Vu Thư Uyển tự kiểm điểm sâu sắc, nhỏ với Thẩm Văn Minh vài câu xong mới nghiêm túc :
“Ba ngày sẽ cùng bọn trẻ về, ngày mai mua ít đồ mang về, cũng tham quan nữa.
Chiếm Phong, ngày mai em ở bệnh viện cùng .”
Thẩm Chiếm Phong lắc đầu:
“Em cứ cùng họ , xem thứ gì cần mua .
Trong bệnh viện việc gì, ở đây cũng buồn chán.”
một buồn chán suốt ba ngày .
Vu Thư Uyển nghĩ đến đây, càng kiên định lắc đầu:
“Ngày mai em nhất định sẽ ở bệnh viện cùng , vả em cũng gì cần mua.
Vừa hôm nay thợ trang trí bên chị cả tìm liên hệ với em , chúng cùng bàn bạc xem cái tứ hợp viện rốt cuộc trang trí như thế nào.”
Thực Thẩm Chiếm Phong hề thấy việc Vu Thư Uyển để để ngoài là gì .
Vu Thư Uyển vui vẻ, trong lòng thực cũng sẽ vui lây, đặc biệt là mỗi khi Vu Thư Uyển về, cô còn kể một cách sinh động những chuyện xảy ban ngày cho , chỉ thôi cũng thấy mãn nguyện .
Tuy nhiên Vu Thư Uyển cuối cùng vẫn kiên trì ở một ngày, cùng Thẩm Chiếm Phong bàn bạc cả ngày xem tu sửa tứ hợp viện thế nào, trao đổi với thợ trang trí suốt hai tiếng đồng hồ, một ngày trôi qua ngược còn mệt hơn cả chơi.
Đến ngày hôm , khi tiễn Thẩm Xuyên và những khác về, Vu Thư Uyển vật ngủ gần nửa ngày mới dậy.
cũng đúng lúc đợi ông nội của Thẩm Chiếm Phong lâu gặp.
“Sao ông nội tới đây ạ?”
Vu Thư Uyển chút kinh ngạc về phía hai vợ chồng Đoạn Nguyệt Trân và Thẩm Chu, “Chẳng ông nội khi ngất xỉu cần tĩnh dưỡng ạ?”
Đoạn Nguyệt Trân giải thích:
“Bác sĩ thể ngoài , cụ nhà lúc mới tới đây đấy.”
Thẩm Thiết Quân chống gậy nhưng lưng vẫn thẳng tắp như cũ, sắc mặt cũng hơn nhiều so với hai ngày khi Vu Thư Uyển theo Thẩm Xuyên và tới thăm nhà.
Cụ già vẫn giọng sang sảng:
“Cái tuổi càng lớn, cũng càng quý mạng, bác sĩ cho phép mới tới, con bé cứ đừng lo lắng.”
Nghe họ , Vu Thư Uyển cũng yên tâm.
Thẩm Chiếm Phong phía , thấy tiếng động liền đặt tờ báo trong tay xuống, khoảnh khắc thấy ông nội, trong lòng chút kích động khó hiểu, thậm chí còn kích động hơn cả khi gặp cha .
chuyện cũng tính là ngoài ý , đây vốn luôn thiết với ông nội hơn một chút.
Lần thoát ch-ết trong gang tấc, thể gặp ông nội nữa, nỗi cảm khái và may mắn khó thành lời trong lòng cũng đột nhiên trào dâng.
Thẩm Thiết Quân đứa cháu nội duy nhất hy vọng kế thừa , trong lòng cũng cảm khái.
Một già một trẻ một lúc, cụ già thở dài xuống .
“Lúc dặn dò cháu, chắc cháu cũng quên .”
“Không ạ.”
Thẩm Chiếm Phong lên tiếng, vẻ mặt nghiêm túc:
“Lúc cháu thi đỗ trường quân đội, ông với cháu, chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm, nếu gặp chuyện bất trắc, đó là mệnh của cháu.”
“Ừm.”
Thẩm Thiết Quân xong gật đầu, nhưng Vu Thư Uyển một cái, “Sau ông cũng dặn cháu, đừng quên chăm sóc gia đình.”
