Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 145

Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:51:17
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mình đến tham gia thi đại học, bạn cũng ?"

 

Trịnh Luân gật đầu thừa nhận, tai đỏ lên.

 

“Ừ, bao nhiêu năm qua vẫn luôn kiên trì học tập, cuối cùng cũng đợi đến ngày ."

 

Lúc học quan hệ của họ khá , Tô Diên hiểu rõ những khó khăn của , nên thấy mừng vì thể về thành phố.

 

“Với học lực của bạn chắc chắn sẽ đỗ đại học thôi, sẽ ngày càng hơn."

 

Trịnh Luân cô sâu sắc, định hỏi thăm tình hình hiện tại của cô thì bạn cùng cắt ngang.

 

“Chúng ăn gì đây?

 

Mình đói ."

 

Tô Diên thấy , khách sáo :

 

“Vậy bạn mau gọi món , cũng ăn cơm ."

 

Trịnh Luân thôi, khi rời liền hỏi một cách ẩn ý:

 

“Bạn định học trường đại học nào?

 

Có mục tiêu ?"

 

Về quy hoạch cuộc đời, Tô Diên sớm hình dung, nhưng cô dám quá chắc chắn:

 

“Chủ yếu vẫn xem thành tích, chỉ cần thể học đại học thì học ở cũng ."

 

Trịnh Luân xong chút thất vọng, nhưng nhanh ch.óng lấy tinh thần.

 

Cho đến tận lúc rời , vẫn chú ý đến Phó Mặc Bạch đang trong góc.

 

Tô Diên chỗ, lúc mới sực nhớ giới thiệu chồng cho bạn cũ.

 

Thế là cô giải thích đơn giản cho :

 

“Anh là bạn học cấp hai của em, đây chịu ít khổ cực, cũng khá ."

 

Thấy cô đ-ánh giá cao đó, Phó Mặc Bạch ngước mắt lên, nhướng mày:

 

“Trước đây thấy em nhắc đến bao giờ."

 

“Chuyện gì đáng , vả hai chúng chênh lệch tuổi tác, học cùng giai đoạn, cũng ."

 

Phó Mặc Bạch vốn dĩ lảng vảng bên hũ giấm , thấy lời liền nhảy thẳng luôn, “Anh đúng là lớn tuổi hơn , chuyện thực sự đổi ."

 

Tô Diên ngửi thấy mùi giấm chua loét, nhịn bật , “Anh đang ghen đấy chứ?

 

Người chỉ là bạn học cũ thôi, đúng là hũ giấm."

 

Anh nghĩ , vẫn luôn đây mà đó thấy , trong mắt chỉ là Diên Diên, kẻ ngốc cũng là đang ý đồ gì.

 

“Vợ quá ưu tú, ghen chẳng là chuyện bình thường ?

 

cũng chẳng giống ."

 

Tô Diên khẽ, quyết định dỗ dành :

 

“Trong lòng em nhất, ai bì nổi, đừng ghen nữa, chúng tiếp tục ăn mì lạnh thôi."

 

Phó Mặc Bạch hưởng thụ chiêu , cũng tiếp tục xoay quanh chủ đề đó nữa.

 

Thế là gắp cho cô một miếng dưa muối nhỏ tiếp tục ăn.

 

Phía bên , Trịnh Luân và bạn gọi món xong cách đó xa, thỉnh thoảng liếc về phía Tô Diên, lúc mới chú ý đến đàn ông đối diện cô, chân mày khẽ cau .

 

Người bạn thấy , tò mò hỏi:

 

“Cậu thế?

 

Thích cô gái đó ?"

 

Trịnh Luân đỏ mặt, thừa nhận tâm tư:

 

“Ừ, thích cô lâu .

 

Trước đây thể trụ vững ở nông thôn cũng là vì để ngày về thành phố gặp một ."

 

Thấy si tình như , bạn khích lệ:

 

“Thích thì theo đuổi chứ!

 

Cô gái xinh như , chỉ cần chậm một chút là thể chủ đấy."

 

Trịnh Luân về phía đó, tự tin cho lắm:

 

“Người đàn ông ăn cơm cùng cô điều kiện khá , phận gì, ngộ nhỡ là đối tượng của cô thì ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-145.html.]

Người bạn theo hướng mắt của , vẻ quan trọng :

 

“Chuyện , với điều kiện gia đình chẳng lẽ còn bằng ?

 

Chỉ cần kết hôn là vẫn còn cơ hội."

