Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 240

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:22:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vâng."

 

Đến cổng, Hà Tĩnh dường như vì dọa sợ nên vành mắt đỏ hoe Tôn Đống Lương, “Đống Lương, cảm ơn an ủi em, đúng là ."

 

Tôn Đống Lương ngại ngùng , “Thực chị Như Bình chỉ là ăn thẳng tính một chút thôi, nhưng lắm.

 

Sau tiếp xúc nhiều cô sẽ , Thư Uyển còn hơn nữa, đúng là nữ thần mỹ trong lòng ."

 

“Nữ thần?"

 

Hà Tĩnh bỗng nhiên mím môi trêu chọc , “Câu của đừng để đối tượng của thấy đấy nhé."

 

“Hả?

 

vẫn đối tượng mà."

 

Trong lòng Hà Tĩnh thầm vui mừng, đồng thời tỏ vẻ kinh ngạc :

 

“Em thấy ưu tú tuấn như , cứ tưởng kết hôn chứ."

 

“Chưa mà, cũng giống cô nghiệp lâu, may mắn đến đây việc sớm hơn vài tháng mà thôi."

 

Hà Tĩnh tiếp tục dò hỏi:

 

“Người nhà giục ?

 

Cha em đều là tiểu đội trưởng của đội sản xuất, tuy cũng coi là văn hóa, nhưng chuyện kết hôn vẫn bảo thủ, cứ luôn giục em kết hôn mới tìm việc đấy."

 

Tiểu đội trưởng đội sản xuất so với ở nông thôn thì điều kiện cũng coi là khá , Hà Tĩnh cố ý tình hình của cha để dò la gia cảnh của Tôn Đống Lương.

 

Tôn Đống Lương lắc đầu, “Cha cũng nhắc qua một hai , nhưng thấy ý định đó nên nữa."

 

“Cha thật cởi mở, chắc hẳn cũng văn hóa nhỉ."

 

Trong lòng Tôn Đống Lương chút thoải mái, luôn thấy mới gặp đầu mà trò chuyện sâu như thì quen lắm, nhưng vẫn thành thật gật đầu, “Cha việc ở Cục Kiến trúc."

 

“Hóa là đồng nghiệp ."

 

Mắt Hà Tĩnh sáng lên, “Bây giờ đang thịnh hành tự do yêu đương, thực lúc nghiệp em cũng thường xuyên mơ mộng, nếu thể tìm cùng đơn vị thì còn gì bằng."

 

Sao một hồi đến chuyện ?

 

Tôn Đống Lương vẻ ngoài thanh tú của Hà Tĩnh, ngạc nhiên cảm thán:

 

thấy cô khá đơn thuần, ngờ nghĩ đến chuyện nam nữ .

 

cứ tưởng cô đến đây việc chỉ là để rèn luyện bản thôi chứ."

 

Hà Tĩnh ngượng ngùng đỏ mặt, “Cảm ơn khen, em chỉ là bỗng nhiên thấy hợp duyên nên mới nhiều như , dù rèn luyện bản cũng quan trọng, mà chuyện đại sự cả đời cũng quan trọng."

 

“Lần đừng nữa."

 

“...

 

Dạ?"

 

Tôn Đống Lương nhíu mày, “Chị Như Bình đúng đấy, lời của cô quả thực còn thiếu chừng mực hơn cả nữa, vẫn nên chú ý nhiều hơn ."

 

Mới gặp mặt đầu mà trò chuyện sâu với như , tự quen cũng kiểu quen .

 

Hơn nữa còn liên quan đến vấn đề quan hệ nam nữ, cứ tiếp thì Tôn Đống Lương sợ xung quanh thấy báo cảnh sát bảo giở trò lưu manh mất.

 

Tôn Đống Lương lùi nửa bước, tiếp tục :

 

“Cô là con gái, năng chú ý dễ khiến thấy tự trọng.

 

Xem con mắt của chị Như Bình đúng là tinh tường, cô vẫn nên suy nghĩ kỹ lời khuyên của chị lúc nãy ."

 

“..."

 

Giọng điệu của Tôn Đống Lương hờ hững, xong bèn .

 

Hà Tĩnh theo bóng lưng của Tôn Đống Lương, vẻ mặt ủy khuất lo sợ lúc nãy biến mất, đó là một chút khinh thường hừ một tiếng.

 

là một đàn ông cứng nhắc!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-240.html.]

