Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 138

Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:51:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Diên ở bên cạnh bất lực khẽ, nâng ly r-ượu lên :

 

“Anh lúc nào cũng coi em như trẻ con, việc gì cũng lo lắng.

 

Thực em , chút khả năng tự lập đó vẫn mà, đừng học .

 

Còn nữa, cảm ơn sự chăm sóc của , nếu , em sẽ hạnh phúc như bây giờ."

 

Mọi nhà họ Khương cũng lượt nâng ly, trong lúc vui vẻ tránh khỏi chút buồn bã, đều cảm thán thời gian trôi thật nhanh.

 

Trong lúc ăn cơm, Diệp Cầm đại diện cả gia đình, kính r-ượu Tô Diên, cảm ơn cô bằng lòng dạy kiến thức văn hóa cho Khương Tùng, cũng như sự chăm sóc dành cho Khương Nguyên.

 

Sự đổi của hai đứa con, bà đều thấy rõ, trong lòng tràn đầy cảm kích.

 

Tô Diên đáp lễ bà, đầy ẩn ý:

 

“Nếu một ngày nào đó đất nước khôi phục kỳ thi đại học, bác thể cho chúng thử thi xem , cháu tin rằng kiến thức thể đổi vận mệnh, thêm một lựa chọn là thêm một con đường, ngàn vạn đừng từ bỏ việc tiếp tục học tập."

 

Diệp Cầm hiểu những đạo lý lớn lao đó, chỉ chắc chắn đúng!

 

Và khắc cốt ghi tâm việc nhất định cho các con tham gia thi đại học.

 

Ăn cơm xong, Phó Mặc Bạch đưa gia đình họ Khương về thôn Bạch Vân , đó mới về nhà, tay còn xách một con gà trống lớn.

 

Tô Diên thấy con gà đó thì cảm thấy lạ lẫm, “Nó ở thế?

 

Trông b-éo thật đấy."

 

Phó Mặc Bạch thả nó chuồng gà, định ăn hôm nay.

 

“Thôn trưởng cho đấy, ông năm nay em về thành phố, cứ nằng nặc đòi cho một con gà, bảo là để tẩm bổ cho em."

 

Trước đây, Tô Diên từng cứu con của thôn trưởng, thôn trưởng vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, cho nên cô mới nhận con gà .

 

Tô Diên vội hỏi:

 

“Anh đưa tiền gà ?

 

Đồ quý giá thế , nhận ."

 

“Đưa .

 

Anh nhét thẳng tay ông , đó nhấn ga một phát, ông đuổi kịp ."

 

Tô Diên xong nhịn bật thành tiếng, còn giơ ngón tay cái lên, khen thông minh.

 

Hai bước phòng ngủ, nghĩ đến việc sắp xa , Phó Mặc Bạch bỗng nhiên dừng bước, xoay ôm cô lòng, giọng trầm xuống, “Em và các con giữ gìn sức khỏe, đợi thu xếp thỏa xong sẽ đón ."

 

Tô Diên ôm đáp , dịu dàng :

 

“Chúng em đều sẽ cả, đừng phân tâm.

 

Còn nữa, em sẽ đợi về."

 

Trong căn phòng tĩnh lặng, trong mắt họ chỉ đối phương.

 

Phó Mặc Bạch cúi đầu hôn lên môi cô, thở mãnh liệt khiến mê đắm.

 

Cô ngước đầu lên đáp , hiếm khi chủ động.

 

Theo nhiệt độ trong phòng dần tăng lên, Tô Diên đưa tay cởi áo, Phó Mặc Bạch mảng trắng nõn nà , đồng t.ử co , còn khống chế nữa, bế thốc cô lên về phía giường...

 

Thím Quách và Khương Nguyên dẫn các bé dạo, đến chiều tối mới về nhà.

 

Họ thấy Phó Mặc Bạch đang nấu cơm trong bếp, đầy vẻ nghi hoặc hỏi:

 

“Diên Diên ?

 

Sao chỉ một cháu ở nhà thế ?"

 

Phó Mặc Bạch ngẩng đầu lên, giữa đôi lông mày mang theo vài phần lười biếng, “Cô cổ họng thoải mái, chắc là sắp cảm lạnh, tối nay ăn ạ."

 

Thím Quách tin là thật, hỏi dồn:

 

“Có cần bác nấu bát canh gừng ?

 

Uống cái đó cho cảm lạnh đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-138.html.]

