Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 129
Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:49:11
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giang Bắc và Giang Nam đợi sẵn ở sân ga từ sớm, mắt mong mỏi.”
Khi Tô Diên bước xuống tàu hỏa, cái đầu tiên thấy hai , Giang Bắc giơ cao tay lên, vô cùng nổi bật.
“Chào mừng em về thủ đô!
Cuối cùng cũng đợi !”
Đối mặt với sự nhiệt tình của họ, Tô Diên mỉm e thẹn, mấy tháng gặp, ít nhiều cũng chút tự nhiên.
Giang Nam chủ động cầm lấy hành lý trong tay Phó Mặc Bạch, :
“Ông nội và bố đều đang đợi ở nhà đấy, chúng về thôi.”
Nghe nhắc đến Giang, Tô Diên khựng , do dự một lát hỏi:
“Mẹ... bà ?”
“Ừm, lúc tâm trạng bố một chút, phản ứng khá bình thường, phát bệnh.”
Nghe lời kể của Giang Nam, lòng Tô Diên thắt , Phó Mặc Bạch ôm lấy vai cô, truyền cho cô chút sức mạnh.
Lúc , bé Nguyên Nguyên trong lòng cô ngẩng đầu lên, chớp chớp hàng mi dài, ngơ ngác cô, dáng vẻ ngây thơ đó đỗi xoa dịu lòng .
Tô Diên nở nụ , hôn một cái lên gò má phúng phính của bé.
Giang Bắc thấy thì thèm thuồng, “Nhóc con lớn nhanh thật!
Em gái, thể cho bế một lát ?”
“Được chứ.”
Tô Diên đưa đứa trẻ cho , giới thiệu:
“Đây là Nguyên Nguyên, giờ thành cô bé mập mạp .”
Giang Bắc cẩn thận đón lấy, mềm nhũn, thơm tho, khiến yêu chiều vô cùng.
Giang Nam cũng bế, nhưng tay đang cầm hành lý, chỉ thể đầy thèm .
Một tiếng , chiếc xe Jeep dừng cửa một căn nhà nhỏ hai tầng.
Giang Đông thấy tiếng động bước khỏi nhà, đáy mắt thoáng qua vẻ xúc động, nhưng vì là con trưởng nên giữ hình tượng vững vàng, một cảm xúc thể để lộ ngoài, chỉ đành hóa thành lời , bày tỏ nỗi nhớ sâu thẳm trong lòng.
“Đi đường vất vả lắm đúng ?
Mọi nhà .”
Tô Diên mỉm với , theo bản năng quanh một lượt, phát hiện nơi , hoa tươi trong vườn đua khoe sắc, còn một bể cá lớn, bên trong nuôi mấy con cá chép đỏ.
Giang Đông giải thích với cô:
“Những bông hoa đều do bố trồng cho đấy, cá chép là do ông nội nuôi, nhà cũ ở tỉnh Quảng cũng bài trí như .”
Cô thu hồi tầm mắt, tò mò hỏi:
“Mẹ thích hoa ?”
Giang Đông cô sâu sắc, trả lời:
“Vốn dĩ em nên tên là Giang Quỳ, họ hy vọng em luôn khỏe mạnh, tỏa nắng.
Tuy nhiên, cái tên [Diên] cũng , như tên, em là một cô gái kiên cường.”
Những lời khiến cổ họng Tô Diên nghẹn , thầm thầm hai chữ “Giang Quỳ” trong lòng...
Sau đó, bọn họ bước căn nhà tây nhỏ, trong phòng khách mấy đang , trận thế đó chẳng khác nào đón tiếp khách quý.
Giang Phong Viễn bước hiên đón tiếp, mặt rạng rỡ nụ .
Có một phụ nữ xinh , sát ngay ông, lặng lẽ quan sát Tô Diên, trong đôi mắt mang theo một chút nghi hoặc.
Tô Diên cũng chú ý đến bà, trái tim treo lơ lửng, lòng bàn tay ẩm ướt.
Giang Phong Viễn kéo phụ nữ từ phía phía , giới thiệu cho hai bên, “Diên Diên, đây là con, bà tên Thẩm Nhu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-129.html.]
