Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:43:21
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cứ như , hai đối diện , một buổi chiều mùa thu, xác lập mối quan hệ vượt tình bạn —— quan hệ yêu.”

 

Chiều hôm đó, Phó Mặc Bạch lái xe rời khỏi thị trấn, Tô Diên cùng , mặc dù cả hai đều lưu luyến nhưng tương lai còn dài.

 

Chạng vạng tối, cô trở trường học, định ngủ một đêm ở chỗ Khương Nguyên, sáng mai bình thường.

 

Ký túc xá học sinh chỉ sáu phòng, dành riêng cho trẻ em ở các làng.

 

tốn tiền mới ở nên thực tế tỷ lệ lấp đầy cao lắm.

 

Để tránh hiềm nghi, ký túc xá nam và nữ ở cùng một nơi, ngăn cách bởi một bức tường cao cắm đầy mảnh kính vỡ, quản lý vô cùng nghiêm ngặt.

 

Thấy cô đến, Khương Nguyên mở to mắt hỏi:

 

“Cô ơi, về làng ạ?"

 

Tô Diên nhét một gói khoai lang nướng tay cô bé, giải thích:

 

“Đối tượng của cô ốm, vì chăm sóc nên về, định mượn chỗ em ở tạm một đêm."

 

Khương Nguyên lộ vẻ hiểu rõ, đó bộ sự chú ý đều dồn gói khoai lang nướng :

 

“Cái thế ạ?

 

Thơm quá mất~"

 

Khoai lang vẫn còn nóng hổi, Tô Diên mở gói giấy bảo cô bé mau ăn , trong ký túc xá còn hai bạn nữ khác, mỗi cũng chia nửa củ khoai.

 

“Đây là nướng đấy, thế nào?

 

Nướng cũng đấy chứ?"

 

Mấy cô bé ăn khoai lang gật đầu, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi.

 

Đặc biệt là Khương Nguyên, đây nhận ít lợi lộc từ Phó Mặc Bạch, ngay lập tức biến thành kẻ nịnh hót, lời ý cứ thế tuôn khiến Tô Diên nỡ thẳng.

 

“Các em ăn , cô sang ký túc xá bên cạnh xem một chút."

 

Ngoài Khương Nguyên, còn vài học sinh của cô cũng ở đây, Tô Diên cầm gói khoai lang nướng khác sang phòng bên cạnh.

 

hai bước thì thấy một phụ nữ từ xa tới, bao bọc kín mít từ đầu đến chân, dáng vẻ vội vàng.

 

Nếu kỹ, tuyệt đối nhận là ai?

 

Tô Diên thường xuyên để ý đến Đàm Lệ nên nhận bà ngay từ cái đầu tiên.

 

Do dự một lúc, cô chọn tiến lên chào hỏi:

 

“Cô Đàm, cô cũng ở đây ạ?"

 

Đàm Lệ ngờ khác nhận , bước chân khựng , kéo chiếc khăn voan quanh cổ lên cao hơn một chút.

 

“Là cô Tô ?

 

Cô chuẩn ?"

 

Thấy bà chuyển chủ đề trả lời, Tô Diên tiếp tục truy hỏi.

 

“Em đưa khoai lang nướng cho học sinh, cô ăn ạ?"

 

Đàm Lệ lắc đầu, vô tình chiếc khăn voan tuột xuống, để lộ vết bầm tím mờ nhạt nơi khóe miệng.

 

Nơi đó thương do , cần cũng .

 

Tô Diên nhíu mày, vờ như thấy.

 

“Vậy cô bận ạ, em đây."

 

“Được, chào cô."

 

Đàm Lệ rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, rảo bước về phía một phòng ký túc xá nữ.

 

Đưa khoai lang xong, trở về chỗ ở của Khương Nguyên, Tô Diên nhỏ giọng hỏi cô bé:

 

“Em trong các nữ sinh, ai với cô Đàm nhất ?"

 

“Hình như là Chu Nguyệt, chị là họ hàng xa của cô Đàm."

 

Tô Diên xong, rơi trầm tư.

 

Phía bên , quân khu thành phố Thanh Sơn.

 

Khâu Dã bên cạnh Phó Mặc Bạch, vẻ mặt đầy quan tâm:

 

“Trán nóng lắm, thì đừng nữa."

 

“Không , gặp chào một tiếng ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-42.html.]

