Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 469

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:49:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vừa nãy bà hiểu sơ qua việc tên Phùng Trác từng là một kẻ lưu manh theo đuổi Vu Thư Uyển, phản ứng đầu tiên là Phùng Trác thần kinh, nếu thể bắt vợ ăn mặc thành cái dạng đó, vợ tự nhiên cũng thần kinh, nếu thể trong tình huống rõ sự thật mà vẫn nhịn loại nhục nhã .”

 

“Lần thực sự chuyện!"

 

Trình Minh Châu chặn bên cạnh xe, với tư thế liều mạng hét lên với Vu Thư Uyển ở trong xe:

 

dính dáng gì đến chúng , nhưng thực sự một chuyện của cô, cô cứ coi như... cô cứ coi như thương hại !"

 

Vu Thư Uyển chớp mắt, dứt khoát lắc đầu.

 

Thương hại nổi một chút nào.

 

Đáng thương tất chỗ đáng trách.

 

Trình Minh Châu thành như bây giờ, nguyên nhân của Phùng Trác, chắc chắn cũng vấn đề của chính cô .

 

Trình Minh Châu thấy vẻ mặt lạnh lùng của Vu Thư Uyển, c.ắ.n răng, sang Thẩm Chiếm Phong, “ , lẽ nào cho những năm qua Phùng Trác rốt cuộc âm thầm dò la chuyện của vợ như thế nào ?

 

nhà các bản lĩnh lớn, nhưng những chuyện chỉ mới là rõ ràng nhất, nghĩ cho kỹ, cũng thể lúc nào cũng ở bên cạnh vợ để đảm bảo an cho cô !"

 

Câu chạm tới giới hạn của Thẩm Chiếm Phong, bàn tay nắm vô lăng c.h.ặ.t đến mức trắng bệch, thậm chí còn vang lên tiếng xương khớp cọ xát.

 

Thẩm Chiếm Phong sang bên cạnh:

 

“Thư Uyển, ..."

 

“Ừm."

 

Vu Thư Uyển trong lòng lời đến nước , Thẩm Chiếm Phong thể để tâm đến sự an của cô, khẽ gật đầu.

 

Vu Thư Uyển hiệu mở cửa xe, đạm mạc :

 

“Lên xe Trình tiểu thư, chúng thể chuyện."

 

Trình Minh Châu trong xe, bên cạnh là Thẩm Thắng Nam.

 

Người chị dâu họ đây, hiện tại vẫn mấy thích cô , thậm chí còn chút chán ghét, nhưng điều khiến Trình Minh Châu khó chịu hơn là, trong ánh mắt Thẩm Thắng Nam , ngoài sự chán ghét còn mang theo một tia thương hại.

 

Mình là một kẻ đáng thương ?

 

Nếu là đây, Trình Minh Châu chắc chắn khác thương hại, nhưng bây giờ, đặc biệt là khi xong, ngay cả bản Trình Minh Châu cũng cảm thấy buồn đáng thương.

 

Đã bước những năm tám mươi, đường phố tấp nập nhộn nhịp, nhưng những thể xe nhỏ vẫn còn ít.

 

“Vu Thư Uyển cô ?

 

Loại xe các đang , bằng xe của Phùng Trác ."

 

Trình Minh Châu lẩm bẩm tự , “Đầu năm nay giành thầu một nhà máy phụ tùng ô tô ở ngoại ô Kinh Thị, ông chủ lớn miền Nam đích tặng một chiếc xe việt dã, là còn đắt hơn cả xe nhỏ."

 

Vu Thư Uyển nhướng mày, trả lời cô .

 

Thẩm Thắng Nam bĩu môi, “Cô nãy còn thành cái dạng đó, mà vẫn còn rảnh rỗi so bì cái , hèn chi cô còn cam tâm tình nguyện theo đàn ông của cô, da mặt thật là..."

 

là hư vinh."

 

Trình Minh Châu thẫn thờ nhớ những lời Phùng Trác từng , tự giễu :

 

cũng , loại xe các đang , tiền cũng mua , Phùng Trác từng với , đường gặp loại xe của các , nhất định đắc tội, là những nhân vật lớn."

 

Bên ngoài dán biển hiệu, quan chức cao cấp thì cũng là của quân đội, là những nhân vật lớn mà những thương nhân tiền như Phùng Trác dù vung tiền cũng cơ hội quen.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-469.html.]

“Vậy mà cô còn chặn chúng , chẳng hiểu nổi cô."