“Cháu hiểu thưa ông, cháu... lúc gặp đồng chí Vu Thư Uyển, trong lòng cháu liền hiểu điều .”
“Cháu đấy, phúc khí hơn ông.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-390.html.]
Thẩm Thiết Quân cảm thán một câu xong, thấy bầu khí chút trầm trọng liền chuyển chủ đề, “Nhìn thấy ông nhận ông ?
Ông ba cháu phàn nàn với ông đấy, cháu đứa nhỏ gặp mặt cứ như gặp lạ .”
Thẩm Chu vội vàng ha hả bổ sung, “Nó chỉ lẩm bẩm thôi, đều tình hình của con, ý phàn nàn con .”
Thẩm Thiết Quân hừ lạnh một tiếng, “Sao tính là phàn nàn, cứ như là phàn nàn .”
Hai cha con mặc dù hòa hảo nhưng đôi khi vẫn ý kiến bất đồng.
Thẩm Chiếm Phong thì từ nhỏ quen với việc , họ xong mới bảo:
“Trong não cháu tuy còn dáng vẻ của những quen đây, nhưng ông chuyện, cháu lập tức nhớ ông ngay.”
Thẩm Thiết Quân hớn hở gật đầu, “Ta thấy Chiếm Phong thiết, chính là vấn đề của bản Thẩm Xuyên thôi.”
“Vâng.”
Thẩm Chiếm Phong tạm thời biểu cảm gì.
Thẩm Chu ở bên cạnh khổ chỉ thể hưởng ứng vài tiếng.
“Nghe con bé định tới tứ hợp viện ở ?”
Thẩm Thiết Quân đột nhiên hỏi.
“Vâng ạ, cứ ở bên mãi cũng tiện, hơn nữa tương lai, cháu ý định tới Bắc Kinh phát triển.”
Nghe , Thẩm Thiết Quân và Thẩm Chiếm Phong đều chút kinh ngạc.
Thẩm Chiếm Phong luôn lo lắng về vấn đề tòa soạn báo của Vu Thư Uyển, sợ lỡ dở việc phát triển và công tác của cô.
Thẩm Thiết Quân thì nhớ chuyện với Vu Thư Uyển về chuyện học tu nghiệp.
“Nhà cửa ...”
Thẩm Thiết Quân cúi đầu nghĩ ngợi, “Bên đó lộn xộn, e là dọn dẹp một tháng, tìm ?”
“Chị cả giúp cháu tìm ạ.”
Thẩm Thiết Quân suy nghĩ một lúc, “Thế , về liên hệ với bên cảnh vệ, để họ tìm vài qua giúp, tranh thủ xong sớm để cháu còn qua đó ở.”
“!”
Vu Thư Uyển vội vàng xua tay, “Không cần phiền ông ạ, ông giúp đỡ nhiều .”
“Khách sáo cái gì.”
Thẩm Thiết Quân cho phân bua, gọi Thẩm Chu tới ghi nhớ chuyện .
Vu Thư Uyển từ chối cũng đành đồng ý.
Thẩm Chiếm Phong thì trong lòng luôn kinh ngạc, cảm giác áy náy càng nhiều hơn.
Theo lời Thẩm Văn Minh, Vu Thư Uyển phát triển ở huyện lỵ , tờ báo mà cô tổng biên tập cũng triển vọng, chính là lúc then chốt.
Vu Thư Uyển nếu là vì mà tới Bắc Kinh phát triển, liệu ảnh hưởng tới tờ báo của cô ?
Nếu , Thẩm Chiếm Phong thà rằng Vu Thư Uyển về huyện lỵ.
“Chuyện cân nhắc kỹ ?”
Thẩm Thiết Quân để ý đến biểu cảm của cháu trai, nghiêm túc trò chuyện với Vu Thư Uyển.
Vu Thư Uyển đây là chuyện học, “Ông nội, chuyện cháu vẫn nghĩ để hãy .
Tuy nhiên, cháu một chuyện khác xem thể phiền ông một chút .”
“Tất nhiên là .”
Thẩm Thiết Quân căn bản hỏi là chuyện gì gật đầu đồng ý luôn, “Cháu nhất nên phiền nhiều một chút, như trong lòng mới dễ chịu hơn.”