Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 225

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:19:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

giờ đây... giờ đây cuối cùng bắt cái tên khốn kiếp !”

 

“Thế tại khi đó tay?”

 

Vu Thư Uyển hỏi.

 

“Muốn ?”

 

Cao Dũng hét lên:

 

“Cô thì lát nữa hãy giúp con trai tao...”

 

“Thế thì thôi .”

 

Vu Thư Uyển đợi ông hết xua tay:

 

“Thôi , ông câm miệng , nữa.”

 

Cao Dũng:

 

“...”

 

Lời của Cao Dũng Vu Thư Uyển chặn một cách nghẹn họng, giống như một cú đ-ấm đ-ánh bông gòn, trong lòng càng thêm uất ức so với lúc bắt.

 

Vu Thư Uyển ông vẻ như sắp nội thương thì trong lòng thấy buồn .

 

thích tự mệt mỏi, vì vấn đề giải quyết, sẽ còn cái gọi là tên cướp nữa, nên cô thể mặc kệ cái lý do trớ trêu khi đó.

 

Vả , cho dù Cao Dũng bây giờ khai thì khi đồn công an cũng sẽ cách bắt ông mở miệng!

 

Nghĩ đến đây, Vu Thư Uyển liếc Thẩm Chiêm Phong.

 

Thần sắc Thẩm Chiêm Phong cũng chẳng khá hơn lúc nãy là bao, trái trông càng âm trầm hơn, ánh mắt dán c.h.ặ.t Cao Dũng, như xẻ thịt lột da ông , đây là ánh mắt chỉ những thực sự từng trải qua chiến trường mới , đó là ánh mắt gần như thể g-iết .

 

“Thẩm Chiêm Phong.”

 

Dưới giọng ôn hòa, Thẩm Chiêm Phong rũ mắt xuống, sự âm trầm lúc nãy tan biến quá nửa, phụ nữ dịu dàng mắt mà trong lòng chút cảm giác nhói đau.

 

“Đừng sợ, ông sẽ bao giờ thả nữa , vả ...”

 

Thẩm Chiêm Phong liếc đội trưởng Vương lên núi:

 

“Vả cũng sẽ nhanh ch.óng biến mất khỏi thế giới thôi.”

 

Tự ý cất giấu s-úng ống đ-ạn d.ư.ợ.c, cướp của g-iết , thậm chí là g-iết liên , một mạng của ông cũng đủ để đem b-ắn s-úng !

 

Con đường lên núi Tứ Lạng quá dốc, nhưng vì bình thường nơi mấy qua nên đường lên núi gập ghềnh bằng phẳng, may mà Cao Tiền Trình từng theo Cao Dũng đến đây mấy , nếu lẽ còn chẳng nhận đường.

 

“Bên cạnh gốc cây đa hái nấm...”

 

Cao Tiền Trình lẩm bẩm lời Cao Dũng dặn dò, vất vả nửa kéo nửa vác dắt theo Bàng Như Bình trong rừng cây.

 

Miệng Bàng Như Bình bịt kín, khi lên núi còn Cao Dũng dùng đ-á đ-ập bắp chân, tuy gãy nhưng cưỡng ép kéo bộ nên chị sớm đau đến mức mồ hôi nhễ nhại, sức lực để vùng vẫy.

 

Trạng thái của Cao Tiền Trình cũng chẳng khá hơn là bao, từng chịu khổ cực gì, cộng thêm việc thường xuyên uống r-ượu nên c-ơ th-ể sớm rệu rã, đoạn đường xong mệt đến thở , nhưng bản năng cầu sinh, vẫn cố lết xác mệt mỏi tiến về phía .

 

Cha đúng, chỉ cần tìm thấy s-úng là vẫn còn hy vọng dùng Bàng Như Bình để đe dọa đám công an đó, thả cha cùng chạy trốn.

 

Cao Dũng từng lái máy kéo ở đội sản xuất, chắc cũng lái chiếc xe Hồng Kỳ của cục công an, đến lúc đó cả nhà bọn họ sẽ cao chạy xa bay, dù s-úng trong tay là sẽ tiền!

 

Hắn tưởng tượng tương lai vô cùng , bởi vì chỉ như mới mang cho động lực để tiếp tục bước .

 

Đi hơn hai mươi phút, Cao Tiền Trình đường nhỏ, thấy phía ai bám theo liền ném Bàng Như Bình xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-225.html.]

