Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 282

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:34:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Chiếm Phong xong mới rời , đợi , Thẩm Thắng Nam tình nguyện bĩu môi:

 

“Chúng tự thôi, gọi nó gì."

 

“Tiện mà, bệnh viện thành phố xa như , bây giờ trời vẫn còn lạnh."

 

Vu Thư Uyển giải thích:

 

“Dù cũng cần trong, cứ để đợi chúng ở ngoài là , vả ..."

 

Ngừng một chút, Vu Thư Uyển nghiêm túc :

 

“Chị cả, chuyện em thể tạm thời cùng chị tra cho rõ ràng, nhưng em thấy bất kể kết quả thế nào, vẫn cần cho nhà , cho dù kết quả như chúng suy đoán, chị cũng nên tính toán cho bản , cắt đứt với Trịnh Vân Phi."

 

Sau vài tiếng điều chỉnh, trong lòng Thẩm Thắng Nam thông suốt hơn nhiều, cho nên tâm trạng mới lên một chút, tâm trí đùa giỡn với Thẩm Chiếm Phong, bây giờ thấy lời của Vu Thư Uyển, cũng gật đầu theo.

 

“Chị hiểu, chị nghĩ thông nhiều chuyện, nhảy khỏi chuyện , thực chị xứng đáng với Trịnh Vân Phi ."

 

Thẩm Thắng Nam hồi tưởng :

 

“Thực lúc đầu, chị thể cảm nhận Trịnh Vân Phi tiếp cận chị là mang theo mục đích, lúc đó vẫn chỉ là bảo vệ của trường học, chị là vì thấy cũng coi như nhiệt tình nên mới từ từ tiếp xúc, đó nhận luôn hỏi về bối cảnh gia đình của chị, chị mới ý xa lánh, chỉ là khi đó, chị chút rời bỏ ."

 

Lúc mới yêu, Trịnh Vân Phi mang cho Thẩm Thắng Nam giá trị cảm xúc đầy đủ, Thẩm Thắng Nam nhận sự tán thưởng và công nhận hiếm hoi trong cuộc đời, những lời đó từng khiến chị cảm thấy đàn ông mắt duy nhất thế giới hiểu , là duy nhất ủng hộ .

 

Sự phụ thuộc về mặt cảm xúc khiến Thẩm Thắng Nam cuối cùng dần bắt đầu phớt lờ tính mục đích của , cho đến tận bây giờ, chỉ cần Trịnh Vân Phi thêm vài câu ngọt ngào, chị liền dễ mềm lòng.

 

nghĩ kỹ ..."

 

Thẩm Thắng Nam bỗng nhiên , “Mấy năm nay mặc dù chúng sống ly , nhưng chuyện của chị ở trong bộ đội hề tụt phía , sự khích lệ của , chị cũng thể kiên định tiếp, bây giờ chị là tiểu đội trưởng , thực những lời đây của Trịnh Vân Phi, bây giờ chị thể dễ dàng từ những khác thôi."

 

“Đó là vì chị cả vẫn luôn là một phụ nữ ưu tú mà."

 

Vu Thư Uyển nghiêm túc cô gái cương nghị sảng khoái mặt, năm nay chị cũng mới chỉ hai mươi chín tuổi, đời trăm năm, đối với chị lúc mới chỉ là bắt đầu, con đường sẽ chỉ ngày càng hơn.

 

“Đó là đương nhiên!"

 

Thẩm Thắng Nam híp mắt đáp lời, “Chị , sớm cần thông qua sự công nhận của Trịnh Vân Phi để sự tự tin nữa , Thư Uyển em cứ yên tâm , trong lòng chị tỉnh táo lắm, chỉ là đây chút tự trách bản thôi, ngày mai kiểm tra, nếu như đúng thật là như chúng đoán..."

 

Ánh mắt Thẩm Thắng Nam bỗng mang theo mấy phần lạnh lẽo:

 

“Nhà họ Thẩm chúng , từ đến nay dễ trêu , Trịnh Vân Phi nếu thật sự giày vò khác như , chị sẽ khiến thể ở Bắc Kinh nữa!"

 

“Tốt nhất là đ-ánh cho một trận nữa."

 

Vu Thư Uyển ở bên cạnh nhàn nhạt bổ sung.

 

Nghe , Thẩm Thắng Nam phì tiếng:

 

“Cô gái , thật là hợp tính chị!"

