Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 180

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:16:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vâng."

 

Không chỉ Ninh Khiêm, mấy bác sĩ chạy theo khi thấy tình hình trong phòng, vẻ mặt cũng vô cùng nghiêm trọng.

 

Vu Thư Uyển thấy cô bé lẽ gặp nguy hiểm, cũng dám lơ là, nhanh ch.óng kể tình hình đại khái lúc nãy.

 

“May mà em khóa van kịp thời, nếu một khi ống truyền dịch ô nhiễm thể gây tắc nghẽn mạch m-áu của đứa trẻ."

 

Ninh Khiêm giải thích.

 

Anh và mấy bác sĩ đều thở phào nhẹ nhõm, nhưng giữa đôi lông mày vẫn mang theo vài phần lo lắng.

 

“Có vẫn nguy hiểm bác sĩ?"

 

Anh trai cô bé lau nước mắt cho em gái, vội vàng hỏi dồn.

 

“Dựa tình hình m-áu chảy lúc nãy thì nguy hiểm, nhưng để chắc chắn, lát nữa thử xem mạch m-áu thông suốt ."

 

Người Ninh Khiêm, mà là một bác sĩ nhi khoa khác chạy tới.

 

Anh đón lấy tay cô bé từ tay Ninh Khiêm, cúi xuống bắt đầu kiểm tra cẩn thận.

 

Ninh Khiêm lau mồ hôi do vội vàng lúc nãy, ý dậy sang một bên, nhường chỗ cho bác sĩ nhi khoa.

 

“Biết sợ chứ!"

 

Giọng của Thẩm Siêu một nữa phá vỡ bầu khí nghiêm túc và tĩnh lặng xung quanh, nó chắp tay lưng, bước tới, “Đã bảo hai đứa bây đừng chiếm phòng bệnh của tao mà, bây giờ sợ thì mau cút ngoài , tao ở một !

 

Còn bà nữa——"

 

Thẩm Siêu chỉ tay Vu Thư Uyển, “Nhìn thấy bà là thấy phiền, mau..."

 

“Chát!"

 

Cú tát của Vu Thư Uyển giáng xuống, gần như ngay giây , mặt Thẩm Siêu hiện lên vết đỏ.

 

Mọi xung quanh còn kịp phản ứng, ngơ ngác Vu Thư Uyển, ngay cả bản Thẩm Siêu cũng kịp phản ứng.

 

chính chủ Vu Thư Uyển thì như chuyện gì, lật lật bàn tay , dường như còn thất vọng thở dài một .

 

Không còn cách nào khác, sức lực của cô thực sự lớn lắm, đ-ánh lên chỉ thể để vết đỏ.

 

Vu Thư Uyển nghĩ như , ánh mắt rơi cái chân ghế rơi lúc nãy, chiều dài , dùng để quất chắc chắn sẽ đau.

 

“Bà dám đ-ánh ?!"

 

Thẩm Siêu khi sững sờ phản ứng , ôm lấy mặt, hốc mắt đỏ hoe tức khắc, ánh mắt trừng trừng Vu Thư Uyển mặt:

 

“Đồ đàn bà khốn khiếp, sẽ cho bà tay!"

 

Tiếng gào thét của Thẩm Siêu dứt, nó nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm xông tới.

 

Cú tát của Vu Thư Uyển so với cú tát của bố nó ở nhà chẳng thấm tháp gì, nhưng hiện tại là ở bên ngoài, bao nhiêu đang , đây còn là vấn đề đau đau, mà là vấn đề thể diện của nó!

 

Mắt thấy Thẩm Siêu nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm chuẩn giáng xuống Vu Thư Uyển, bản Vu Thư Uyển còn phản ứng gì, thì thấy cô bé lúc nãy còn đang nước mắt lưng tròng vùng khỏi vòng tay bác sĩ, dũng cảm chắn ở phía .

 

Thấy em gái chạy tới, thiếu niên cũng cau mày vội vàng chắn mặt Thẩm Siêu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-180.html.]

Vu Thư Uyển nhướn mày, ý định lên ngăn cản, dù cứ giương mắt Thẩm Siêu tung một đ-ấm tới, đó... đó thiếu niên cao hơn nó một cái đầu dùng một tay chặn , và một cánh tay hất văng xuống đất!

