Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 223

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:19:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không , .”

 

Tiểu Chu xua tay tới cửa.

 

Cao Dũng thuận theo tầm mắt của Tiểu Chu liếc Thẩm Chiêm Phong vẫn đang xe bò.

 

Người đàn ông đó trông dáng vạm vỡ hơn Tiểu Chu nhiều, chỉ là đội một chiếc mũ rơm nên rõ trông thế nào.

 

Cao Dũng móc từ trong túi một điếu thu-ốc l-á cuộn, tới bên cạnh Thẩm Chiêm Phong:

 

“Vất vả em, lát nữa về định con đường nào?”

 

Thẩm Chiêm Phong đè giọng, theo đường cũ.

 

Cao Dũng dò xét gì thêm, sang Vu Thư Uyển:

 

“Lúc các đến là qua khu vực giáp ranh thành thị và nông thôn là con đường nhỏ ven đê?”

 

Có Cao Tiền Trình ở đây nên cũng thể dối, Vu Thư Uyển thành thật khai báo:

 

“Đi qua khu vực giáp ranh thành thị và nông thôn ạ, chỗ đó tuy an nhưng dạo trông an ninh hơn nhiều .”

 

“Ồ.”

 

Cao Dũng xong chuyển mục tiêu sang Bàng Như Bình:

 

“Hai vợ chồng cô tối nay ở , mai hãy cũng muộn.”

 

Sống lưng Bàng Như Bình lập tức lạnh toát:

 

“Cái ... hai đứa trẻ còn ở nhà.”

 

“Thì chứ, chỉ ở một đêm thôi mà.”

 

Cao Dũng quan tâm nhắc với Cao Tiền Trình một nữa, Cao Tiền Trình đương nhiên là đồng ý.

 

Vu Thư Uyển cũng giật , Bàng Như Bình mà ở đây một thì quá nguy hiểm!

 

Bàng Như Bình đang cúi đầu đang nghĩ gì, một lát thực sự đồng ý, tới vỗ vỗ cổ tay Vu Thư Uyển:

 

“Thế đợi tuần chị dạy em mì trường thọ, hôm nay thì thôi .”

 

“...

 

Chị chắc chứ?”

 

“Ừ.”

 

Trong lúc chuyện, Cao Bách Nguyên ngoài về, tùy tiện chào hỏi một tiếng, đầu tò mò đ-ánh giá Tiểu Chu một cái:

 

“Trời cũng gió cát, quấn khăn hãn che mặt cái gì?”

 

Cao Bách Nguyên dù cũng mới mười sáu tuổi còn nhỏ, Tiểu Chu thèm chấp , trả lời qua loa rằng chỉ là thuận tay buộc lên thôi, đầu ứng phó với hàng loạt câu hỏi của Cao Dũng.

 

Tiểu Chu ngờ tới, Cao Bách Nguyên chẳng chút lễ phép nào, thấy tò mò liền giơ tay giật chiếc khăn hãn đang buộc gáy xuống.

 

Vừa nãy vốn dĩ là Tiểu Chu vội vàng buộc lên, Cao Bách Nguyên tùy tiện giật một cái liền rơi thẳng xuống đất.

 

Sắc mặt Tiểu Chu lập tức đổi, còn Cao Bách Nguyên thì nhặt chiếc khăn hãn lên cầm trong tay đung đưa qua :

 

“Người thành phố các thật là bệnh, nắng gió mà bày đặt cái trò , chê nông thôn sạch sẽ thì đừng đến!”

 

Cao Dũng thấy Tiểu Chu vui, đang định lên tiếng bảo Cao Bách Nguyên trả , Cao Phúc Vượng ngũ quan của Tiểu Chu bỗng nhiên sững sờ.

 

Cao Phúc Vượng:

 

“...

 

Vị đồng chí , chúng từng gặp , thấy trông quen mắt lắm.”

 

“Chưa gặp bao giờ , cũng là hôm nay mới đến đây đầu.”

 

“Chắc chắn là gặp .”

 

Cao Phúc Vượng , sắc mặt bỗng nhiên trở nên trắng bệch:

 

“Anh chẳng là tay cảnh sát chặn ở khu vực giáp ranh thành thị và nông thôn hôm đó ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-223.html.]

 

Thần sắc Cao Dũng lập tức hoảng loạn, nhưng cũng nhanh ch.óng phản ứng :

 

“Bắt lấy hai !!”

