Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 327
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:37:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trịnh Minh Châu nhớ , lập tức chút khinh thường :
“Cô chẳng là học chuyên ngành lịch sử , kiến thức lâm nghiệp còn chẳng hiểu bằng , chắc là cũng chỉ theo xem náo nhiệt thôi.”
“Xem náo nhiệt cũng kiên trì hơn ba tháng , còn vị sinh viên ưu tú chuyên ngành lâm nghiệp là cô đây hình như mới đến một tuần là thèm đến nữa đúng .”
Nữ đồng chí lúc nãy lạnh lùng mỉa mai.
Trịnh Minh Châu thấy mất mặt, vội vàng :
“Chính vì chuyên môn nên mới hiểu rõ việc trồng rừng mảnh đất là phi thực tế đến nhường nào, đây căn bản là nhiệm vụ thể thành, cần lãng phí thời gian và sức lực, đến đây chỉ là để rèn luyện ý chí một chút thôi, những công việc khác cũng bằng thừa!
Anh Trác, thấy đúng !”
Phùng Trác cũng tham gia nhiều những công việc nghiên cứu , nhưng mấy tán đồng lời của Trịnh Minh Châu.
Theo thời gian trôi qua, vô thức cũng cảm thấy kính nể những nhân viên nghiên cứu khoa học đang nỗ lực Lâm Bá , còn về mục đích đến đây……
Lúc đầu, cũng vì rèn luyện ý chí, rèn luyện bản nên mới đến, cho nên công việc lâm trường sắp xếp tuy đôi khi vất vả nhưng đều từ chối, nhiều nhất là lúc việc thì lười biếng một chút, nhưng cũng sẽ bỏ tiền cho khác để .
Ngược là Trịnh Minh Châu, ngoài việc luôn tìm cớ trốn tránh việc và nhiệm vụ , Phùng Trác luôn cảm thấy Trịnh Minh Châu giống như cô là bối cảnh gia đình , mấy thấy Trịnh Minh Châu lén lút trốn ăn bánh bao khô khốc.
Hầy, cho dù vẻ ngoài giống Vu Thư Uyển đến mấy thì , bên trong mãi mãi là Vu Thư Uyển.
Vu Thư Uyển gần như là hiện của chân thiện mỹ, cô tuy cũng tính khí nhưng thẳng thắn, bao giờ che giấu phận đến từ nông thôn của , hơn nữa Thư Uyển còn lương thiện, chăm chỉ như , dựa chính đôi tay của để trở thành biên tập viên của tòa soạn báo.
Trước đây Phùng Trác còn cảm giác gì về công việc của Vu Thư Uyển, nhưng đến đây, trải qua một phen rèn luyện, hiểu sâu sắc rằng bất kể công việc nào cũng những nỗi vất vả riêng, Vu Thư Uyển năng khiếu vẽ tranh như mà còn nỗ lực đổi mới cho tòa soạn, thật sự là quá phi thường.
“Anh Trác?
Anh đang nghĩ gì thế?
Sao cửa sổ thẫn thờ ?
Có cũng cảm thấy Kim Tuệ Như giỏi hơn em ?
em mới là dân chuyên ngành lâm nghiệp mà, cô căn bản chẳng cái gì hết.”
Phùng Trác thu hồi tâm trí, cái miệng đang lải nhải ngừng của Trịnh Minh Châu, trong ánh mắt kìm lộ một tia chán ghét.
Cằm của Trịnh Minh Châu quá dài và sắc nhọn, môi cũng mỏng, đôi khi chuyện vô ý luôn khiến thấy khắc nghiệt.
Hầy, nếu bộ ngũ quan của Trịnh Minh Châu đều thể giống Vu Thư Uyển thì mấy……
Tuy nhiên, Vu Thư Uyển dù cũng là sự tồn tại độc nhất vô nhị!
“Không .”
Phùng Trác thu sự chán ghét trong mắt, thản nhiên :
“ chỉ đang nghĩ đến ngày mai đến lượt cô trực ban, đêm đến cô sợ hãi thì , thể ở bên cạnh cô một , chứ thể nào cũng ở bên cô .”
“Không ạ.”
