Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:42:40
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đã quá quen với tính cách hấp tấp của bà, Tô Diên bình thản lùi một bước, hỏi:
“Mẹ, định thế?"
Trương Lan Quyên thấy cô như thấy cứu tinh, vội vàng đón lấy đồ đạc tay cô, lo lắng cầu cứu:
“Diên Diên, con gà trống lớn nhà biến mất !
Con mau giúp tìm với!"
Nhà họ Tô là một căn lầu hai tầng độc lập, tuy sánh với nhà của thủ trưởng, nhưng trong khu đại viện cũng coi là nơi ở khiến bao ngưỡng mộ, nhược điểm duy nhất là tường viện quá thấp.
Nếu con gà trống buộc c.h.ặ.t, bay khỏi tường viện chẳng gì khó khăn.
Tô Diên thầm thở dài, còn cách nào khác, đành giúp tìm.
Đang giữa mùa hè, là lúc giữa trưa, chỉ sợ nắng mà gà cũng sợ nắng.
Nghĩ đến điểm , lâu , cô tìm thấy con gà trống lớn đang ủ rũ trong đống đồ đạc tạp nham ở góc tường.
Trương Lan Quyên luôn theo cô, khoảnh khắc thấy con gà, mắt bà sáng rực lên:
“Con thật giỏi quá!
Trong nhà con là thông minh nhất đấy!"
Từ nhỏ đến lớn, những lời khen ngợi kiểu Tô Diên ít, lúc đầu cô thấy vui, mãi đến khi sắp xếp việc nhà ngày càng nhiều, cô mới hiểu thế nào là “ giỏi nhiều".
Ngay đó, cô tìm một sợi dây thừng nhỏ, buộc chân gà thật c.h.ặ.t, khi Trương Lan Quyên kịp mở miệng, cô tuyên bố :
“Việc g-iết gà con , cứ đợi về xử lý nhé."
Trương Lan Quyên cô, mím môi, nuốt ngược lời định trong, vẻ mặt chút vui:
“Mẹ ý đó, dù con cũng là con gái, thể để con g-iết gà chứ."
Tô Diên mỉm nhẹ, đáp lời.
Cô thầm nghĩ:
“Gà chỉ vì quá đắt nên ít khi mua, chứ cá thì đây cô g-iết ít .”
Theo lý mà , cô ba trai bên , những việc thô nặng như g-iết gà mổ cá nên đến lượt cô .
nhà họ Tô luôn chú trọng nam nữ bình đẳng, con gái cũng nuôi dạy như con trai, những việc như lên mái nhà quét tuyết, trộn bùn xây tường, gánh nước trồng rau, cô từ nhỏ đến lớn, sớm thành thói quen.
Đặc biệt là mỗi Trương Lan Quyên khen cô, chắc chắn là việc định sắp xếp cho cô .
Tô Diên mang con gà trống trả nhà bếp, đó hai phòng chính.
Hôm nay là ngày vui con gái ruột của nhà họ Tô dọn về.
Trong ngoài căn nhà sớm dọn dẹp sạch sẽ như mới.
Trên bàn ở phòng chính còn bày sẵn đĩa hoa quả và hạt dưa, mức độ coi trọng kém gì khi lãnh đạo xuống thanh tra.
Thấy ánh mắt Tô Diên dừng chỗ đó, Trương Lan Quyên chạm mũi, giải thích:
“Tiểu Tuyết lớn lên ở nông thôn, từng ăn đồ gì ngon.
Mẹ lấy năm viên sô cô la nhân r-ượu trong phòng con, chỉ lấy năm viên thôi, con... chắc sẽ giận chứ?"
Số sô cô la nhân r-ượu đó là Phó Mặc Bạch gửi từ miền Nam về, Tô Diên vẫn luôn nỡ ăn.
Ngay lúc , cô chỉ cảm thấy m-áu nóng bốc lên đầu, một thứ gì đó thể gọi tên sắp sửa bộc phát.
cứ nghĩ đến gia đình ơn nuôi dưỡng , cô lập tức dập tắt ngọn lửa trong lòng.
“Mẹ, lấy đồ của con, thể báo một tiếng ?"
Thấy cô sẽ chấp nhất nữa, Trương Lan Quyên lập tức tươi rạng rỡ, gật đầu hứa hẹn:
“Lần nhất định sẽ chú ý!
