Bạch Nguyệt Quang Là Giả Thiên Kim Trong Văn Niên Đại - Chương 111
Cập nhật lúc: 2026-03-14 07:48:53
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngay cả khi Lý tha thứ cho bà , đồn công an cũng sẽ buông tha.”
Mấy ngày , khi dân trong làng Chu Bình còn những hành vi phạm tội khác, tất cả đều ngẩn .
Trong đó một vụ án còn liên quan đến vụ mất tích của một bé trai ba tuổi ở làng bên cạnh một năm , nhất thời, nhà của Lưu Bảo Phúc trở thành nơi chỉ trích.
May mắn Lý sớm đoạn tuyệt với gia đình ngoại, nên mới liên lụy.
Sáng thứ Ba.
Trường trung học thị trấn tổ chức một buổi đại hội tuyên dương, Lý Thụ mặc một bộ quần áo sạch sẽ chỉnh tề lên đài nhận giải.
Cậu nhận bằng khen từ tay hiệu trưởng, khi phát biểu cảm nghĩ, đầu tiên cảm ơn là Tô Diên, nếu cô, sẽ thành tích như hiện tại.
Tô Diên yên lặng lắng lễ đài, trong lòng tràn ngập cảm động.
Sau khi xuống đài, Lý Thụ nhận hai món phần thưởng — cọ vẽ và đài radio, món nào cũng khiến vô cùng trân trọng.
Các bạn học ném cho những ánh mắt ngưỡng mộ, đề nghị xem chiếc đài radio, Lý Thụ chỉ cho họ xem một cái cẩn thận cất nó .
Lúc tan học buổi chiều, bưng chiếc đài radio đến mặt Tô Diên, vẻ mặt bẽn lẽn :
“Cô giáo, cảm ơn cô giúp đỡ em, cái tặng cô ạ."
Thời buổi , một chiếc đài radio đắt.
Tô Diên sững sờ một lát, đó từ chối:
“Nhà cô đài radio , đây là phần thưởng của nhà nước dành cho em, em mau cất kỹ , cô thể nhận ."
Lý Thụ vẫn bưng nó, thái độ kiên định.
Tô Diên mỉm bất lực, khéo léo khuyên bảo:
“Em đang ở độ tuổi ngừng tiếp thu kiến thức, chiếc đài radio ích lớn đối với em.
Nghe lời cô, đừng đem nó tặng khác, cũng đừng bán nó .
Sau em nhất định sẽ hưởng lợi nhiều."
Lý Thụ vẻ hiểu vẻ , cuối cùng chỉ đành từ bỏ ý định, ôm chiếc đài radio về nhà.
Cậu nghiêm túc hứa với Tô Diên:
“Cô giáo, em nhất định sẽ học tập thật , đợi khi tiền đồ , đầu tiên em báo đáp sẽ là cô!"
Tô Diên xong nhịn khẽ :
“Được, cô đợi ngày đó, cô tin là em nhất định sẽ ."
Phía bên , trong quân đội.
Phó Mặc Bạch báo cáo tình hình của Trương Tiểu Thiên với cấp , chính thức liệt gã đối tượng nghi vấn là đặc vụ địch.
Khâu Dã nhíu mày, chậc chậc hai tiếng :
“Cậu xem gã tiếp cận rốt cuộc là vì cái gì chứ?
Để thì tên đúng là một thằng ngốc, cứ đ-á tấm sắt là , đúng là tự chui đầu lưới."
Phó Mặc Bạch liếc gã một cái, hỏi về chuyện nhà họ Giang.
Khâu Dã gãi gãi đầu, bất lực nhún vai:
“ điều tra một vòng chẳng tra gì, sợ rút dây động rừng nên dám tra sâu.
Cứ đà , cho dù tra thêm mười năm nữa cũng kết quả, khuyên chi bằng thẳng vấn đề, tìm nhà họ Giang hỏi cho rõ ràng là xong ?"
Phó Mặc Bạch mím đôi môi mỏng, nghiêm túc suy nghĩ lời gã .
Khâu Dã tiếp tục :
“ , báo cho một tin .
và Dương Hiểu Hồng sẽ kết hôn đầu tháng mười một, đến lúc đó và em dâu bàn chính, hai nhất định tiền mừng nhiều một chút đấy."
