Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 230

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:19:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không thể nào!"

 

Phùng Trác mồ hôi đầm đìa giật tỉnh giấc từ trong cơn mơ, rèm cửa sổ tối qua kéo kín, một góc ánh nắng ch.ói mắt chiếu , soi rõ những giọt mồ hôi trán .

 

Đợi khi Phùng Trác trấn tĩnh , nhảy xuống giường uống ực vài ngụm nước lớn.

 

Lúc trong lòng chỉ một Vu Thư Uyển, cho dù Vu Thư Uyển ch-ết , cũng sẽ chỉ càng thêm hoài niệm Vu Thư Uyển, thể dễ dàng yêu một khác như ?

 

Cho dù thực sự một trông giống Vu Thư Uyển, thì đó cũng chỉ là cố tình bắt chước mà thôi, cũng chỉ là thêm hai cái chứ tuyệt đối bao giờ thực sự yêu cô !!

 

Hóng gió lạnh một lát, Phùng Trác thở dài rửa mặt.

 

“Chào , đây là nhà họ Phùng ạ?

 

đến tìm dì họ Ninh Mỹ Linh của ."

 

Trong lúc đ-ánh răng, một cô gái để mặt mộc tóc dài thướt tha mặc bộ đồ bước khu tập thể, lớp mái bằng, đôi mắt xinh chớp chớp quan sát xung quanh, ngũ quan nhỏ nhắn đầy sự tò mò và ngây thơ.

 

Sự xuất hiện của cô gái khiến đàn ông trong khu tập thể đều nhịn về phía một cái, còn chủ động chỉ đường cho cô .

 

“Cô là Hà Tĩnh?"

 

Phùng Trác nhanh ch.óng súc miệng, lau sạch vệt nước mặt, cố gắng cho trông sạch sẽ lịch sự một chút.

 

“Là em đây."

 

Hà Tĩnh quan sát Phùng Trác, bỗng nhiên mím môi :

 

“Anh là Trác Trác nhỉ."

 

Cảm giác kháng cự đối với cô em họ Hà Tĩnh trong lòng Phùng Trác ngày hôm qua tức khắc tan biến nhiều, đại khái là đều nhịn mà mềm lòng những cô gái xinh nhỉ.

 

Có điều...

 

Phùng Trác nhanh ch.óng nhớ Vu Thư Uyển.

 

Cô gái thanh tú, ngoại hình cũng đôi mắt trông đặc biệt đáng yêu, nhưng kiểu ngoại hình so với Vu Thư Uyển thì vẫn còn “đạm bạc" một chút.

 

Ngoại hình của Vu Thư Uyển là kiểu dịu dàng lòng , là kiểu khiến một quên , khiến tâm trì thần vãng...

 

“Em thể trong ?"

 

Hà Tĩnh Phùng Trác:

 

“Vốn định là chiều mới đến nhưng em cứ giục em mua ít đồ nên em đến sớm nửa ngày, chắc phiền chứ."

 

Câu hỏi lịch sự của Hà Tĩnh khiến thiện cảm của Phùng Trác tăng thêm vài phần, mời Hà Tĩnh nhà xong, Phùng Trác rót nước cho cô .

 

Phùng Trác:

 

“Mẹ cô là em họ , chắc là nên gọi họ chứ nhỉ."

 

Hà Tĩnh mím môi :

 

“Tối qua em còn chuyện với em đấy, hồi nhỏ chúng từng gặp một , lúc đó em cao bằng , cũng hỏi tuổi lớn hơn em, thực tính em còn lớn hơn gần một tuổi đấy."

 

“..."

 

Phùng Trác Hà Tĩnh vẫn mang dáng vẻ học sinh mặt, vô cùng gọi là chị họ.

 

Hà Tĩnh:

 

“Không , dù cũng chênh lệch bao nhiêu, chúng cứ gọi tên , em gọi là Trác Trác, gọi em là Tĩnh Tĩnh."

 

Phùng Trác ngẩn , bỗng nhiên nhớ đến một câu đùa từ lâu đây —— “ tĩnh tĩnh" (chơi chữ:

 

tĩnh tĩnh nghĩa là yên tĩnh, đồng thời cũng là tên riêng).