 

Vu Thư Uyển cũng theo, còn chút ngại ngùng:

 

“Em chỉ là tức giận quá, thấy đáng cho chị thôi."

 

“Dù sự việc đến nước , đợi kết quả là ."

 

Thẩm Thắng Nam bĩu môi, một cánh tay khoác lên vai Vu Thư Uyển:

 

“Nếu hai chúng sống chung, chắc chắn thể sống , em bày mưu tính kế chị tay việc, hai chúng chính là Lưu Bị và Gia Cát Lượng thời đại mới, vả chị động tay , đ-ánh thành vấn đề."

 

“Chuyện nếu để khác thấy, còn tưởng hai chúng đang hợp mưu chặn đường cướp của đấy."

 

Thẩm Thắng Nam thần bí , ngoài cửa sổ:

 

“Người khác thấy thì chị , dù Thẩm Chiếm Phong nếu thấy, ước chừng ném chị ngoài luôn."

 

Lúc Thẩm Chiếm Phong đang chen chúc nghỉ ngơi cùng Thẩm Văn Minh đột nhiên hắt hai cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-282.html.]

 

Ngừng một chút, tiếp tục hắt thêm hai cái nữa.

 

“Anh, lạnh ?

 

Chăn của em dày dặn ?

 

Hơn nữa thể phách cường tráng như chắc sợ lạnh mới đúng chứ, hắt , là lúc ở bên ngoài cảm , trời ạ, đừng lây cho em nhé..."

 

Thẩm Văn Minh vẫn chuyện theo kiểu lải nhải như cũ, dứt.

 

Thẩm Chiếm Phong chỉ cảm thấy bên tai ong ong, một lúc lâu cuối cùng cũng yên tĩnh , đầu sang, thấy Thẩm Văn Minh cách xa một quãng, ngủ tít tận mép giường.

 

Thẩm Chiếm Phong:

 

“..."

 

Thẩm Văn Minh hì hì :

 

“Em, em sợ lây cảm mạo cho em."

 

“...

 

Không ngủ thì bàn sách, sợ lây thì cút qua ngủ với Hồng Tinh."

 

Thẩm Văn Minh khịt khịt mũi, đáng thương lùi gần:

 

“Hồng Tinh ngủ ngáy to lắm, em ngủ với nó, , chắc chắn cảm chứ, ngày mai em còn trượt băng đấy."

 

“Không ."

 

Thẩm Chiếm Phong lạnh lùng đáp.

 

“Vậy..."

 

“Chắc là Thẩm Thắng Nam đang lưng ."

 

Thẩm Chiếm Phong lạnh lùng , đắp chăn lên:

 

“Ngủ ."

 

Thẩm Văn Minh còn hiểu chuyện gì xảy , nhưng đại ca cảm đó, cũng ngoẹo đầu trực tiếp ngủ .

 

Thẩm Chiếm Phong giấc ngủ thật sự cả.

 

Anh ít khi mơ, nhưng tối qua liên tiếp gặp mấy giấc mơ liền.

 

Đầu tiên là mơ thấy Thẩm Thắng Nam kéo Vu Thư Uyển về những chuyện mất mặt lúc nhỏ của , Vu Thư Uyển bỗng nhiên quá ngây ngô.

 

Cái còn là gì, vô lý nhất là cuối cùng mơ thấy Thẩm Thắng Nam xông qua với , chị sống cùng với Vu Thư Uyển, Vu Thư Uyển cũng đồng ý , bảo đừng tới phiền bọn họ.

 

Mơ đến đây, Thẩm Chiếm Phong tức đến mức trực tiếp tỉnh dậy, hại Thẩm Văn Minh bên cạnh cũng dậy sớm theo một lúc.

 

Chị cả thể cùng Vu Thư Uyển sống chung, Vu Thư Uyển cũng thể nào đồng ý !

 

thể nỡ rời bỏ , vả cũng thể rời bỏ Thư Uyển ...

 

Càng nghĩ, Thẩm Chiếm Phong càng cảm thấy vô vị, hừ lạnh một tiếng, rời giường mặc quần áo chuẩn về.

 

Thẩm Văn Minh tiếng hừ dọa cho vội vàng mặc quần áo theo:

 

“Mới bảy giờ thôi mà, cũng , đừng qua đó phiền bọn họ sớm thế."

 

Làm phiền bọn họ???

 

Thẩm Chiếm Phong thấy lời đầu đau từng cơn.

 

 

Loading...