Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:43:17
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vì đây từng tiếp xúc, Lý Thụ nhất thời nắm rõ tính tình của cô, nên dám càn, thế là ngoan ngoãn vẽ một bản đồ, chỉ vài nét phác họa vô cùng chi tiết và sinh động.”
Vẽ xong đưa cho cô, quên cầu xin:
“Cô ơi, cô đừng em nhé, thì bố em đ-ánh ch-ết em mất."
Tô Diên đón lấy bản đồ xem xét, chân thành khen ngợi:
“Em vẽ thật đấy, đây từng học qua ai ?"
Nghe cô , Lý Thụ hếch cằm, vô cùng kiêu ngạo :
“Em là tự học thành tài đấy!
Cái gì ?
Vẽ bừa thôi mà.
Thứ em vẽ nhiều lắm."
Các học sinh khác cũng vây quanh, bản đồ sống động như thật của , ai nấy đều tấm tắc khen ngợi.
Lần đầu tiên trong đời nhiều khen ngợi như , Lý Thụ sướng rơn cả .
Khi tiếng chuông tiết thứ hai vang lên, Tô Diên thu dọn đồ đạc bước khỏi lớp.
Khi qua văn phòng ở góc cua phía đông, cô theo thói quen liếc trong.
Chỉ thấy mấy thầy cô giáo đang khiêng đồ đạc ngoài, bàn ghế, tủ sách, vô cùng bận rộn.
Cô tới, tò mò hỏi:
“Căn phòng đó ạ?"
Một thầy giáo tiếng ngẩng đầu lên, thấy là cô, lập tức nở nụ giải thích:
“Căn phòng đó sắp đổi thành phòng thí nghiệm, các thầy cô giáo sang các văn phòng khác ghép."
Tô Diên xong nảy ý định, định tìm cách đưa Đàm Lệ về văn phòng của , sẽ dễ tiếp cận hơn.
Nhanh ch.óng đến giờ nghỉ trưa.
Phó Mặc Bạch xách hộp cơm đến như hẹn.
Nghĩ đến việc thể bên cạnh cô một cách công khai, khóe môi nở một nụ .
Tô Diên từ cổng trường, vặn thấy cảnh , bước chân khựng , vờ như tự nhiên tiến lên hỏi:
“Thấy tâm trạng vẻ , nhiệm vụ sắp thành ?"
“Chưa , còn xa lắm."
Phó Mặc Bạch sâu mắt cô, sừng sững ở đó, hiên ngang như tùng.
Trong phút chốc, Tô Diên cảm thấy hình ảnh của thật vĩ đại, trái tim cũng theo đó mà mềm yếu .
Họ trở chiếc xe Jeep, Phó Mặc Bạch như thường lệ mở hộp cơm đưa đũa cho cô.
Tuy nhiên, Tô Diên vội ăn mà suy nghĩ một lát, nhẹ nhàng :
“Em một việc bàn bạc với ."
“Em ."
Người đàn ông vô thức thẳng lưng.
Tiếp đó, Tô Diên mô tả sơ qua về cuộc sống ở làng Bạch Vân, cuối cùng :
“Mẹ nuôi và nhà họ Khương đều đối xử với em , giờ họ đang ở thành phố , em hy vọng chủ nhật thể cùng em về đó một chuyến."
Nghe thấy là gặp , khóe môi Phó Mặc Bạch ngậm , chút do dự đồng ý ngay.
“Anh cần chuẩn quà gặp mặt, họ đều thích gì?"
Lễ tiết cần thể thiếu, Tô Diên suy nghĩ một chút, kể sở thích của từng .
Khi đến Khương Tùng, đàn ông mang theo một chút ghen tuông:
“Ngay cả thích gì em cũng ?"
Tô Diên hiểu tại :
“Ngày nào cũng sống một mái nhà, gì mà ?"
“..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-38.html.]
Phó Mặc Bạch nghẹn lời, mím c.h.ặ.t môi mỏng, gì nữa.
Đến ngày chủ nhật.
