Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 394

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:45:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nấu cơm thì tất nhiên là ."

 

Đinh Phượng Cần lắc lắc cái cổ đang đau mỏi, “Cha rau với gạo mỳ đều là ông mua, cũng coi như bao ăn cơm , cho nên sẽ đưa tiền , phí dọn dẹp thì sẽ đưa, đến lúc đó cô đưa cho cha , cha sẽ chia cho một ít."

 

“Một ít?"

 

Vu Thư Uyển nắm bắt điểm , “Nếu ở đây đều là một chị dọn dẹp, thì nên đưa hết cho chị mới đúng chứ."

 

“Không tính như bà chủ."

 

Nói đoạn, Đinh Phượng Cần cũng thở dài, “Ý của cha là chúng đều là cùng một đội trang trí, thu tiền thì đều thu chỗ ông , chia thì cũng là ông chia đều, nếu đưa riêng cho , những chắc chắn sẽ đồng ý."

 

“..."

 

Vu Thư Uyển kinh ngạc đến mức hỏi thêm câu nào nữa.

 

Đinh Phượng Cần như , chắc chắn đây cũng từng xảy chuyện tương tự, mà cô mặt đầy vẻ bất lực, chắc chắn cũng từng đấu tranh, chỉ là thành công mà thôi.

 

“Thật cũng để dành ít tiền ."

 

Có lẽ thấy vẻ đau lòng trong ánh mắt của Vu Thư Uyển, Đinh Phượng Cần chút ngại ngùng đầu , hi hi chuyển chủ đề.

 

“Bà chủ cô , ở nông thôn cho dù là thị trấn nhỏ ở huyện, tiền kiếm cũng nhiều bằng trang trí ở thủ đô, sức lực đôi vai chính là tài sản lớn nhất của , đợi để dành nhiều , sẽ tự tìm một căn nhà nhỏ ở thủ đô để định cuộc sống, cha cũng chuyện , nhưng ông nhạo hồi lâu, là đang mơ, nhưng mơ cũng , cũng cái để mà trông chờ."

 

“Điều thì đúng ."

 

Vu Thư Uyển cong môi, “Có một ước mơ thì ít nhất khi việc cũng tinh thần hơn, vả thấy chị đang , đợi chị năng lực , thể tự riêng, như chẳng kiếm nhiều hơn ."

 

“Thật thích trang trí."

 

Đinh Phượng Cần xong, đột nhiên bịt miệng , “Bà chủ, , chuyện với cô cứ thấy thiết thế nào , nhịn lời trong lòng, ý gì khác, ý kiến với cô ."

 

Vu Thư Uyển để ý.

 

Rất nhiều thích công việc của , nhưng điều đó ngăn cản những trách nhiệm đối xử với công việc của họ.

 

“Vậy chị thích cái gì?"

 

“..."

 

Ánh mắt Đinh Phượng Cần trở nên mờ mịt, “Nói thật là thích cái gì, cũng , dù từ nhỏ việc nhà, lớn lên thì đồng nông, bây giờ trang trí, tóm những việc đều cần sức lực, lúc bỏ sức thì sẽ thấy vui hơn một chút, nhưng thật sự so sánh , nếu vì kiếm tiền thì trang trí là việc thích nhất."

 

Kiến thức và trải nghiệm của cô thậm chí còn đủ để cô nghiêm túc nghĩ xem thích cái gì.

 

tâm thái cô , bất kể gì, cuối cùng đều thể tìm thấy niềm vui trong đó.

 

Trong lòng Vu Thư Uyển nảy một ý tưởng, nghĩ một lát nhưng .

 

Buổi chiều, Vu Thư Uyển đem yêu cầu trang trí trong nhà một lượt với Đinh Phú Quý.

 

Các phòng chính trong nhà năm xưa khi phân cho Thẩm Thiết Quân tu sửa , tường bên trong còn quét sơn trắng, lau bụi là dùng ngay.

 

Những phòng còn cũng láng xi măng, nhưng Vu Thư Uyển yêu cầu đều sơn , ngoài chính là bộ cửa lớn và cửa sổ.