 

Trịnh Luân khỏi rơi trầm tư, một hồi đắn đo, dũng cảm vì tình yêu một ...

 

Ăn cơm xong, khi , Tô Diên vì phép lịch sự về phía bàn của , chào tạm biệt.

 

Trịnh Luân “vụt" một cái bật dậy, lấy hết can đảm :

 

“Mình định tổ chức một buổi họp lớp, bạn thể cho xin phương thức liên lạc ?"

 

Thấy gan cũng lớn thật, đợi Tô Diên mở lời, Phó Mặc Bạch sải đôi chân dài, nửa chắn giữa hai , xen :

 

“Diên Diên, em mua cho bố hai bát mì lạnh , đủ tiền."

 

Tô Diên tin là thật, với Trịnh Luân:

 

“Xin nhé, còn mua mì lạnh, bạn chắc là phương thức liên lạc của Văn Yến nhỉ?

 

Cậu thể tìm thấy , bạn cứ liên lạc với ."

 

Nghe cô , Trịnh Luân như quả bóng xì , ánh mắt m-ông lung rõ.

 

Phó Mặc Bạch lúc bồi thêm một nhát d.a.o, “Diên Diên, em giới thiệu chúng với một chút ?"

 

Tô Diên thấu cái tâm tư nhỏ nhen của , đảo mắt trắng một cái, nhưng vẫn giới thiệu hai bên cho .

 

“Lớp trưởng, vị là chồng , họ Phó."

 

“Bạn... kết hôn ?"

 

Trịnh Luân ch-ết sững tại chỗ, giống như một vòng tàu lượn siêu tốc, cuối cùng rơi xuống vực thẳm.

 

Giọng run rẩy, giống như chịu một đòn đả kích cực lớn, ngay cả biểu cảm ôn hòa cũng sắp duy trì nổi nữa.

 

May mà bạn cùng, đỡ cho .

 

“Người xinh thế , kết hôn chẳng là chuyện bình thường ?

 

Đâu giống cứ kén cá chọn canh, chỉ thích độc ."

 

Trịnh Luân miễn cưỡng nặn nụ , thêm gì nữa, đó cứ thế theo Tô Diên rời , con mới phản ứng.

 

Người bạn khá thương cảm cho , an ủi:

 

“Thiên hạ thiếu cỏ thơm, chỉ thể là hai duyên phận thôi, đợi ngày nào đó giới thiệu cho một cô, nhan sắc chẳng kém gì cô gái ."

 

“Không cần , nếu là cô , thể kết hôn."

 

Ánh mắt Trịnh Luân kiên định, hôn nhân đối với cũng cũng chẳng .

 

Từ quán mì lạnh , Tô Diên hỏi:

 

“Giờ thì hài lòng ?

 

Trẻ con quá ."

 

Phó Mặc Bạch giả vờ như thấy vẻ trêu chọc trong mắt cô, khóe môi khẽ nhếch lên.

 

Rất nhanh đó họ về đến nhà, Thẩm Như và Giang Nam đợi sẵn ở cửa từ sớm, Thẩm Như thấy chiếc xe Jeep liền lập tức chạy lên hỏi:

 

“Diên Diên, con mệt ?

 

Mẹ pha nước đường đỏ cho con , chắc là giờ nguội đấy."

 

Tô Diên bước xuống xe, khoác lấy tay bà, trả lời:

 

“Con mệt, chúng mau nhà thôi ạ, ngoài lạnh quá, cứ ở trong nhà đợi con là ."

 

Giang Nam ở bên cạnh phàn nàn:

 

“Con bảo đợi ở trong nhà cứ nhất quyết ngoài, khuyên thế nào cũng ."

 

Thẩm Như lườm một cái, bực :

 

“Ai mượn con đây đợi cùng chứ, trời cũng chẳng lạnh lắm, thích đợi trong nhà."

 

Giang Nam bất lực lắc đầu, nháy mắt với Tô Diên một cái, ý tứ là:

 

“Anh khuyên , còn đợi em đích tay thôi.”

 

Tô Diên nhận ám hiệu, đưa Thẩm Như phòng chính, dùng giọng điệu nũng nịu :

 

“Mẹ ơi, nếu cảm lạnh thì con sẽ xót lắm đấy.

 

Còn cả Tiêu Tiêu và Nguyên Nguyên nữa, nếu cảm thì sẽ chơi với chúng nữa ."

 

 

 

Loading...