Bạch Nguyệt Quang Đoản Mệnh Trong Truyện Niên Đại Cải Giá Rồi - Chương 141
Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:13:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa xong, Phùng Tiểu Bảo kịp phản ứng vội vàng hét lên:
“Hoàn hiểu lầm!
Thưa thầy, cái ghế thể tự bay qua chứ!
Chắc chắn là Trình T.ử Mặc cố ý!"
Triệu Não Đản cũng chịu thua kém:
“ chính là nhân chứng tại hiện trường!
Cái ghế đó vốn dĩ là Thẩm Siêu tự cẩn thận ngã xuống va thôi!"
Từ lúc bước cửa, Vu Thư Uyển thấy Thẩm Siêu.
Cái hạt giống Thẩm Siêu chuyện như cũng gì đáng ngạc nhiên, nhưng điều khiến Vu Thư Uyển ngạc nhiên là cách xử lý của Trình T.ử Mặc hơn nhiều.
Ít nhất là để nhược điểm cho Thẩm Siêu.
Cô Lữ thở dài:
“Mặc dù hỏi qua các bạn học chứng kiến, nhưng hiện giờ hai bên vẫn giữ ý kiến riêng của , đặc biệt là bạn học Thẩm Siêu thương cũng nhẹ, ý của thầy Lưu là đợi phụ Thẩm Siêu tới tính ."
Vu Thư Uyển nhíu mày, bày tỏ thái độ với cô Lữ:
“Hai vị giáo viên, tiên tin tưởng Trình T.ử Mặc, tuy hiện giờ thành tích của bé lẽ lắm, nhưng bản chất là một đứa trẻ ngoan, hơn nữa vẫn luôn tiến bộ, chắc hẳn các vị cũng thấy rõ."
Cô Lữ gật đầu:
“Điểm đều thấy cả, chỉ là thành tích là một chuyện, chuyện là một chuyện khác."
Vu Thư Uyển:
“Vâng hiểu, mặc dù tin tưởng Trình T.ử Mặc nhất định sẽ chủ động tay với bạn học, nhưng nếu bằng chứng chứng minh bé thực sự tay, sẽ chịu trách nhiệm."
Hai vị giáo viên trao đổi ánh mắt, đều hài lòng với thái độ của Vu Thư Uyển.
Thầy Lưu cũng thở phào nhẹ nhõm, thầy từ chỗ cô Lữ bối cảnh của Trình T.ử Mặc, nhà họ Thẩm là tồn tại dễ chọc , nhưng thấy Vu Thư Uyển hiểu lý lẽ như thầy cũng yên tâm hơn.
Thầy Lưu:
“Cô thể hiểu cho chúng thì quá ."
Vu Thư Uyển chuyển chủ đề trong ánh mắt của thầy Lưu, nhàn nhạt :
“ hiện giờ chẳng bằng chứng ?
Hơn nữa nhân chứng đều Trình T.ử Mặc hề động thủ, mà là đám Thẩm Siêu dẫn đầu bắt nạt ."
“Ngoài , một tiền đề của chuyện chắc hẳn hai vị giáo viên vẫn rõ."
Giọng của Vu Thư Uyển cực kỳ dịu dàng, chậm rãi tiếp tục:
“Thẩm Siêu thể coi là cháu trai của , mấy ngày nó ở nhà cướp sách của Trình T.ử Mặc, Trình T.ử Mặc đưa, nó liền tay đẩy Trình T.ử Mặc, nhưng vì Trình T.ử Mặc sức khỏe lớn, nó ngược đẩy ngã xuống đất, cho nên..."
Vu Thư Uyển về phía Thẩm Siêu:
“Hai vị giáo viên, nghĩ thể loại trừ tâm lý cố ý trả thù của Thẩm Siêu."
Cô Lữ chút ngạc nhiên:
“Hóa còn chuyện như , thế thì nghi ngờ Thẩm Siêu ăn vạ quả thực lớn."
“Thầy Lưu!"
Thẩm Siêu nén đau, hét lên:
“Trình T.ử Mặc xem tiểu thuyết võ hiệp!
Em là vì duy trì kỷ luật trường học mới lục bàn của nó!"
Vu Thư Uyển :
“Trình T.ử Mặc quả thực sự cho phép của để xem tiểu thuyết võ hiệp, nhưng quy định thời gian cho bé, thuộc về hoạt động giải trí bình thường, hơn nữa cảm thấy còn thể bồi dưỡng cảm giác ngôn ngữ và thành tích môn Ngữ văn của bé, quan trọng nhất là, quy định bé mang tiểu thuyết tới trường, cô Lữ, cô tin ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-doan-menh-trong-truyen-nien-dai-cai-gia-roi/chuong-141.html.]