Đợi cả con công tác miền Nam, sẽ bảo nó mua một hộp sô cô la trả con."
Đây chỉ là lời hứa suông mà thôi, Tô Diên để tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-2.html.]
Ngay khi cô định về phòng ngủ nghỉ ngơi, Trương Lan Quyên bỗng nắm lấy tay cô, nhỏ nhẹ thương lượng:
“Các con đều bận, chẳng lúc nào mới về nhà.
Tiểu Tuyết là ngày đầu tiên dọn đến ở, là con đón nó cùng .
Nếu ngay cả con cũng , sợ nó sẽ suy nghĩ lung tung."
Tô Diên ngẩn , vô thức hỏi:
“Cô sẽ suy nghĩ lung tung chuyện gì?"
“Nó sẽ... nó..."
Trương Lan Quyên ngập ngừng hồi lâu mới chậm rãi trả lời:
“Nó lớn lên ở nông thôn, đây chịu ít khổ cực, thật đứa trẻ đó nhạy cảm và tự ti, càng cần sự quan tâm của nhà.
Con gái đáng thương của ~ Chúng ... chúng đều nợ nó."
Nói đoạn, vành mắt bà đỏ hoe, nước mắt sắp rơi xuống đến nơi.
Nhìn thấy cảnh , sâu thẳm trong lòng Tô Diên dâng lên một nỗi xót xa, đây là đầu tiên cô thấy rơi lệ vì con cái, nhưng vì cô.
Suy nghĩ một lát, cô cảm thấy một lời nhất định rõ ràng.
Thế là, cô hít một thật sâu, nghiêm túc :
“Mẹ, câu cuối cùng sai , con nợ cô , con cũng là hại.
Chuyện năm đó rốt cuộc là thế nào, chỉ cô út mới chân tướng.
Cô út rốt cuộc bao giờ mới về kinh đô?"
Trương Lan Quyên xong thì sững , đó lộ vẻ lúng túng.
Tô Diên đây tuy thanh lạnh nhưng mạnh mẽ, nhưng bây giờ chút đổi, khiến bà cảm thấy xa lạ.
Bình thường chuyện lớn nhỏ trong nhà đều do chồng bà quyết định, bao gồm cả vấn đề giáo d.ụ.c con cái cũng là một tay ông nắm giữ.
Mấy ngày chồng bà Đông Bắc nhà, hiện tại gặp vấn đề hóc b.úa, bà chút lúng túng.
Suy tính , Trương Lan Quyên trả lời:
“Bố con tìm cô con , đoán chừng hai họ sẽ sớm về thôi.
Đến lúc đó nhất định sẽ sáng tỏ chuyện!
Lời là đúng, con đừng nghĩ nhiều.
Dù xảy chuyện gì, con vẫn là con gái ruột của , điểm v-ĩnh vi-ễn đổi."
Bà càng càng vội vàng, ánh mắt càng thêm chân thành tha thiết.
Tô Diên thấy khỏi động lòng, nhưng tỉnh táo rằng:
“Ngôi nhà , sẽ còn chỗ dung cho nữa.”
Có lẽ vì chột , cuối cùng Trương Lan Quyên ép Tô Diên đón cùng nữa.
Đi xe buýt từ đại viện quân đội đến ga tàu hỏa, về mất hai tiếng đồng hồ.
Trong hai tiếng , Tô Diên một lá thư dài, dự định ngày mai sẽ mang bưu điện gửi.
Sau đó, cô bên giường ngoài cửa sổ, thẫn thờ xuất thần...
Nửa tháng gần đây, cuộc đời cô xảy những đổi long trời lở đất.
Hóa , cô là đứa trẻ sinh non khiến băng huyết, mà là một đứa con nuôi chút quan hệ huyết thống nào với gia đình , chiếm chỗ của khác.
Nghĩ đến đây, ngoài đau lòng buồn bã , cô cũng chút may mắn.
May mắn là năm đó khiến khó sản băng huyết suýt ch-ết.
Dù bao nhiêu năm qua, phàm là họ hàng bạn bè, mỗi thấy cô đều lải nhải nhắc chuyện , và răn đe cô hiểu chuyện, hiếu thuận, xứng đáng với sự hy sinh tính mạng của .