Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:43:00
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hay là... giúp hỏi thử xem ?

 

Mình tìm hiểu ."

 

“??"

 

Khoảnh khắc , Tô Diên kinh ngạc vô cùng.

 

“Chẳng tìm đối tượng là quân nhân ?"

 

Mới hồi sáng, đến chiều đổi ý ?

 

Thẩm Tình đỏ mặt giải thích:

 

“Con ai cũng đổi mà, so với những ảo tưởng xa vời thì những thứ nắm bắt mới thực tế."

 

Tô Diên nghĩ ngợi, thấy cũng lý, liền đáp ứng:

 

“Vậy , để hỏi giúp ."

 

Sau đó, hai trò chuyện nữa mà tiếp tục việc.

 

Mấy ngày tiếp theo, họ đều trải qua những công việc đồng áng đơn giản như nhổ cỏ, cho lợn ăn.

 

Tô Diên , đây chỉ là tạm thời, đợi đến khi mùa thu hoạch, lãnh đạo thôn sẽ còn chiếu cố chuyện bạn thanh niên trí thức mới đến , kiếm điểm công thì việc như bao khác.

 

Nghĩ đến tương lai xa, cô đau đầu.

 

Không nhịn cảm thán, nếu thể tìm một công việc thể phát huy sở trường của trong làng thì mấy!

 

Ngày hôm nay buổi trưa.

 

Mọi tan , từ chiếc loa lớn của văn phòng thôn đột nhiên vang lên tiếng của trưởng thôn, ông tập hợp sân kho họp, vắng mặt.

 

Làm lụng mệt mỏi cả buổi sáng, dân làng nhíu mày làu bàu:

 

“Ngày nào cũng lắm chuyện, ông định gì đây?"

 

“Ai mà , chắc liên quan đến buổi liên hoan lớn ."

 

“Bà nhắc cũng quên béng mất, năm nay mấy đăng ký nhỉ?"

 

Mọi bàn tán xôn xao về phía sân kho, Tô Diên cũng ở trong đó.

 

Cô thầm thắc mắc, liên hoan lớn là cái gì?

 

Hơn mười phút , ngoại trừ những cụ già , đều tập trung ở sân kho, rướn cổ về phía bậc thềm, đợi lãnh đạo lên tiếng.

 

Trưởng thôn làng Bạch Vân tên là Trần Mãn Phúc, hơn năm mươi tuổi, dáng vẻ quan cách, lúc trông giống như thần tài tranh.

 

“Hôm nay gọi đến đây là một chuyện !

 

Chẳng là sắp đến ngày 1 tháng 10 , lãnh đạo cấp quyết định chọn vài trẻ trong làng, cùng phối hợp với làng bên cạnh dàn dựng một tiết mục múa hoặc hợp xướng để tham gia buổi liên hoan quân dân năm nay.

 

Nếu nhà nào đăng ký thì đến văn phòng thôn ghi danh, hy vọng sẽ hăng hái tham gia nhé!"

 

Ông dứt lời, liền lớn tiếng hỏi:

 

“Năm nay vẫn điểm công ạ?"

 

Đoán sẽ câu hỏi loại , Trần Mãn Phúc bình thản trả lời:

 

“Quan trọng là tham gia, điểm công.

 

Tuy nhiên, nhắc nhở , cơ hội hiếm , cái Nhị Nha làng hồi chính là nhờ tham gia liên hoan lớn mà cấp trúng đoàn văn công đấy, tiếp theo chọn là con cái nhà các vị."

 

“Trưởng thôn, thôi ạ!

 

Đó là chuyện của năm năm , bốn năm gần đây ông thấy cô gái trai nào trong làng chọn ?

 

Không chỉ làng , làng bên cạnh cũng , ông cứ lừa chúng !"

 

Bị vạch trần sự thật thương tiếc, Trần Mãn Phúc hì hì, ngượng ngùng:

 

“Biết năm nay , hy vọng vẫn hơn ."

 

Đáng tiếc, ai thèm ông nữa, đợi ông hết lời, dần tản , khiến ông chẳng còn chút uy nghiêm nào của một trưởng thôn.

 

Tô Diên quyết định theo đám đông để rời .

 

Bỗng nhiên, cô Thẩm Tình níu tay năn nỉ:

 

“Tô Diên, cùng đến văn phòng thôn đăng ký , tham gia liên hoan quân dân."