Cô Lữ tới trường dạy học hai năm, cũng gặp qua ít phụ , nhưng phụ trẻ trung xinh khí chất, chuyện lưu loát là học thức như Vu Thư Uyển thì nhiều.
Dưới ánh mắt của Vu Thư Uyển, cô Lữ vô thức gật đầu:
“Cô , tự nhiên tin tưởng."
Vu Thư Uyển hài lòng thu hồi ánh mắt:
“ một chút kiến nghị nhỏ hai vị giáo viên thể thử, hiện giờ nhân chứng ở đây, hy vọng vẫn đừng lỡ thời gian lên lớp của các con, Trình T.ử Mặc nhà chúng tuy rằng trong tình huống bất đắc dĩ ném vợt bóng bàn , nhưng dù cũng động thủ, chúng sẵn sàng chấp nhận hình phạt, nhưng mấy bạn học bắt nạt khác , cảm thấy hình phạt kiểu gì cũng nặng hơn Trình T.ử Mặc mới đúng."
Cô năng hợp tình hợp lý, cô Lữ với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, cũng lỡ việc học của trẻ.
Cô Lữ:
“Trình T.ử Mặc về một bản kiểm điểm , còn Phùng Tiểu Bảo, Quách Cường và Lý Cương Trụ bắt nạt khác..."
“Thưa cô, thưa cô!"
Lý Cương Trụ trốn trong góc giả vờ tàng hình khó xử dậy:
“Em cắt đứt quan hệ với bọn họ!
Lúc bọn họ bàn bạc chuyện trong nhà vệ sinh em là , em tham gia , chỉ là bên cạnh xem náo nhiệt thôi!
Hơn nữa em tố cáo bọn họ bắt nạt bạn học chỉ một hai !
Bạn học Triệu Não Đản thể chứng cho em!"
Triệu Não Đản miễn cưỡng gật đầu.
Cô Lữ nhíu mày:
“Vậy em xem náo nhiệt cũng là đúng, nên báo cáo giáo viên ngay từ đầu chứ, em cũng một bản kiểm điểm , Phùng Tiểu Bảo hai đứa các em về nhà đình chỉ học tập tự kiểm điểm nửa tháng, còn Thẩm Siêu..."
Vì Thẩm Siêu thương, nên sắp xếp ghế.
Cô Lữ thầy Lưu một chút:
“Thầy Lưu, Thẩm Siêu là học sinh lớp thầy, học sinh khối bắt nạt khối , tình hình nghiêm trọng hơn."
Trình T.ử Mặc nãy giờ gì bỗng nhiên ngẩng đầu lên:
“Thưa cô Lữ, Thẩm Siêu còn cướp đồ của em ném xuống đất giẫm hỏng nữa."
Cậu chuyện với giọng run, dường như buồn, ánh mắt lấp lóe dám Vu Thư Uyển.
Nói xong, từ trong túi móc sợi dây đỏ lớp nhặt .
Cái cúc áo vốn dĩ dây đỏ giẫm hỏng, trông thật đáng thương chỉ còn một nửa treo lủng lẳng bên .
Cô Lữ liếc một cái, chân mày nhíu càng c.h.ặ.t hơn:
“Bắt nạt bạn học khối còn hủy hoại tài sản của khác, thầy Lưu, thấy kiểu gì cũng xử lý đình chỉ học tập chứ."
Nhiều bằng chứng và nhân chứng như , nhưng thầy Lưu từ nãy đến giờ vẫn lời nào.
“Khụ khụ, là... là cứ đợi phụ Thẩm Siêu tới hãy tính ?
Dù Thẩm Siêu cũng thương."
Ánh mắt cô Lữ lóe lên một tia ngạc nhiên và khó hiểu:
“Bị thương nghĩa là sai, thầy ý gì đây?"
Thầy Lưu lòng nóng như lửa đốt, ngừng phía cửa.
Vu Thư Uyển cũng đúng lúc bước tới, nhàn nhạt :
“Đã lỡ nửa tiết học , hy vọng thầy Lưu sớm cho Trình T.ử Mặc và cô Lữ một lời giải thích, thể nào Thẩm Siêu cứ cậy thương mà tùy tiện bắt nạt học sinh khối chứ, vả , dường như đó nó thương mà."
Lời của Vu Thư Uyển thu hút sự chú ý của các giáo viên khác trong văn phòng.
“ thế, học sinh khối 7 của chúng cũng thể để khối tùy tiện bắt nạt ."