Anh mặc một bộ thường phục, đạp xe đến làng Bạch Vân.
Lần trốn ở nơi hẻo lánh như nữa mà đạp xe thẳng trong làng.
Sợ dân làng thấy lạ mặt, Tô Diên đợi sẵn ở đầu làng từ sớm.
Thấy đến, cô vội vàng tiến lên, đống quà cáp lớn nhỏ mà giật :
“Sao mua nhiều đồ thế ?"
“Toàn là đồ dùng hàng ngày thôi, nhiều lắm ."
Yên xe chở quà , Phó Mặc Bạch sải đôi chân dài xuống xe, sóng vai bước cùng cô.
Có dân làng thấy họ, tất cả đều chạy chào hỏi.
“Tô thanh niên, là ai ?
Có là đối tượng quân nhân của cô ?"
Tô Diên mỉm lịch sự với họ, thừa nhận suy đoán , công khai mối quan hệ với Phó Mặc Bạch mặt .
“Chà, chuyển công tác đến vùng Đông Bắc của chúng ?
Chàng trai trông tuấn tú thật đấy, cưới xin nhất định mời ăn kẹo mừng đấy nhé!"
Phó Mặc Bạch nãy giờ vẫn nền, thấy lời liền lấy trong túi mấy thanh kẹo hoa quả đưa qua, nghiêm túc hứa hẹn:
“Khi chúng cháu kết hôn, nhất định sẽ gửi kẹo mừng cho bác."
Kẹo hoa quả hề rẻ, ngờ tay hào phóng như , đối phương sững một lúc liên tục cảm ơn.
Những dân làng khác thấy , cũng hiểu rõ chuyện gì đang xảy , ai nấy đều học theo, lời chúc tụng cứ như mất tiền mua mà tuôn xối xả.
Phó Mặc Bạch mà mát lòng mát , chẳng mấy chốc chia hết kẹo và lạc mang theo.
Tô Diên đỏ mặt bên cạnh , hiểu trong lòng tràn ngập cảm động và hạnh phúc.
Mười phút , cuối cùng họ cũng đến cửa nhà họ Khương.
Người đàn ông dựng xe đạp, dỡ quà xuống, chỉnh vạt áo hỏi:
“Em thấy hình tượng của thế nào?"
Tô Diên kỹ lưỡng, khen một câu “Rất ", ngay đó gõ cửa nhà họ Khương.
Lúc , Diệp Khiết và nhà họ Khương đợi sẵn ở phòng chính, thấy động động tĩnh, mắt Diệp Cầm sáng lên, vội mở cửa.
Khi thấy Phó Mặc Bạch, ánh mắt bà tràn đầy sự tán thưởng:
“Tiểu Phó, mau nhà !"
Nhìn đống quà cáp lỉnh kỉnh, bà kinh ngạc xót tiền:
“Cháu đến chơi là , mua nhiều đồ thế gì?"
“Cô ạ, cảm ơn cô vì sự chăm sóc dành cho Diên Diên trong thời gian qua, đây chỉ là một chút tấm lòng nhỏ bé của cháu thôi."
Đây là câu đầu tiên của Phó Mặc Bạch khi bước nhà họ Khương, mấy trong phòng chính thấy đều thêm vài phần thiện cảm với .
Ai nấy đều cảm thấy lịch sự nhã nhặn, coi trọng Tô Diên, là một xứng đáng để gửi gắm cả đời.
Với tư cách là nuôi của cô, Diệp Khiết tự động nhập vai , càng rể tương lai càng thấy thích.
Tuy nhiên, việc cần khảo sát thì vẫn tiếp tục khảo sát.
“Đã đuổi đến tận đây , hai đứa định khi nào thì kết hôn?"
Phó Mặc Bạch đối diện , thẳng lưng trả lời:
“Cháu theo Diên Diên, lúc nào cũng thể đăng ký kết hôn ạ."
Tô Diên ở bên cạnh:
“..."
Mọi đồng loạt về phía cô, cô chỉ đành cứng đầu :
“Con còn nhỏ, năm nay ý định kết hôn."