 

, đến đây việc thì khối thời gian để từ từ kéo gần quan hệ với .

 

Gia cảnh nhà Tôn Đống Lương như , tốn thêm chút thời gian cũng chẳng .

 

“Tôn, Đống, Lương."

 

Trong miệng Hà Tĩnh lẩm bẩm cái tên .

 

Cứng nhắc nhưng đôi khi cũng thiếu vẻ phong nhã hài hước, qua là thiếu gia gia đình bảo bọc kỹ.

 

Loại đàn ông chỉ cần nắm bắt sở thích của dễ c.ắ.n câu thôi.

 

Chỉ là thời gian đó, Hà Tĩnh chẳng mấy cơ hội để quăng mồi cho “con cá" mà nhắm trúng .

 

Suốt một tuần đó, tòa soạn đều bận rộn chuẩn cho chuyên mục ngày Tết.

 

Vì công việc rườm rà bận rộn, ba đồng nghiệp mới khi phân công công việc xong, ngay cả thời gian rảnh để trò chuyện cũng ít.

 

Vu Thư Uyển cũng chuẩn bản thảo vẽ cho mấy ngày tiếp theo, ngày nào cũng bận đến mức ngẩng đầu lên .

 

Nửa tháng Tết trôi qua, tuy ở cùng một văn phòng nhưng hầu như sự giao lưu nào ngoài công việc.

 

Vu Thư Uyển Bành Như Bình nhắc một câu là cẩn thận với Hà Tĩnh, nhưng vì chuyện nên cũng dần quên mất.

 

Cuối cùng cũng đến ngày hai mươi, Vu Thư Uyển khi sắp xếp thỏa nội dung bản thảo vẽ bèn xin tòa soạn nghỉ ba ngày.

 

Ngày đầu tiên đương nhiên là nghỉ ngơi thật , ngủ một giấc thật ngon.

 

Đợi đến ngày hôm , cũng chính là lúc trường học công bố điểm thi.

 

“Hạng mười một!!!"

 

Triệu Na Đản thể tin nổi thứ hạng bảng điểm, còn cả điểm 89 đỏ ch.ót tờ đề thi phát xuống.

 

“Trời đất ơi, môn Toán của ông mà đạt yêu cầu , đúng, là 89 điểm!!!

 

Vậy môn Văn của ông bao nhiêu điểm thế?"

 

Trình T.ử Mặc, thi như còn tiến bộ từ vị trí bét bảng lên đến hạng mười một, lúc chẳng thấy vui mừng mấy.

 

Triệu Na Đản thấy Trình T.ử Mặc lời nào, bèn tự lật xem tờ đề thi, “Trời ạ, 93 điểm!!!

 

Chỉ trừ 5 điểm ở phần văn thôi!

 

Trình T.ử Mặc, ông lén lút học tập thì thôi , còn học giỏi thế , ông bỏ rơi tổ chức ông !"

 

Lúc Trình T.ử Mặc mới hồn, Triệu Na Đản một cái, “Ông hạng mấy?"

 

Trước đó Triệu Na Đản thấy Trình T.ử Mặc bắt đầu học hành chăm chỉ, bản cũng cố gắng thêm một chút, nhưng kiểu “ba ngày đ-ánh cá hai ngày phơi lưới", tâm trí của đặt việc học.

 

cũng tiến bộ ."

 

Triệu Na Đản ưỡn ng-ực, “Lần là hạng sáu từ đếm lên!"

 

“..."

 

Trình T.ử Mặc thở dài, đầu thèm chuyện nữa.

 

Triệu Na Đản vội vàng an ủi:

 

“Đừng buồn mà, cha sẽ đ-ánh , họ đều quen , sớm đ-ánh cũng chẳng ích gì, đ-ánh xong mệt là chính họ.

 

Vả tiến bộ , họ cùng lắm là càm ràm vài câu, ồ, chừng còn khen bét nữa đấy, ông cần buồn cho ."

 

... ... buồn cho ông!"

 

Trình T.ử Mặc tức giận từng chữ một.

 

“Thế là ?"

 

Trình T.ử Mặc cúi đầu trầm tư, cuối cùng vẫn thở dài thổ lộ tâm sự với bạn :

 

cá cược với Vu Thư Uyển , nếu top 10 thì dì sẽ đến họp phụ cho , ... cược thua ."

 

 

Loading...