 

Cao Bách Nguyên đang ở ngay bên cạnh Tiểu Chu, lệnh của cha, cũng chẳng cần lý do là gì, vung tay định tóm lấy Tiểu Chu.

 

Cao Bách Nguyên tuổi còn nhỏ, Tiểu Chu nghề, xoay một cái dùng đòn qua vai, trực tiếp quật ngã Cao Bách Nguyên xuống đất, dùng khuỷu tay ép c.h.ặ.t lấy .

 

Còn mục tiêu của Cao Phúc Vượng chính là Vu Thư Uyển.

 

Thẩm Chiêm Phong sớm kéo Vu Thư Uyển lưng khi Cao Phúc Vượng tay, trở tay ấn c.h.ặ.t gáy Cao Phúc Vượng, đây là t.ử huyệt, Thẩm Chiêm Phong chỉ cần dùng thêm chút lực là cổ thể gãy ngay lập tức, đây là đòn hiểm nhất trong đấu giáp lá cà.

 

“Đừng cử động!!”

 

Cao Dũng ở cửa sớm phản ứng , nhận thấy con trai đối thủ của mặt, vươn tay về phía Bàng Như Bình, lúc đang cầm chiếc tuốc nơ vít treo cửa, gí cổ Bàng Như Bình:

 

“Mấy thằng khốn mau thả con tao !!

 

Các dựa cái gì mà h-ành h-ung dân!”

 

Nhìn thấy Cao Dũng khống chế con tin, Tiểu Chu thực sự chút hoảng loạn, khi lạnh một tiếng liền cố tỏ trấn định :

 

“Cao Dũng, còn hỏi ông đấy, cho dù là cảnh sát, đến thu mua nấm thôi, tại ông thấy phận của vội vàng bảo họ đến bắt chúng ?

 

Sự chột của ông sớm tố cáo ông , bây giờ ông buông hung khí chủ động nhận thì còn khả năng xử lý khoan hồng.”

 

“Nói láo!”

 

Cao Dũng lườm Tiểu Chu:

 

“Đừng tưởng là thằng ngu, từ lúc cái nghề sớm muộn gì cũng ngày đụng độ cảnh sát, nhưng , lão đây sợ!”

 

Nói xong, Cao Dũng liếc hai đứa con trai, đó nghiến răng khống chế Bàng Như Bình đóng cửa .

 

Còn Cao Tiền Trình ở bên trong sớm sợ đến ngây , sững tại chỗ hồi lâu .

 

“Còn ngây đó cái gì!

 

Tìm dây thừng trói Bàng Như Bình !”

 

Cao Dũng dặn dò, đầu hét bên ngoài:

 

“Các nếu cứu thì đồng ý điều kiện của , tất cả cửa!”

 

“Cao Dũng, ông đừng ngoan cố nữa!”

 

Tiểu Chu ở bên ngoài khuyên nhủ.

 

Còn đội trưởng Vương nãy giờ vẫn luôn quan sát động tĩnh bên cũng dẫn chạy tới, đầu tiên là còng tay hai em Cao Phúc Vượng nhốt trong xe, phía cảnh sát vũ trang bên cũng xuống xe dàn đội hình sân nhà họ Cao, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.

 

Thẩm Chiêm Phong tới :

 

“Dựa theo tình hình , s-úng chắc Cao Dũng, còn rốt cuộc ở thì thể hỏi tên Cao Phúc Vượng , đứa con trai út của ông hình như gì cả.”

 

“Ừ.”

 

Đội trưởng Vương lập tức sắp xếp hỏi, đó đích bước tới gần hơn một chút, thương lượng với Cao Dũng ở trong nhà.

 

“Ông chắc chắn ngoan cố chống đối đến cùng ?”

 

Đội trưởng Vương lắng động tĩnh bên trong, chậm rãi khuyên nhủ:

 

“Ông phạm lầm lớn , nếu bây giờ còn gây thêm một mạng nữa thì chỉ cho tội trạng của ông càng thêm nghiêm trọng, nhưng nếu ông chủ động đây, lẽ thể xin giảm án một chút cho ông.”

 

“Nói láo!!”

 

Cao Dũng hừ một tiếng.

 

Giảm án?

 

Cao Dũng quá hiểu kết cục khi cảnh sát bắt .

 

Con trai ông là Cao Phúc Vượng tuy cũng tham gia cướp của nhưng thực sự tay g-iết , còn ông thì thực sự g-iết , theo pháp luật là t.ử hình!

 

Căn bản thể chuyện giảm án gì hết!

 

 

Loading...