Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 50
Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:45:50
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trong cái thời tiết khắc nghiệt , nếu thể kiếm tiền, họ thể lựa chọn ở ký túc xá, cần dậy sớm thức khuya học nữa, cũng thể dùng nó để may bộ quần áo ấm, đề phòng nẻ.”
Mọi xong phát biểu của cô thì cảm động, Lý Thụ là đầu tiên giơ tay hỏi:
“Thưa cô, em kiếm tiền!
Chúng gì mới kiếm tiền ạ?"
Tô Diên và Đàm Lệ , do Đàm Lệ giải thích cho .
“Hiện tại sắp đến Tết , nhà nhà đều sẽ tích trữ một ít bánh đậu dính.
Ở nông thôn chúng còn đỡ, thể tự ở nhà.
Một thành phố thời gian rảnh để , sẽ nhu cầu.
Chúng thể đem bánh đậu dính xong bán cho các cơ quan đơn vị lớn.
Còn bán như thế nào?
và cô Tô chịu trách nhiệm.
Các em chỉ cần phụ trách là ."
“Ngoài , hoạt động học là tự nguyện đăng ký, nếu bạn nào hứng thú cũng thể chọn tham gia."
Các học sinh xong thì ghé tai nhỏ, bàn tán xôn xao.
Tô Diên truyền tờ đơn đăng ký xuống, học sinh ý định ký tên .
Có lưỡng lự, cầm b.út mãi mà ký, Tô Diên cũng thúc giục.
“Tối nay, các em cũng thể bàn bạc với bố một chút, nếu nhà đồng ý thì các em mới ký tên cũng ."
Nghe cô , nhiều đặt b.út xuống, vội vàng ký tên.
Một vòng xuống, lớp chỉ năm học sinh ký tên, bao gồm Khương Nguyên và Lý Thụ.
Kết quả trong dự tính của Tô Diên.
Trong cái thời buổi cẩn trọng dè dặt , lo ngại là chuyện bình thường.
Ngày thứ hai, khi thống kê , thêm mười học sinh đăng ký, hầu hết đều là trẻ em nông thôn.
Sau khi tan học, Tô Diên tập hợp mười lăm học sinh , mở một cuộc họp ngắn.
Làm bánh đậu dính cần nguyên liệu, tiền nguyên liệu do cô và Đàm Lệ ứng , đợi khi kiếm tiền sẽ trả vốn.
Địa điểm sản xuất là trong căn nhà thuê của Phó Mặc Bạch, nồi niêu xoong chảo đều đầy đủ.
Thời gian ấn định mỗi buổi chiều tiết lao động, hiện tại việc đầu tiên cần là học cách bánh đậu dính.
Tô Diên đặt câu hỏi:
“Ai bánh đậu dính, xin mời giơ tay?"
Kết quả chỉ ba giơ tay, những khác đều lắc đầu.
Cô cũng , vì sang Đàm Lệ, mỉm khiêm tốn:
“Vậy thì phiền cô Đàm dạy cho , kiếm tiền đều trông cậy cô đấy."
Chương 27 Kiếm tiền
Sau đó, Tô Diên tận dụng thời gian rảnh rỗi, mua nguyên liệu bánh đậu dính — gạo kê vàng và đậu đỏ.
Tiết lao động buổi chiều.
Mười hai học sinh quây thành một vòng, trong gian nhà chính của căn nhà thuê, học Đàm Lệ bánh đậu dính.
Ba học sinh còn phụ trách bên cạnh hỗ trợ hướng dẫn.
Tô Diên chăm chú quan sát kỹ từng bước một, và ghi nhớ chúng thật kỹ trong lòng.
Khả năng học hỏi của bọn trẻ đều nhanh, khả năng thực hành cũng mạnh, chỉ trong một tiết học, hầu như ai cũng , đem ngoài để đông đ-á một đêm là thành công rực rỡ.
Những sản phẩm thất bại méo mó, Tô Diên chia cho mỗi hai cái, để họ mang về ăn.
Sau khi tiết lao động kết thúc, cô dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ, khôi phục dáng vẻ ban đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-50.html.]