Phó Mặc Bạch ngạc nhiên nhướng mày, thẳng thắn hỏi:
“Hai quyết định nhanh ?
Dương Hiểu Hồng gan lớn thật."
Khâu Dã lườm một cái, phục:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-la-gia-thien-kim-trong-van-nien-dai/chuong-111.html.]
“Là mắt kém, sự ưu tú của .
Hiểu Hồng mắt , cô , đời phi lấy!"
Phó Mặc Bạch lẳng lặng gã bốc phét, đả kích chú rể sắp cưới nữa.
Theo thời gian trôi qua từng ngày, bụng của Tô Diên cũng theo đó mà to dần lên.
cô vẫn linh hoạt, nếu chính diện, căn bản nhận cô là một phụ nữ mang thai.
Sáng hôm nay, mới đến văn phòng, ghế còn ấm chỗ, giáo viên cầm một tờ báo, hưng phấn chạy đến mặt cô, thông báo:
“Cô Tô, cô lên báo !
Còn là Báo hằng ngày của quốc gia nữa đấy!
Cô thật lợi hại!"
Tô Diên ngẩn một lát, nhận lấy tờ báo nhanh như gió, chấn động.
Trên đó dùng nửa trang giấy để đưa tin về chiến công cứu trẻ em dũng cảm của cô và dân làng Bạch Vân.
Đặc biệt là về cô ít, gần như khắc họa cô thành một nhân vật hùng.
Hơn nữa, tờ báo là Báo hằng ngày thành phố Thanh Sơn, mà là tờ “Hoa Hạ nhật báo" uy tín nhất cả nước.
Tô Diên ngẩng đầu lên khỏi tờ báo, ánh mắt vẫn hết kinh ngạc:
“Cô mua tờ báo ở thế?
cũng mua một tờ."
Giáo viên đó cho cô địa chỉ, đó hì hì :
“Cô kín tiếng thật đấy, chuyện lớn như mà xem báo mới .
Chồng cô và bố cô ?"
Trong đầu Tô Diên bỗng nhiên hiện lên khuôn mặt của Trương Lan Quyên, mỉm lắc đầu:
“Chồng , bố thì .
đoán bây giờ chắc họ cũng ."
Ngay lúc , tại thủ đô cách xa ngàn dặm.
Chuyện cô lên báo, trở thành hùng truyền khắp cả đại viện.
Mọi đều ngờ rằng, khi Tô Diên rời khỏi thủ đô, chỉ gả cho Phó Mặc Bạch, mà còn đột nhiên trở thành hùng, ngược nhà họ Tô, ngày nào cũng gà bay ch.ó sủa, thôi thấy phiền!
Chương 60 Tham gia hỉ yến (Sửa)
Có thích hóng hớt cầm tờ “Hoa Hạ nhật báo" đến nhà họ Tô, nở một nụ giả tạo với Trương Lan Quyên:
“Chị Quyên, đến chúc mừng đây, thật ngờ con gái chị lợi hại như , còn lên báo nữa!"
Trương Lan Quyên theo bản năng cho rằng bà đang đến Tô Tiểu Tuyết, mặt lộ một vẻ kích động:
“Là báo gì thế?
con bé gì ?"
Người hóng hớt đưa tờ báo mặt bà , cố ý :
“Này, chị xem .
Để nhé, chị và Tham mưu trưởng Tô thật khéo giáo d.ụ.c con cái, đứa nào cũng là rồng là phượng, chỉ Tiểu Tuyết là kém một chút, nhưng bây giờ dạy dỗ vẫn còn kịp."
Nghe bà , Trương Lan Quyên ngẩn , vội vàng cúi đầu xem báo, khi bà hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện, sắp tức nổ tung .
“Đây chẳng là Tô Diên lên báo ?
Có liên quan gì đến Tiểu Tuyết nhà ?
Sao bà đạp nâng thế?"
Người hóng hớt tên là Vương Vãn Hà, vì Tô Tiểu Tuyết từng mượn tiền trả, thái độ tệ hại, Trương Lan Quyên còn tiếp tay cho giặc, nên bà luôn coi thường hai con .
Lúc , thấy Trương Lan Quyên tức đến đỏ mặt tía tai, bà vô cùng rạng rỡ.
“Chị xem, cái gì mà đạp nâng chứ?
Tô Diên cũng là con gái chị mà, nhà họ Tô vinh quang lớn như , chị vui thế?"