“Vợ , đây là con gái chúng , nó lớn và trở về .”
Thẩm Nhu Tô Diên, hỏi sự nghi hoặc, “Em gì con gái?
Anh nhận con nuôi từ bao giờ thế?”
Giang Phong Viễn quen với việc lúc tỉnh lúc mê của bà, kiên nhẫn :
“Không con nuôi, là con gái ruột, em thể gọi nó là Diên Diên.”
Nhìn thấy cảnh tượng , Tô Diên sụt sịt mũi, dịu dàng chào hỏi, “Mẹ, con vui gặp .”
Thẩm Nhu vẫn rời mắt cô, vẫn dám tin con gái lớn thế .
“Sao giờ con mới về nhà?
Mẹ đợi con lâu .”
Nói xong, cuối cùng bà cũng bước tới mặt Tô Diên, chăm chú kỹ từng nét mày nét mặt của cô, như đang tìm kiếm dáng vẻ lúc nhỏ của cô.
Tô Diên dám cử động, mặc cho bà tùy ý quan sát.
Hai cực kỳ gần , một cảm giác thiết trào dâng, như thể thể xuyên qua thời và núi sông.
Thẩm Nhu sững sờ, ngay đó nở một nụ thật tươi, khẳng định chắc nịch:
“Phong Viễn đúng, con đúng là con gái , nhớ con!”
Tô Diên cũng theo, khẽ gọi bà một tiếng “Mẹ”.
Tất cả những mặt chứng kiến cảnh đều khỏi xúc động, Giang Phong Viễn đỏ hoe mắt tiến gần, dang rộng vòng tay ôm lấy hai con, chỉ cảm thấy khoảnh khắc , cuối cùng viên mãn.
Tiếp theo, ông đưa Tô Diên và Phó Mặc Bạch gặp ông cụ Giang, ông cụ tuổi cao, trải qua một trận ốm, đang dưỡng bệnh trong phòng ngủ.
Gõ cửa bước , đ-ập mắt đầu tiên là bức ảnh vĩ nhân tường, bên cạnh bức ảnh một tủ sách dài, trong tủ xếp đầy các loại sách.
Ông cụ đang bàn thư pháp, hạ một nét phẩy, nét chữ sắc sảo.
Nghe thấy động tĩnh, ông ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn tinh .
Phó Mặc Bạch nghiêm, chào theo kiểu quân đội.
Tô Diên lễ phép gật đầu, đối diện với , khó tránh khỏi chút căng thẳng.
Ông cụ Giang tìm hiểu qua tư liệu của họ, khuôn mặt uy nghiêm giận mà tự thêm một chút từ ái, “Các con , đường vất vả .”
Tô Diên mỉm với ông, đáp một câu “Không vất vả ạ”.
Thấy hai bên quá khách sáo, Giang Phong Viễn cũng xuống theo, bắt đầu điều tiết khí.
“Bố, bố vẫn thấy hai đứa cháu ngoại của con , dáng vẻ chúng nó đáng yêu lắm.”
Đây là thế hệ chắt hiếm hoi của nhà họ Giang, ông cụ Giang còn vẻ uy nghiêm như nãy, vội vàng hỏi:
“Ở ?
Mau bế đây cho xem.”
Tô Diên định dậy bế con, thì ông lên tiếng ngăn , “Để bố cháu bế là , hai đứa cứ ở đây trò chuyện với .”
Sau khi Giang Phong Viễn ngoài, ông cụ quan tâm hỏi:
“Công việc thường ngày của các con bận ?
Ai trông trẻ cho?”
Phó Mặc Bạch giải đáp từng câu một, mời ông khi nào thời gian thì lên vùng Đông Bắc chơi.
Rất nhanh, Giang Phong Viễn và Thẩm Nhu mỗi bế một đứa trẻ bước , khoe với ông cụ như dâng bảo vật:
“Bố, bố !
Cái môi giống bố thế, cái là phúc .”
Ông cụ Giang rướn cổ , mặt lộ rõ vẻ vui mừng, “Đứa nhỏ đúng là xinh xắn thật, chắc chắn là đứa miệng mồm nhanh nhảu đây.”