 

Thẩm Siêu cũng chỉ là một học sinh trung học cơ sở, nhưng thiếu niên mặt trông như học đại học , lúc nãy chẳng qua là ngại Thẩm Siêu cầm chai truyền dịch nên thiếu niên mới dám động thủ.

 

Về phần Vu Thư Uyển là một lớn thì càng sợ Thẩm Siêu, lúc nãy điều đầu tiên cô cân nhắc trái nên đưa chân trái chân đ-á thì thích hợp hơn.

 

Trong lúc Thẩm Siêu ngã lăn đất, Vu Thư Uyển cuối cùng cũng nhặt cái chân ghế đất, cô cầm trong tay ước lượng trọng lượng, thong thả bước tới.

 

“Bà gì?!"

 

Thẩm Siêu lồm cồm bò dậy, vẻ hung hăng lúc nãy vơi một nửa, “Bà là lớn mà định động thủ đ-ánh trẻ con , cảnh cáo bà, sắp tới đây đấy!"

 

“Ai đ-ánh cháu."

 

Cái chân ghế tay dính bụi, Vu Thư Uyển chê bai cầm thấp xuống một chút, đó nghiêm túc :

 

“Thẩm Siêu, chỉ dạy bảo cháu một chút thôi, nếu bây giờ cháu thành niên mà dám công khai hại , cho cháu một bài học thì còn cháu sẽ gây chuyện gì nữa ."

 

“Bà, bà... bà là ai chứ!"

 

Thẩm Siêu cái chân ghế trong tay Vu Thư Uyển, “ cần bà dạy bảo!"

 

“Dù cháu cũng gọi một tiếng thím, dạy bảo cháu đương nhiên là lẽ đương nhiên."

 

Lần Vu Thư Uyển thực sự chút tức giận , Thẩm Siêu đây dù trực tiếp gián tiếp ít việc , nhưng ít nhất thực sự khác thương, nhưng tình huống hôm nay, nếu cô nhanh tay lẹ mắt, thể gây họa lớn, cô bé thật vô tội !

 

gậy của Vu Thư Uyển cuối cùng cũng thể giáng xuống, Vương Văn Thục cầm phiếu xét nghiệm vội vàng chạy trở về, cùng với bà còn Bàng Như Bình thấy động tĩnh.

 

Mấy đứa trẻ lượt gọi , vây quanh lấy phụ của .

 

Cô bé lúc nãy càng oà nức nở, thút thít kể đứt quãng chuyện .

 

Vu Thư Uyển thấy hóa là Bàng Như Bình thì chút ngạc nhiên, tương tự như , trong ánh mắt cảm kích của Bàng Như Bình mang theo vài phần kinh ngạc.

 

“Thư Uyển, lúc nãy thực sự cảm ơn em!"

 

Bàng Như Bình xong diễn biến sự việc, vẫn còn sợ hãi lườm Thẩm Siêu một cái, đó dắt cô bé tới một nữa lời cảm ơn.

 

Bàng Như Bình:

 

“Đây là con gái chị Cao Hướng Vân, là con trai lớn Cao Hướng Dương, Vân Vân, mau cảm ơn dì Vu con."

 

Cao Hướng Vân mười tuổi thể nhận định chính xác , cô bé lau nước mắt, ngoan ngoãn Vu Thư Uyển, giọng nhỏ nhẹ:

 

“Cảm ơn dì Vu cứu cháu, dì lúc nãy thật là lợi hại ạ!"

 

Vu Thư Uyển mỉm cô bé, “Lúc cháu mặt dì cháu cũng dũng cảm đấy."

 

Cao Hướng Vân thẹn thùng cúi đầu, ngại ngùng trốn lưng trai.

 

Tính cách của hai em giống hệt , Cao Hướng Dương mắt thấy chiều cao như lớn , nhưng cũng chút thẹn thùng hướng nội, nhỏ giọng tới cảm ơn Vu Thư Uyển.

 

“Khách sáo , chỉ là chuyện nên thôi mà."

 

Bàng Như Bình một nữa cảm kích , đó đưa mắt về phía Thẩm Siêu, chị hạ thấp giọng, uyển chuyển mở lời một nữa:

 

“Thư Uyển, đây là nhà em ."

 

 

Loading...