 

Thẩm Thắng Nam lầm bầm, :

 

“Thư Uyển, lát nữa hai đứa định tìm chỗ nào chuyện?"

 

“Tìm một quán ạ."

 

Thẩm Thắng Nam:

 

“Vậy hai đứa đưa chị về nhà , chị báo với hai đứa nhỏ một tiếng, sẵn tiện chơi với Viên Viên một lát."

 

Trước khi đến bệnh viện, vì sợ hai đứa nhỏ lây bệnh, đưa chúng về nhà , đoán chừng giờ chúng cũng đang đợi sốt ruột .

 

“Dạ."

 

Vu Thư Uyển Phùng Trác là hạng lành gì, nhưng ngờ chấp niệm của sâu đến thế.

 

Theo như Trình Minh Châu , cô chẳng qua chỉ là một kẻ thế, thậm chí qua bao nhiêu năm nay, cô còn chẳng bằng một kẻ thế, gần như chỉ là một con b.úp bê mô hình của Phùng Trác.

 

Trước khi cưới Trình Minh Châu nhận , đến khi nhận thì cô Phùng Trác xích trong nhà vài năm , mất khả năng việc, dĩ nhiên cô cũng từng nghĩ đến việc phản kháng, nhưng đột ngột đổ bệnh, gia đình trả nổi tiền viện phí, chỉ thể dựa Phùng Trác.

 

Trong tình huống , Trình Minh Châu chỉ thể lựa chọn thỏa hiệp, mỗi ngày cô đều thuyết phục bản từ bỏ lòng tự trọng, chỉ từ bỏ lòng tự trọng mới giúp cô tiếp tục duy trì hình ảnh hoa lệ của phu nhân Phùng chủ tịch mặt , nhưng sự u ám và đắng chát trong cuộc hôn nhân , chỉ một .

 

Trong phòng riêng quán , ấm Trình Minh Châu kéo về phía , cô uống gần hết cả ấm nước , nhưng vẫn bồn chồn như thể vẫn còn cả bụng lời hết.

 

Thần sắc Thẩm Chiếm Phong vẫn luôn mang theo vẻ lạnh lẽo, thấy Trình Minh Châu định tiếp tục lải nhải kể khổ với Vu Thư Uyển, ngón tay khẽ gõ gõ xuống mặt bàn.

 

Thẩm Chiếm Phong:

 

“Điều là vấn đề an mà cô xe."

 

Bàn tay đang cầm chén của Trình Minh Châu khựng , “Phùng Trác... quả thực theo dõi Vu Thư Uyển, nhưng vì nên cũng dám quá đáng, cùng lắm là trốn ở cổng trường hoặc ngã tư lướt qua một cái, vấn đề an thực gì đáng ngại."

 

Thẩm Chiếm Phong cau mày, chân mày tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn:

 

hiểu , nếu còn chuyện gì khác, chúng ..."

 

“Không !"

 

Trình Minh Châu hốt hoảng chặn Thẩm Chiếm Phong , một lúc , ánh mắt mang theo vẻ khẩn cầu, thậm chí c-ơ th-ể tự chủ mà run rẩy một chút về phía Vu Thư Uyển, “... thực còn một chuyện, liên quan đến cô, dính dáng đến cả mạng đấy."

 

đang sợ hãi.

 

Vu Thư Uyển chậm rãi xoay xoay chén trong tay, “Trình tiểu thư, nếu cô dùng chiêu trò để giữ chúng thì ngay cả cũng còn kiên nhẫn nữa ."

 

“Không ."

 

Ánh mắt Trình Minh Châu tràn ngập sự sợ hãi, “Lần là thật đấy, Vu Thư Uyển, cô họ Vu, cũng quen tên Vu Dung Dung ."

 

Vu Thư Uyển và Thẩm Chiếm Phong một cái, trở nên nghiêm túc hẳn lên:

 

“Rốt cuộc cô những gì?"

 

Trình Minh Châu:

 

“Thực ... thực cho dù gặp cô ở bệnh viện, cũng thử đến trường học tìm cô xem , chỉ là bình thường ngoài đều tài xế do Phùng Trác sắp xếp theo, cho nên—"

 

“Khu biệt thự cô đang ở thường xuyên , nhưng trường học của cô...

 

Vu Thư Uyển, ngôi trường đó từng Phùng Trác ép thi mấy năm liền, cho nên cô cũng cần thấy lạ."

 

 

Loading...