Người quân nhân trong bộ quân phục, dù đang ốm vẫn hiên ngang, sắc mặt lạnh lùng, khí thế mạnh mẽ, khác hẳn khi ở mặt Tô Diên.

 

Khâu Dã thấy khuyên đành thôi.

 

Nhanh ch.óng, họ đến căng tin quân đội.

 

Vì hôm nay lãnh đạo cấp đến thị sát và ăn cơm tại căng tin, nhiều sĩ quan quân đội đều đến đây để lộ diện.

 

Với tư cách là tiểu đoàn trưởng, Phó Mặc Bạch thẳng về phía bàn của lãnh đạo, chào theo nghi thức quân đội với thủ trưởng cao nhất.

 

Đối phương nhận , hớ hớ :

 

“Hóa là Mặc Bạch , mau , cũng gặp ."

 

ý nhường chỗ, thuận thế xuống, lưng thẳng tắp.

 

Lúc , thủ trưởng hỏi:

 

“Sức khỏe của Hoắc lão thế nào?

 

Lâu đến thăm ông ."

 

Hai nhà Hoắc Phó là thâm giao, Phó Mặc Bạch thật thà trả lời:

 

“Ông vẫn khỏe ạ, thường xuyên đến công viên tập thể d.ụ.c, về Bắc Kinh cháu sẽ gửi lời chào của ngài."

 

“Ha ha ha, !

 

Vậy hết cảm ơn nhé."

 

Cuộc đối thoại giữa hai khiến tất cả mặt đều chấn động.

 

Trước đó, Phó Mặc Bạch luôn kín tiếng, hiếm khi xuất hiện tầm mắt công chúng.

 

Bây giờ cao điệu như , khiến suy nghĩ của một trở nên linh hoạt hơn, trong đó phó tiểu đoàn trưởng Tiền Phong.

 

Hắn là một kẻ cực kỳ ham hố trục lợi, phàm là chuyện gì giá trị lợi dụng đều nhúng tay .

 

Sau khi thủ trưởng rời khỏi căng tin, thấy Phó Mặc Bạch vẫn còn đó, liền tươi tới chào hỏi.

 

Nghe thấy tên , Phó Mặc Bạch mới ngước mắt:

 

“Chào , mời ."

 

Thấy khách sáo như , mặt Tiền Phong chất đầy nụ giả tạo:

 

danh từ lâu, chỉ là dịp gặp mặt, hôm nay thật khéo, chúng gặp ở đây."

 

Phó Mặc Bạch thầm khẩy trong lòng nhưng mặt biểu lộ gì:

 

khéo."

 

Cá khó khăn lắm mới c.ắ.n câu, sợ cá chạy mất, Khâu Dã vội tiếp lời:

 

“Tiền tiểu đoàn trưởng định khi nào thì kết hôn thế?

 

yêu là cô gái nhất quân khu , khi kết hôn, và Mặc Bạch nhất định sẽ mặt chúc mừng."

 

Hai chữ “tiểu đoàn trưởng" lấy lòng Tiền Phong, cuối cùng cũng lộ một nụ chân thành:

 

“Người yêu thích kết hôn mùa hè, bảo là mặc váy .

 

Phụ nữ mà~ thì chiều chuộng thôi.

 

Xem năm nay vẫn chịu cảnh phòng chiếc bóng .

 

, Phó tiểu đoàn trưởng đối tượng ?

 

Trong đoàn văn công nhiều nữ thanh niên độc , nếu , thể giới thiệu cho một ."

 

vị hôn thê , cô cũng ở địa phương ."

 

Nhắc đến Tô Diên, khóe môi đàn ông mỉm , giữa lông mày chứa đựng tình ý mùa xuân, là điều Khâu Dã từng thấy bao giờ, cảm thấy vô cùng kinh hãi.

 

Tiền Phong hiểu rõ đối phương, trái tiếp nhận khá .

 

“Có thời gian chúng tụ tập một chút, đều là thanh niên, chắc chắn nhiều tiếng chung."

 

“Được."

 

Phó Mặc Bạch đến căng tin hôm nay, chờ đợi chính là câu của .

 

Sáng sớm hôm .

 

Tô Diên là đầu tiên .

 

Cô dọn dẹp văn phòng một lượt đơn giản, trong đầu ngừng hiện lên vết bầm tím nơi khóe miệng của Đàm Lệ.

 

 

Loading...