Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 161

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:16:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Gọng kính bạc của phản quang trong môi trường lờ mờ, ánh mắt rõ ràng mang theo vài phần thăm dò.”

 

Vu Thư Uyển thu liễm thần sắc tới, “ sẽ bàn bạc với tòa soạn, cần lo lắng."

 

“Vậy thì ."

 

Hầu Hồng Lượng xong, vội ngay, mà Vu Thư Uyển từ từ thu sự đề phòng trong ánh mắt, chậm rãi mỉm .

 

“Còn chuyện gì nữa ?"

 

Vu Thư Uyển hỏi.

 

“Không , chỉ là hôm nay mặt em trai lời cảm ơn với cô một nữa."

 

Gió lạnh thổi bay những sợi tóc mai bên tai Vu Thư Uyển, khẽ rớt chiếc cằm tinh tế của cô.

 

Vu Thư Uyển khựng , nhanh ch.óng mỉm :

 

“Vừa cảm ơn , cần khách khí như ."

 

Hầu Hồng Lượng một cách văn nhã, “Lời cảm ơn và lời cảm ơn bây giờ cùng một ý nghĩa, đồng chí Vu chắc hẳn đang gì chứ?"

 

Vu Thư Uyển trở nên nghiêm túc, ánh mắt sắc lẹm chằm chằm , “Vậy đồng chí Hầu Hồng Lượng ý gì?"

 

“Thực cần lo lắng."

 

Hầu Hồng Lượng xua tay, cố gắng khiêm nhường :

 

“Mặc dù bình thường giúp bố quản giáo em trai, nhưng thực tâm trong lòng cũng thương nó, cho nên sẽ cho bố , hơn nữa hiểu rõ sự vui của nó, nhưng ít đến mức điên cuồng như ngày hôm nay."

 

“Anh... ."

 

Vu Thư Uyển thấy Hầu Hồng Lượng thực sự ác ý, cũng trực tiếp toạc , mà tiên thăm dò hỏi.

 

“Lúc thằng nhóc đó cảm thấy chỗ đúng , cũng đợi đến khi nó chỉ cô thì mới đại khái nghĩ thông suốt, ban đầu đúng là thằng nhóc lừa thật, nước mắt nó chảy chân thực quá."

 

Vu Thư Uyển nghĩ đến cảnh tượng cũng chút , nhưng nghĩ đến trải nghiệm của Hầu Hạo Nhiên, cảm thấy nổi.

 

Vu Thư Uyển:

 

“Những giọt nước mắt đó nửa thật nửa giả, đây nó cũng giống như sự vui trong lòng chỗ giãi bày ."

 

Nói đến đây, Vu Thư Uyển xem xét Hầu Hồng Lượng, “Nếu em trai vui, tại còn giúp ác càn."

 

Giúp ác càn?

 

Hầu Hồng Lượng nhịn khổ, “Từ cô dùng thật đấy, thỉnh thoảng cũng cảm thấy giống như Thân Công Báo , nhưng còn cách nào khác, hồi nhỏ cũng trải qua như , chỉ điều đầu óc hữu dụng như Hạo Nhiên, bố sớm từ bỏ , dồn hết áp lực lên Hạo Nhiên."

 

“Mặc dù cách nào ngăn cản, nhưng ít ở những nơi thấy thì cần nghiêm khắc như chứ."

 

Vu Thư Uyển nhớ rõ cảnh tượng lúc đó Hầu Hồng Lượng giật lấy bản thảo tranh của Hầu Hạo Nhiên.

 

“Cô hiểu tình hình nhà , nếu lúc đó giấu bức tranh của nó , thì bố sẽ chỉ trừng phạt nó nghiêm khắc hơn thôi, hồi nó học tiểu học để nó thể chơi thêm một lúc khi tan học, cố tình chậm đường đón nó, kết quả bố phạt cả luôn."

 

“Hơn nữa chúng đều kinh nghiệm giáo d.ụ.c một thiên tài, thỉnh thoảng cũng sợ việc dung túng nó gây ảnh hưởng gì đến nó ."

 

Vu Thư Uyển lắc đầu, “Được , cái môi trường giáo d.ụ.c thể khiến nghẹt thở của nhà tìm hiểu nữa, thôi thấy đau đầu , còn về việc sợ dung túng nó , thẳng là dám gánh trách nhiệm ?