Trịnh Minh Châu hiểu chuyện :
“Lần em sẽ cố gắng ngủ sớm một chút, như một giấc thức dậy là trời sáng , cũng sẽ sợ nữa.”
“Ừ.”
Phùng Trác nhạt nhẽo đáp một tiếng gì thêm.
Trịnh Minh Châu cảm thấy Phùng Trác chắc chắn là thích , nhưng mà……
Phùng Trác vẫn bao giờ tỏ tình với cô, hơn nữa luôn cho cô một cảm giác lúc nóng lúc lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-327.html.]
Có lúc Phùng Trác nhiệt tình quan tâm cô, nhưng lúc lạnh lùng đến mức ngay cả lời thừa thãi cũng với cô.
“ Trác, dạo chẳng em bắt đầu học vẽ , hôm qua em chép một nhân vật trong sách tranh, xem ?
Em chép lâu đấy.”
Phùng Trác lúc mới sang nữa, “Để xem thử.”
“Vâng ạ.”
Trịnh Minh Châu hưng phấn rút từ trong túi một tờ giấy nháp màu vàng, cô ngay mà, hễ nhắc đến vẽ tranh là Phùng Trác nhất định sẽ để tâm!
mà cũng , trình độ hội họa của bản Phùng Trác thực cao, thậm chí còn bằng cô chứ, nhưng cứ hứng thú với mảng , lẽ đây chính là thanh niên trí thức văn nghệ chăng!
Phùng Trác khi xem bức vẽ Tôn Đại Thánh mà Trịnh Minh Châu chép , tuy chút thất vọng vì cô vẽ vẫn đủ , thậm chí còn bằng những hình que linh động của Vu Thư Uyển, nhưng vẫn nhịn mà cùng Trịnh Minh Châu thảo luận.
Hai trò chuyện một lúc về việc các đường nét rốt cuộc vẽ thế nào cho định hơn, những thứ chép vẫn bằng tự sáng tạo, tóm là Phùng Trác đang từ uể oải bỗng chốc trở nên đầy hứng khởi.
Cuối cùng, vẫn là nữ đồng chí cùng chịu nổi thúc giục mấy , Trịnh Minh Châu mới lưu luyến rời .
Trực ban cùng Phùng Trác còn một nam đồng chí khác.
Anh đợi hai nữ đồng chí rời mới gần, thích thú Phùng Trác, “Cô thanh niên trí thức Trịnh đúng là thú vị thật đấy, bản thì ăn bánh bao khô mà nỡ đưa bánh đường chiên cho .”
Phùng Trác liếc mắt sang, “Cậu cũng thấy ?”
“Thấy hai , nhưng chắc là thực sự quá thích .”
“Thích ?
Chắc .”
Phùng Trác nhạt nhẽo đáp một câu.
Anh bạn ngẩn , tò mò hỏi:
“Sao phản ứng của bình thản thế?
Người dù cũng là vì mới ăn bánh bao khô mà đúng .”
“Đừng thế chứ, cũng hỏi cần đưa tiền cho cô , là tự cô đấy chứ, vả cô tự xây dựng hình tượng tiểu thư, tự chịu khổ thì trách ai ?”
Lời lạnh lùng như của Phùng Trác khiến bạn càng kinh ngạc hơn, “Sao đối với cô dường như chẳng chút tình cảm nào , chẳng cũng thiện cảm với cô ?
Hai thích như , đều tưởng hai sẽ thành một đôi đấy.”
“Cậu ai thế?”
Phùng Trác cau mày, “ thích Trịnh Minh Châu.”
“Thôi .”
Anh bạn khựng , hiểu , :
“Chúng đều là bạn cùng phòng cả mà, giấu giếm gì?
Vả chuyện yêu đương trong giới thanh niên trí thức khá phổ biến mà, là đàn ông con trai thì che đậy cái gì chứ.”
“ che đậy.”
Phùng Trác lý trí bạn cùng phòng, “Những gì đều là sự thật, và trong thời gian tới chắc chắn cũng sẽ yêu đương gì .”
Anh bạn cùng phòng biểu cảm nghiêm túc, ánh mắt lạnh lùng của Phùng Trác, nghĩ đến lời , kinh ngạc chi dư cũng tin đến tám phần.
“ bình thường đối xử với Trịnh Minh Châu thế gì?”