện ngày hôm qua.
“Bà cụ đó tìm đến tận chỗ , bà cũng lớn tuổi , đừng chấp nhặt với bà ."
Phó Mặc Bạch khẽ mím môi, im lặng , khiến đoán đang nghĩ gì?
Lãnh đạo thấy nhướng mày hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-88.html.]
“Cậu một câu chứ, ?
Còn đối đầu trực diện với ?"
Lần Phó Mặc Bạch cuối cùng cũng lên tiếng.
“Bà thế nào?
Nếu là xin thì sai.
Bồi thường tiền thu-ốc men càng thể."
Thấy xin bồi thường, thái độ còn cứng rắn, lãnh đạo hận thể rèn sắt thành thép :
“Thêm một bạn hơn thêm một kẻ thù, thể vài lời êm tai dỗ dành bà cụ đó ?"
“Không thể."
Phó Mặc Bạch từ chối dứt khoát, căn bản để chút đường lui nào.
Lãnh đạo cũng tức đến mức chẳng buồn quản nữa:
“Đi , nên gì thì !
đúng là lo chuyện bao đồng!"
Phó Mặc Bạch bước khỏi văn phòng, trầm tư một lát bãi tập tìm Khâu Dã.
“Cậu Dương Thiết Phong ở ?
Dẫn gặp ."
Dương Thiết Phong chính là con trai của bà cụ đó, đến nay vẫn luôn ở trạng thái ẩn .
Khâu Dã cau mày hỏi:
“Sao ?
Vừa lãnh đạo bắt xin ?"
“Ừm, chắc là sợ phiền phức nên dĩ hòa vi quý."
Phó Mặc Bạch một cách hời hợt, để ý đến việc vì chuyện mà chọc giận lãnh đạo.
Là bạn nhất, Khâu Dã ủng hộ trăm phần trăm, dẫn về phía văn phòng của Dương Thiết Phong.
Phía bên , tại trường học.
Tô Diên đang chấm bài tập, thỉnh thoảng chút thất thần.
Trong lòng nghĩ là chuyện của những trong khu gia đình, Tiểu Hắc nhốt trong nhà thích nghi ?
Còn nữa, lãnh đạo cấp gây áp lực cho Phó Mặc Bạch ?
Dù chuyện xảy , bình thường đều thêm một chuyện bằng bớt một chuyện.
lúc , chủ nhiệm trường tay cầm một bức thư nhanh ch.óng bước , hớn hở :
“Cô Tô, tuyệt vời quá!
Lý Thụ lớp cô đoạt giải !"
Trong văn phòng, tất cả giáo viên hẹn mà cùng về phía ông , ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc.
Tô Diên dậy, vội vàng hỏi:
“Có bức 'Xuân cày' đoạt giải ạ?"
Chủ nhiệm đưa bức thư cho cô, vẻ mặt vẫn tràn đầy phấn khích:
“ !
Chính là nó, giải nhất!
Độc nhất vô nhị khắp ba tỉnh Đông Bắc luôn đấy!"
Ở cái trấn nhỏ như chỗ họ, thể đạt vinh dự đúng là tổ tiên hiển linh !
Tô Diên cúi đầu nội dung trong thư, mặt nở nụ rạng rỡ:
“Thật quá, nếu Lý Thụ chắc chắn sẽ vui lắm."
“Cuộc thi vì Lý Thụ đoạt giải nhất nên trường coi trọng!
Vòng chung kết sẽ diễn tại Bắc Kinh kỳ nghỉ hè, bàn bạc với hiệu trưởng , để cô dẫn em thi, phía cô vấn đề gì ?"
Tô Diên ngước mắt lên, chỉ do dự một lát liền đồng ý:
“Không vấn đề gì ạ, Bắc Kinh cháu cũng quen thuộc, cháu nhất định sẽ chăm sóc em thật ."
Có câu của cô, chủ nhiệm ha hả yên tâm .
Buổi tối, tan học.
Tô Diên kể tin vui cho Phó Mặc Bạch , đàn ông khẽ nhướng mày:
“Em định Bắc Kinh ?"