 

Bàng Như Bình đau đớn hừ một tiếng, nhưng từ đầu đến cuối hề vì đau mà tiếng, còn luôn dùng ánh mắt trừng trừng Cao Tiền Trình.

 

“Trừng tao cái gì?

 

Mày tưởng tao bắt mày ?

 

Nếu mày ở ngay bên cạnh thì cha chắc chắn bắt con mụ Vu Thư Uyển , nhẹ hơn mày nhiều, dễ dàng khống chế, kéo mày lên đây thật là mệt ch-ết tao !!!”

 

Nói Cao Tiền Trình thở dài một tiếng:

 

“Biết thế mang theo ít r-ượu, ít nhất cũng uống một ngụm để lấy tinh thần.”

 

Trong rừng cây cỏ khô lá khô rụng đầy mặt đất, Cao Tiền Trình đầu tìm kiếm cái gốc cây mục nát theo vị trí trong trí nhớ.

 

“Chính là cái !”

 

Bên cạnh một gốc cây đa to khỏe, mức độ lá khô tích tụ cao hơn hẳn so với xung quanh, Cao Tiền Trình gạt vài cái, để lộ lớp đất tơi xốp bên , rút chiếc b.úa dắt thắt lưng , từng chút từng chút tìm kiếm bên , nhanh tìm thấy một khối sắt vùi lấp.

 

“Thứ chính là s-úng ?”

 

Cao Tiền Trình vứt chiếc b.úa xuống đất, mân mê khối sắt, sờ mó một hồi chĩa nòng s-úng về phía Bàng Như Bình đất.

 

Bàng Như Bình giật một cái, Cao Tiền Trình ha ha lớn.

 

“Bây giờ vẫn đến lúc tay với mày .”

 

Cao Tiền Trình hừ một tiếng, đắc ý đ-á một cái chân Bàng Như Bình, đ-á đúng vết thương lúc nãy.

 

“Tự dậy , nếu tao b-ắn ch-ết mày một phát đấy!”

 

Bàng Như Bình run rẩy, c-ơ th-ể đang phát run cuối cùng vẫn gắng gượng dậy, nhưng đồng thời lúc dậy, ánh mắt chị dán c.h.ặ.t chiếc b.úa mặt đất.

 

Miệng chị bịt khăn bông, cổ tay cũng dây thừng trói về phía , cộng thêm vết thương chân, thế nào cũng thấy còn khả năng phản kháng, Cao Tiền Trình lúc đang mải nghĩ lát nữa thương lượng với công an thế nào, chú ý đến sự d.a.o động của Bàng Như Bình.

 

Bàng Như Bình gượng ép theo đến bên cạnh Cao Tiền Trình, vẻ ngoan ngoãn vì sợ hãi, nhưng ngay khi Cao Tiền Trình chú ý, chị đột nhiên thụp xuống, hai bàn tay đang trói đan , cùng lúc cầm lấy chiếc b.úa mặt đất tay .

 

“Mẹ kiếp!”

 

Cao Tiền Trình giật , lập tức trở tay định cướp , nhưng Bàng Như Bình nắm chắc chiếc b.úa, chĩa mặt sắc bén về phía Cao Tiền Trình.

 

“Cái con mụ thối tha !”

 

Cao Tiền Trình mắng một tiếng, giơ khẩu s-úng trong tay lên:

 

“Mày tin lão đây b-ắn ch-ết mày ?!”

 

Bàng Như Bình họng s-úng Cao Tiền Trình đang giơ lên nhưng đột nhiên bật .

 

B-ắn thì b-ắn, bà già , sớm muộn gì cũng ch-ết, cũng là kéo mày ch-ết cùng.

 

Cổ tay Bàng Như Bình trói phía nên khó giơ chiếc b.úa trong tay lên cao, nhưng thể dễ dàng nhắm thẳng hạ bộ của Cao Tiền Trình.

 

“Mày thực sự dám bước tới đây thì tao sẽ thực sự tay đấy!!

 

Bàng Như Bình!!

 

Mày sống nữa !!”

 

Cao Tiền Trình mắng tìm cơ hội tấn công , nhưng khẩu s-úng trong tay...

 

Khẩu s-úng trong tay Cao Tiền Trình chỉ là một khối sắt, dùng!

 

Thấy Bàng Như Bình từng bước tiến gần, Cao Tiền Trình tránh nhưng còn đường lui, ngọn núi sớm công an phong tỏa , bốn phía đều , khả năng thoát duy nhất chính là dùng Bàng Như Bình con tin.

 

Loading...