Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 300

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:34:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vu Thư Uyển gật đầu tán đồng.”

 

Thẩm Thiết Quân bỗng nhiên , “Con bé cứ tự nhiên là , ông thấy duyên với cháu, còn ông thích hơn cả cái thằng nhóc Thẩm Chiếm Phong thối tha nữa, gọi cháu qua đây cũng là vì cháu, ông vài thứ đưa cho cháu."

 

Vu Thư Uyển chút ngạc nhiên.

 

Cô vốn tưởng rằng Thẩm Thiết Quân thực chất là vì những lời của Thẩm Chiếm Phong mới gọi qua, cũng đoán chừng Thẩm Thiết Quân lẽ an ủi , nhưng ngờ tới mục đích thực sự của ông.

 

Trong lúc chuyện, Thẩm Thiết Quân mở ngăn kéo bên cạnh bàn, từ bên trong lấy một chiếc chìa khóa.

 

“Cầm lấy, con bé."

 

Vu Thư Uyển khựng một chút, thành thật nhận lấy, “Ông nội, đây là..."

 

Thẩm Thiết Quân vội giải thích, hiệu cho cô tiếp tục , mới :

 

“Ông Văn Minh cháu biên tập tạp chí, đồng thời còn vẽ tranh gửi bản thảo, là từng học qua ở trường ?"

 

Vu Thư Uyển theo bản năng trong lòng cảm thấy hoảng hốt.

 

Ở thế giới , cô hề bất kỳ dấu vết nào của việc từng học vẽ tranh, trong mắt nhà đẻ của Vu Thư Uyển, cô giống như đột nhiên thức tỉnh một loại gen nào đó, chỉ một đêm là vẽ tranh, lúc đó gia đình nghi vấn, nhưng cô bịa một lý do đại khái để lấp l-iếm qua chuyện, cộng thêm việc trong nhà học vấn đều cao, nên hề suy nghĩ kỹ, Vu Thư Uyển nhờ việc mà kiếm tiền, thì càng ai hỏi đến nữa.

 

Chẳng lẽ là...

 

ông nội bí mật điều tra ?

 

“Hồi tiểu học ở trường môn mỹ thuật, lên cấp hai vì lý do gia đình nên tiếp tục học nữa, nhưng cháu vẫn luôn ở nhà lấy sách của các trai để tự học, vẽ tranh cũng là do cháu tự thấy hứng thú mà học, lớn hơn một chút, cháu sẽ thành phố tìm những cuốn sách liên quan để xem."

 

Vu Thư Uyển thành thật khai báo 'sự thực', những tình huống , cho dù thật sự điều tra, cũng thể khớp với .

 

Phía Thẩm Thiết Quân hề căng thẳng như Vu Thư Uyển, chỉ mỉm gật đầu, tiếp:

 

“Sự hiểu của ông về cháu tính là nhiều, nhưng cũng đôi chút, cháu thiên phú về phương diện vẽ tranh , cháu còn dự định học tập tiếp ?"

 

Học tập ?

 

Tính sang năm là thời điểm khôi phục kỳ thi đại học , nhưng cô chẳng hứng thú tham gia thi đại học thêm một nữa.

 

“Dạ ạ."

 

Vu Thư Uyển nhỏ giọng :

 

“Tuy nhiên chương trình học ở trường chúng cháu chú trọng mỹ thuật, bình thường cháu vẫn dựa việc xem sách và báo tranh các loại để tự học, cũng đang tiến bộ dần dần."

 

Thẩm Thiết Quân lắc đầu, “Ý của ông là, cháu hứng thú tu nghiệp ?

 

Tu nghiệp tại Học viện Mỹ thuật 1 Quốc gia ở Kinh Thị."

 

Học viện Mỹ thuật 1 Quốc gia!

 

Vu Thư Uyển nín thở, trong lòng thốt lên kinh ngạc!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-300.html.]

Ở hiện đại, khi cha cô ly hôn, cô bà ngoại nuôi dưỡng, khi tiếp xúc với vẽ tranh ở trường trung học, cô cũng theo con đường sinh viên nghệ thuật sự ủng hộ của bà ngoại.

 

Năm thi đại học, thành phố thống kê thành tích của cô trong top 5 tỉnh, khi tham gia kỳ thi tuyển sinh riêng của các trường mỹ thuật, cô cũng vượt qua điểm chuẩn tuyển sinh của Học viện Mỹ thuật Quốc gia, khi điểm các môn văn hóa, căn cứ tình hình của cô thì Học viện Mỹ thuật Quốc gia là dư sức, nhưng...

 

lúc đó bà ngoại tuổi cao, cộng thêm sức khỏe cũng ngày một kém, để thể chăm sóc bà ngoại, cuối cùng cô quyết định chỉ học tại một trường đại học bình thường trong tỉnh.