 

“Có những em mới đến giúp đỡ, công trình sẽ nhanh hơn một chút, bốn ngày là thể tất bộ."

 

Đinh Phú Quý khi tính toán , cầm bảng kê khai cho Vu Thư Uyển xem:

 

“Bà chủ, tiền vật liệu cô đưa , tiền công đợi xong cô hãy đưa một lượt là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-394.html.]

 

“Được."

 

Vu Thư Uyển cũng dài dòng, trực tiếp lấy tiền vật liệu đưa cho ông .

 

Đinh Phú Quý mừng rỡ vô cùng, “Đầu tiên mới thấy một bà chủ thanh toán tiền vật liệu nhanh gọn như cô, cô yên tâm, chúng nhất định sẽ thật cho cô."

 

Vu Thư Uyển sợ họ việc tỉ mỉ.

 

Thứ nhất, Thạch Lỗi trông coi, thứ hai, những Thạch Lỗi mang đến cũng đều là thợ trang trí, còn là do phía quân khu chỉ đích danh phái tới.

 

Còn về phần vật liệu, một gia đình sợ thợ sẽ lén lút mua đồ rẻ tiền hoặc báo giá khống, nên đều dò hỏi kỹ mới đưa tiền, nhưng phía Vu Thư Uyển, vật liệu đám Thạch Lỗi giúp đỡ trông coi, sẽ để Vu Thư Uyển chịu thiệt, cho nên Vu Thư Uyển xem qua giá cả xong là trực tiếp kết toán tiền.

 

Buổi tối đến bệnh viện, Vu Thư Uyển cùng Thẩm Chiếm Phong trò chuyện về những chuyện xảy hôm nay.

 

“Mấy ngày tới em cần ngày nào cũng đến đó nữa, nhưng đồ đạc trong nhà vẫn mua, Thẩm Chiếm Phong, em mua tạm vài thứ cần thiết , đợi khỏe , chúng cùng cửa hàng đồ nội thất xem ."

 

Thẩm Chiếm Phong:

 

“Em cứ quyết định là , sẽ bất kỳ ý kiến gì, bây giờ mất trí nhớ , lẽ phương diện thẩm mỹ cũng theo ký ức mà mất nhiều ."

 

Vu Thư Uyển phì :

 

“Cũng chẳng sợ ý kiến."

 

“...

 

Tiền trong nhà đủ ?

 

Không đủ sẽ xin tổ chức."

 

“Đủ mà."

 

Vu Thư Uyển bất lực :

 

“Lương của luôn để chỗ em, mua sắm đồ đạc chắc dùng ít, đến lúc đó sẽ báo cáo tài chính cho ."

 

“Không cần, em cứ giữ lấy mà tiêu, gì cũng ."

 

Thẩm Chiếm Phong hề để tâm.

 

Vu Thư Uyển cũng khách sáo gật đầu, tiếp:

 

“Em bảo cùng em là xem cần mua gì , dù đó cũng là nhà của hai chúng , đây ở cái sân huyện, khi kết hôn, chẳng cũng cùng em xem xem em sắm sửa thêm gì ?"

 

“Xin Thư Uyển, nhớ rõ nữa."

 

“Không , em nhớ là ."

 

Vu Thư Uyển đem chuyện của Đinh Phượng Cần gặp hôm nay kể cho Thẩm Chiếm Phong một lượt.

 

Thẩm Chiếm Phong xong, vẻ mặt thản nhiên, “Tình huống thật hiếm thấy, nhưng vị nữ đồng chí thể dựa sức lực của chính để kiếm tiền, cũng thật sự đáng nể."

 

Vu Thư Uyển gật đầu, “ , em thấy cô bận rộn suốt ngày đêm, mà cha của cô dường như vẫn định kiến lớn với cô ."

 

“Em giúp đỡ?"

 

Thẩm Chiếm Phong vẻ thương xót trong mắt Vu Thư Uyển, cau mày, “Thư Uyển, thật tình huống , nếu em xen phân xử thì dễ gây mâu thuẫn lớn hơn, họ dù cũng là cha con, nếu vị nữ đồng chí về phía cha cô , em sẽ khó xử."

 

 

Loading...