 

Không gì cả là cần chịu trách nhiệm, nhưng cũng là biểu hiện của việc sợ thừa nhận trách nhiệm."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-161.html.]

Hầu Hồng Lượng sững , cau mày cúi đầu xuống.

 

Hồi lâu , Hầu Hồng Lượng ngẩng đầu lên nữa, trong ánh mắt thêm vài phần áy náy, “Thực hiểu, Hạo Nhiên đúng là chỉ thông minh cao, nhưng tuổi tác và trải nghiệm chung quy vẫn chỉ là một đứa trẻ, căn bản thể chịu đựng áp lực cường độ cao như , cô đúng, quả thực là dám gánh trách nhiệm."

 

Vu Thư Uyển thản nhiên 'ừm' một tiếng, “Anh nghĩ như , những ngày tháng của Hầu Hạo Nhiên ở nhà chắc hẳn sẽ dễ chịu hơn một chút , nó hôm nay cũng coi như thêm một thành quả tác chiến."

 

Hầu Hồng Lượng bật , “Vậy lời cảm ơn với đồng chí Vu một nữa, trời tối , nếu lo lắng đường an thì thể đưa đồng chí Vu một đoạn."

 

“Không cần , nhà cách đây xa lắm."

 

Vu Thư Uyển chào tạm biệt Hầu Hồng Lượng, rời một cách dứt khoát.

 

Giọng ôn hòa của cô dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, Hầu Hồng Lượng nhớ ánh mắt sáng lấp lánh của Vu Thư Uyển khi Hầu Hạo Nhiên lên tiếng lúc nãy, khỏi trong lòng xao động một chút.

 

là một nữ đồng chí đặc biệt.

 

Hầu Hồng Lượng theo hướng Vu Thư Uyển rời , ánh mắt ngày càng dịu dàng, nhưng đầu ngôi trường mắt, đột nhiên nhớ tới những lời Hầu Hạo Nhiên với .

 

Chị Vu đến con cũng .

 

kết hôn mà.

 

Hầu Hồng Lượng mỉm lắc đầu, trong mắt mang theo vài phần tự giễu.

 

Đêm khuya, nhanh đó, Hầu Hồng Lượng đạp xe biến mất con đường nhỏ.

 

Vu Thư Uyển về nhà muộn nửa tiếng, vặn thấy Trình T.ử Mặc đang ủ rũ bên cạnh, cô dứt khoát giải thích đại khái chuyện ngày hôm nay một hồi.

 

Thẩm Văn Minh xong chậc chậc lưỡi, vội vàng may mà trẻ em thiên tài, Thẩm Hồng Tinh thì hứng thú, ầm lên nếu cơ hội thì hy vọng thể bạn với thiên tài nhỏ .

 

Trình T.ử Mặc thì thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt u ám vẫn luôn duy trì dịu một chút.

 

“Ngày mai cần em nhắn lời ạ?"

 

Trình T.ử Mặc cẩn thận hỏi.

 

Vu Thư Uyển:

 

“Tạm thời cần nữa, lẽ cần nghỉ ngơi hai ngày mới học."

 

“Vâng ạ, nếu cần nhắn lời thì dì cứ với em."

 

“Không vấn đề gì."

 

Vu Thư Uyển Trình T.ử Mặc là vì áy náy chuyện , an ủi vài câu lúc mới bắt đầu ăn cơm.

 

Đến ngày hôm .

 

Lúc Trình T.ử Mặc học cố tình ngang qua lớp một, thấy Hầu Hạo Nhiên học thì chút thất vọng, buổi tối về nhà liền đem chuyện cho Vu Thư Uyển.

 

“Đây là chuyện ."

 

Vu Thư Uyển híp mắt :

 

“Chứng tỏ bố bé cuối cùng nhận vấn đề của , bằng lòng dành hai ngày để con trai nghỉ ngơi ."

 

“Thật ạ?"

 

“Tất nhiên , nếu dì phí công bày mưu cho gì."

 

Vu Thư Uyển hài lòng với kết quả , cứ thế trôi qua bốn năm ngày, Vu Thư Uyển đều nhận tin tức từ chỗ Trình T.ử Mặc rằng Hầu Hạo Nhiên đến trường.

 

Loading...