 

“Cậu đoàn văn công ?"

 

“Không , ngắm các bộ đội."

 

“Vậy còn Khương Tùng thì ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-21.html.]

Tô Diên mù mờ, thực sự hiểu nổi suy nghĩ của cô .

 

“Mình chỉ tò mò thôi, trong lòng vẫn thích Khương Tùng mà, nhưng cứ lạnh nhạt với , nản quá."

 

“Chắc là nhát gan thôi, nên mới mãi tìm đối tượng."

 

Sân kho cách văn phòng thôn xa, vài bước là đến, cán bộ thôn Tiểu Vương thấy họ, mặt lộ vẻ vui mừng:

 

“Hai cô đều đến đăng ký ?"

 

Tô Diên lắc đầu:

 

thì , cô mới đăng ký."

 

Tiểu Vương chút thất vọng:

 

“Sao cô tham gia?

 

Trông xinh xắn thế , tìm đối tượng là quân nhân đấy."

 

Thẩm Tình tiếp lời:

 

“Đối tượng của là quân nhân , cần tìm thêm ."

 

“Chà, hóa là vợ bộ đội ~ Thế thì càng nên tham gia chứ!

 

Liên hoan quân dân cần cô, các cô là những vị tha nhất."

 

Nói , Tiểu Vương chỉ ghi tên Thẩm Tình mà ngay cả Tô Diên cũng tha.

 

Bị đăng ký một cách mù mờ, Tô Diên mở to mắt, vội vàng ngăn cản:

 

“Anh gạch tên , hát sai nhạc, chân tay cứng nhắc, còn chứng sợ khán giả nữa, thực sự tham gia !"

 

Chỉ thấy say xe say sóng, đầu tiên thấy say khán giả……

 

Tiểu Vương đóng sổ , tỏ vẻ tin.

 

quân dân như cá với nước, trong làng vợ bộ đội tham gia coi như là thành vượt mức nhiệm vụ .

 

Thấy khuyên , Tô Diên đành tạm thời từ bỏ.

 

Bước khỏi văn phòng thôn, Thẩm Tình nhỏ giọng hỏi:

 

“Cậu thực sự hát sai nhạc, chân tay cứng nhắc ?"

 

“Ừ, từ nhỏ đến lớn, chút năng khiếu nghệ thuật nào."

 

Tô Diên đ-á hòn sỏi nhỏ đường, tâm trạng khá chán nản.

 

Thấy bộ dạng của cô, Thẩm Tình tự trách:

 

“Đều tại , thế bắt cùng."

 

“Không , sẽ nghĩ cách để làng hủy bỏ tên ."

 

Còn cách gì thì Tô Diên tạm thời nghĩ .

 

Ngày hôm là Chủ nhật, thể nghỉ ngơi một ngày.

 

Hai hẹn lên thị trấn, Tô Diên sửa b.út máy, Thẩm Tình đến bưu điện lấy bưu phẩm.

 

Vừa Khương Tùng lên trường trung học ở thị trấn đón em gái về nhà, tiện đường chở họ một đoạn.

 

Ngồi chiếc xe ngựa lắc lư, Thẩm Tình thỉnh thoảng liếc phía , lén hỏi Tô Diên:

 

“Cậu thấy Khương Tùng ưa ?

 

Đen đen khỏe mạnh, trông cực kỳ phong độ."

 

Tô Diên cũng theo, thực sự thấy .

 

Ở đại viện quân đội, kiểu đàn ông ngoại hình như Khương Tùng phổ biến, cô ngược thích nước da trắng, nhất là mắt một mí, môi mỏng một chút.

 

Mặc lên bộ quân phục màu xanh lá, thế mới gọi là !

 

lúc , một bóng hình vô cùng cụ thể xuất hiện trong tâm trí, cô giật cả .

 

Chương 13 Chỉ mấp máy môi

 

Phó Mặc Bạch.

 

Sao nghĩ đến nhỉ?

 

Tô Diên vội vàng thu hồi suy nghĩ, nghĩ lung tung nữa.

 

Phía xa một đường ray dài, một đoàn tàu sắp qua đây.

 

Xe ngựa buộc dừng , tiếng tín hiệu “đang đang đang" vang lên bên tai ngay lúc .

 

 

Loading...