Đợi đến khi thứ sắp xếp xong xuôi mới khởi hành về trường.
Khi khỏi sân khóa cửa, một dì thấy cô, lập tức tiến gần hỏi:
“ thấy nhà cô ít học sinh đến, các đang gì thế?"
Tô Diên đầu bà , thật:
“Đang phụ đạo cho các em học tập thôi ạ, dì việc gì ?"
Dì ngắm cô hồi lâu, rõ ràng là tin, nhưng bằng chứng:
“Cô gái , khu đàng hoàng sinh sống, các đừng mấy chuyện vi phạm pháp luật đấy nhé."
Lời khiến Tô Diên khó chịu, dần lạnh mặt đáp :
“Cháu là vợ quân nhân, dì cảm thấy cháu thể chuyện vi phạm pháp luật ?
Lời tùy tiện bừa ạ."
Dì từng thấy qua Phó Mặc Bạch, trong chốc lát vặn đến mức á khẩu, nghẹn đỏ cả mặt.
Nhìn thấy phản ứng của bà , Tô Diên đột nhiên phát hiện mượn oai hùm cũng khá sướng đấy chứ!
Mấy ngày tiếp theo.
Tô Diên phụ trách thu mua nguyên liệu, học sinh phụ trách bánh đậu dính, sự thành thạo của tăng cường hơn nhiều, thành phẩm cũng ngày càng hình dáng.
Một ngày nọ, bọn trẻ đến căn nhà thuê, lâu thì ngoài cửa vang lên một tràng tiếng gõ cửa “pằng pằng pằng".
Tô Diên và Đàm Lệ , trong lòng nảy sinh một dự cảm mấy lành.
Quả nhiên mở cửa thì thấy dì đang dẫn theo hai đeo băng đỏ ngoài cửa.
Dì thấy Tô Diên, nhỏ giọng với đeo băng đỏ:
“Chính là cô , ngày nào cũng bí bí mật mật, chắc chắn là chuyện gì ."
Người đeo băng đỏ trong sân với ánh mắt hung dữ, giọng điệu nghiêm túc :
“Các đang gì thế?
Tránh , chúng trong kiểm tra!"
Tô Diên vô cùng phối hợp nghiêng sang một bên để họ , Đàm Lệ vốn ngăn cản nhưng sự hiệu của cô cử động.
Sau đó, họ về phía gian nhà chính, khi thấy mười lăm đứa trẻ đang bánh đậu dính thì lập tức nổi giận:
“Các đang gì thế ?
Đừng bảo là nhiều bánh đậu dính thế là để tự ăn nhé!"
Tô Diên vội vã lấy văn bản phê chuẩn của lãnh đạo trường, giải thích với họ:
“Đây là hoạt động giáo d.ụ.c kỹ thuật lao động do trường tổ chức nhằm bồi dưỡng tinh thần gian khổ phấn đấu cho học sinh, thành phố đồng ý, đây là tờ giấy đồng ý, các xem ."
Một đeo băng đỏ nhận lấy văn bản xem xét kỹ hồi lâu, thấy đó đóng mấy cái dấu đỏ thì im bặt.
Người đeo băng đỏ còn thấy liền trả văn bản cho cô, sắc mặt chút dịu :
“Chúng nhận tin báo của dì nên mới tới đây.
Nếu là một sự hiểu lầm thì chúng đây."
Nói xong, còn quên lườm dì một cái, dọa bà run cầm cập.
Tô Diên nhận lấy văn bản cất , đáp bằng một nụ lịch sự:
“Lúc nãy cháu giải thích tình hình với dì , nhưng dì tin, cháu cũng chịu thôi."
Dì bên cạnh thấy, ánh mắt né tránh, căn bản dám thẳng cô.
Sau khi tiễn họ , Tô Diên thở phào nhẹ nhõm.
Đàm Lệ bên cạnh cô, chứng kiến tất cả những chuyện , nhịn mà bĩu môi:
“Vừa cái đàn bà đó giống y hệt bà chị dâu của chồng cũ , cuộc sống của chịu sống cho , hằng ngày cứ soi mói lầm của khác, đặc biệt là đáng ghét!"