 

Phó Mặc Bạch điềm tĩnh từ chối:

 

“Dạ thôi, cô thích uống canh gừng, chắc ngủ một giấc là khỏe thôi ạ."

 

Đợi bưng cơm nước phòng ngủ, Tô Diên từ trong chăn thò đầu , trừng mắt một cái chẳng chút đe dọa nào, nhỏ giọng hỏi:

 

“Các con đang gì thế?

 

Chúng tìm em ?"

 

Phó Mặc Bạch đặt cơm lên bàn trang điểm, xuống bên giường, nhẹ nhàng xoa bóp eo cho cô, “Không tìm , chúng đang chơi với Khương Nguyên, Khương Nguyên trông trẻ khéo lắm."

 

Tô Diên thở phào nhẹ nhõm, đồng thời chút hụt hẫng, chỉ vì các cục cưng của cô quên mất chúng .

 

“Ăn cơm thôi, ngủ, mai còn dậy sớm."

 

Phó Mặc Bạch chuyến tàu sáng mai để rời .

 

Theo kế hoạch ban đầu, Khâu Dã nên cùng về thủ đô, nhưng Dương Hiểu Hồng sinh một cô con gái mập mạp, cần chăm sóc, Khâu Dã chỉ thể xin nghỉ phép, đợi đứa bé trăm ngày mới tính tiếp.

 

Tô Diên ăn cơm xong nhưng thấy buồn ngủ.

 

Dù mệt đến mức mở nổi mắt, nhưng ý thức vẫn tỉnh táo.

 

Dưới ánh đèn vàng vọt, họ ôm ngủ.

 

Cô nhắm mắt, khẽ :

 

“Anh về thủ đô nhớ gọi điện cho em mỗi ngày nhé, dù bận thế nào cũng gọi, ?"

 

Người đàn ông gật đầu hứa:

 

“Anh sẽ gọi, nếu thì phạt ba ngày giọng em.

 

Em cũng nhớ phòng thu phát nhận điện thoại nhé, đừng để lo lắng."

 

Tô Diên gật đầu, móc ngoéo tay hứa hẹn với .

 

Ngày hôm , Phó Mặc Bạch lên tàu, lưu luyến rời .

 

Đối mặt với sự biệt ly, trong lòng Tô Diên trống trải, nhưng cô trong tương lai xa, họ sẽ đoàn tụ...

 

Thời gian trôi qua từng ngày, kỳ thi trung học dần cận kề.

 

So với sự tản mạn của các lớp khác, mỗi học sinh trong lớp của Tô Diên đều nghiêm túc đối đãi kỳ thi .

 

Ngay cả thầy giáo lao động Tiêu Chấn Sơn cũng lo lắng theo.

 

Vì hoạt động “ học ", ông và đám học sinh tình bạn sâu đậm.

 

Ông vốn là đầu bếp xuất , cho nên hứa hẹn:

 

“Chỉ cần học tập thật , tham gia kỳ thi trung học thuận lợi, đợi thi xong, ông sẽ trổ tài nấu nướng, mời tất cả ăn một bữa thật thịnh soạn.”

 

Thời lương thực là quý nhất, các học sinh xong đồng thanh hò reo, tinh thần học tập càng hăng hái hơn.

 

Vào ngày kỳ thi trung học, Tô Diên tìm Lý Thụ chuyện một lát.

 

Chiều cao của Lý Thụ cao hơn nửa cái đầu, từ xa càng giống một đàn ông hơn.

 

Hai ghế dài bên gốc cây liễu, cô hỏi thăm tình hình gần đây và kế hoạch tương lai của .

 

Với thành tích học tập của , chắc chắn thể thi đỗ cấp ba.

 

Lý Thụ trưởng thành hơn nhiều, lời toát lên vẻ chững chạc, “Thưa cô, em sẽ tiếp tục học.

 

Bất kể học đại học , em đều học cấp ba."

 

Thông qua việc tham gia cuộc thi vẽ và “ học ", nhận thức sâu sắc tầm quan trọng của kiến thức, chỉ kiến thức mới thể đổi gia đình và tạo một tương lai tươi sáng cho em gái .

 

Thấy giác ngộ , Tô Diên yên tâm.

 

Ngày hôm , kỳ thi trung học diễn như dự kiến.

 

So với sự điềm nhiên của các học sinh, Tô Diên trái chút căng thẳng, sợ khác nhận , cô còn giả vờ bình tĩnh, dặn dặn quy chế phòng thi, sợ họ vì cái nhỏ mà mất cái lớn.

 

 

Loading...