 

Học viện Mỹ thuật của trường đại học bình thường cho dù là đội ngũ giảng viên nguồn lực mà nhà trường cung cấp đều kém xa so với Học viện Mỹ thuật Quốc gia, chỉ trong hai năm đầu, trình độ của cô đạt mức đầu trường, thậm chí thầy giáo còn đề nghị cô thể chọn thi cao học sớm, tìm các giáo sư của Học viện Mỹ thuật Quốc gia để học hỏi .

 

năm thứ ba đại học, bà ngoại lâm trọng bệnh, cô vì kiếm thêm chút tiền nên chỉ đành từ bỏ việc thi cao học, mặc dù đó bà ngoại vẫn qua đời vì bệnh tật, nhưng ít nhất cô tận hiếu bên giường bệnh suốt ba năm, tuy nuối tiếc nhưng cũng hết sức .

 

Sau nữa chính là những ngày tháng khi nghiệp, cô định với công việc vẽ truyện tranh thanh thiếu niên dài kỳ báo chí, những ngày tháng đó bình yên và nhẹ nhàng hơn nhiều, dần dần, cô cũng còn nghĩ đến chuyện thi cao học nữa.

 

Tất nhiên, ngôi trường học thuật mà tất cả sinh viên mỹ thuật đều ngưỡng vọng đó, cũng trở thành giấc mơ chôn giấu sâu trong lòng cô, là nơi cô chạm tới nhất và cũng lười chạm tới nhất.

 

Đột ngột thấy Học viện Mỹ thuật Quốc gia, Vu Thư Uyển chút thất thần, trong thư phòng im lặng một lát, đó trong tiếng của Thẩm Thiết Quân, cô lúc mới phản ứng .

 

Thẩm Thiết Quân:

 

“Con bé đừng hiểu lầm, ông tìm cửa nhồi nhét cháu , mà là ông Văn Minh nhắc tới trình độ vẽ tranh của cháu cao, cho nên mới ý định giúp cháu kết nối, quen với các thầy cô giáo bên học viện mỹ thuật, nếu thể thông qua thẩm định, thì lớp tu nghiệp học ba năm cũng vấn đề gì."

 

Vu Thư Uyển hiểu ý của ông, nhưng trong lòng vẫn chút d.a.o động, “Ông nội, chuyện quá đột ngột, cháu cần suy nghĩ một chút."

 

“Ngôi trường chắc hẳn là học phủ mơ ước của tất cả những yêu thích vẽ tranh chứ nhỉ."

 

Thẩm Thiết Quân chút hiểu, “Vấn đề học phí và chỗ ở cháu đều cần lo lắng, chỉ cần cháu lớp tu nghiệp, ông sẽ giúp cháu giải quyết."

 

“Cháu lo lắng những chuyện ."

 

Vu Thư Uyển hít sâu một , thử hỏi, “Ông nội, thể hỏi một chút tại ông đột nhiên giúp cháu việc ?

 

Hay là... liên quan đến Thẩm Chiếm Phong ạ?"

 

Ánh mắt Thẩm Thiết Quân ngày càng hiền từ, nếu đổi khác, thấy chuyện như , e là sớm vui vẻ nhận lời , con bé thông minh nhưng suy nghĩ và cân nhắc của riêng , thông minh hơn ít so với cô cháu nội của .

 

Vu Thư Uyển khi xong, nhíu mày, giải thích:

 

“Cháu ý chất vấn nghi ngờ ông, chỉ đơn thuần tìm hiểu nguyên nhân thôi, là... liên quan đến Thẩm Chiếm Phong đúng ạ?"

 

Sự tán thưởng trong mắt Thẩm Thiết Quân ngày càng sâu đậm:

 

liên quan đến Thẩm Chiếm Phong."

 

“Thẩm Chiếm Phong... sẽ đến Bắc Kinh ạ?"

 

“Ừ."

 

Thẩm Thiết Quân tán thưởng Vu Thư Uyển, “Anh ở vị trí đại đội trưởng ba năm , tổ chức sở dĩ sắp xếp ở đại đội tăng cường cũng là vì cân nhắc cho chuyện ở Điền Nam , tuy nhiên đợi khi từ Điền Nam trở về, thành nhiệm vụ, chắc chắn là thăng tiến lên , huyện lỵ nhiều gian tiến bộ, đến Bắc Kinh, là lựa chọn nhất."

 

“Thằng nhóc Thẩm Chiếm Phong tuy trông vẻ lầm lì, nhưng đối với và việc nhận định thì sẽ đối đãi nghiêm túc, đến Bắc Kinh, e là cháu cũng theo, cháu đến học viện mỹ thuật, ngoài việc tu nghiệp, cũng thể trong vài năm cân nhắc một chút hướng phát triển tương lai của ."

 

Ý tưởng của Thẩm Thiết Quân thực chất là lựa chọn nhất cho đôi vợ chồng trẻ của họ.

 

 

Loading...