 

“Em thấy mới ngủ dậy?"

 

Hà Tĩnh :

 

“Trong nhà để bữa sáng cho ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-230.html.]

Để em hâm nóng cơm cho nhé?

 

Nếu đồ thừa em thể giúp nấu một bát mì nước, tay nghề nấu nướng của em cũng khá lắm, thể nếm thử."

 

Phùng Trác:

 

“Không cần , để bánh bao cho , hâm nóng để trong nồi ."

 

“Dì họ đối với thật đấy."

 

“Ừ."

 

Hà Tĩnh cửa thiết với Phùng Trác một cách kỳ lạ, nếu lúc đến là Vu Thư Uyển, chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết, nhưng hiện giờ là một họ hàng xa lâu gặp.

 

Bữa sáng ăn thấy mùi vị gì, ăn xong Hà Tĩnh vô cùng chu đáo bước tới giúp thu dọn đồ đạc.

 

“Trác Trác, qua năm định thanh niên trí thức ?"

 

, đây là chí hướng của , báo đáp tổ quốc."

 

Hà Tĩnh lập tức với ánh mắt ngưỡng mộ:

 

“Anh thật sự giỏi, thực từ lâu em cũng ý định , báo đáp tổ quốc, nhưng lúc đó thôn đề cử trường Công nông binh, chỉ thể học trung cấp, nhưng trong lòng em vẫn hướng về việc thanh niên trí thức, mặc dù..."

 

Mặc dù cô cũng là xuất từ nông thôn.

 

Những xuất từ nông thôn, phần lớn đều hướng về cái gọi là thanh niên trí thức, nhưng hề ý định tự thanh niên trí thức, dù cũng ai từ cái làng lặn lội xa xôi đến một cái làng khác lẽ còn nghèo nàn hơn.

 

miệng Hà Tĩnh như , như lẽ Phùng Trác sẽ cảm thấy khác biệt chăng.

 

đến đây là mang theo nhiệm vụ, khi , mợ thích , nếu Phùng Trác thể để mắt đến , thể thực sự huyện lỵ luôn, chứ mà cứ chạy chạy giữa làng và huyện nữa.

 

“Mặc dù cái gì?"

 

Phùng Trác hỏi.

 

Hà Tĩnh tiếp tục :

 

“Mặc dù em nộp hồ sơ các đơn vị công tác ."

 

“Cô tìm công việc gì?"

 

Phùng Trác quan sát Hà Tĩnh:

 

“Nhìn dáng vẻ của cô chắc là việc chân tay nặng nhọc , cô học trung cấp chuyên ngành gì?"

 

“Học chuyên ngành văn học, chuyên ngành những việc thể đều liên quan đến chữ nghĩa, nhiều đơn vị cần nhân viên văn phòng em đều thể thử, cho nên nộp hồ sơ nhiều đơn vị, định mấy ngày tới đều hỏi thăm tình hình."

 

Trong lúc chuyện, Hà Tĩnh dọn dẹp xong bàn ghế.

 

“Trác Trác, em rửa bát, cứ việc của , em bình thường thích xem báo."

 

Phùng Trác:

 

“...

 

Mẹ ngay cả cái cũng với cô ?"

 

Hà Tĩnh :

 

“Em thấy đây coi như là đang khen đấy chứ nhỉ, sở thích học tập, quan tâm đến thời sự, em thấy ."

 

“Vậy trong đây."

 

Đợi khi Phùng Trác phòng, nụ mặt Hà Tĩnh dần dần trầm xuống.

 

Quả nhiên đàn ông huyện con mắt cao hơn đàn ông quê, hôm nay khi đến cô đặc biệt ăn diện một phen, cái Phùng Trác ngoài lúc mới gặp thái độ với còn tạm , về đều lạnh nhạt.

 

cứ từ từ thôi, dù cũng ở đây một thời gian.

 

Vả Phùng Trác cũng chẳng qua chỉ là một bàn đạp của cô mà thôi, cho dù , chỉ cần tìm việc thể tìm hơn.

 

Thanh niên trí thức gì chứ, xây dựng tổ quốc gì chứ, cô chẳng chút hứng thú nào hết.

 

 

Loading...