BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA HOÀNG HẬU LÀ THÁI GIÁM - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-02-10 14:54:56
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lần , thực sự sợ hãi , sợ hãi đến mức trái tim đều đang run rẩy.

 

Cả đời từng sợ, lúc nhỏ ma ma đ.á.n.h mắng sợ, Ninh Phi cố tình hành hạ cũng sợ.

 

Ngay cả khi ong vò vẽ đốt, vẫn tin rằng thể sống sót.

 

Thế nhưng , hoảng loạn thực sự.

 

Chàng một lòng cầu c.h.ế.t, căn bản còn ham sống nữa.

 

Bàn tay của Tống Chi Yến khẽ vuốt ve khuôn mặt , tay ấm, động tác nhẹ nhàng, như thể sợ sẽ đau.

 

An Nhu Truyện

Sau đó, chỉ cảm thấy môi một sự ấm áp.

 

Trên mùi cam tùng hương thoang thoảng, ngay lập tức lan tỏa trong thở của , mùi hương mới dễ chịu .

 

Ta thực hận thể ngay lập tức ôm c.h.ặ.t lấy , cùng quấn quýt hôn .

 

Chàng nắm lấy tay , đó khẽ bên tai :

 

"A Trăn, dường như từng chính miệng cho nàng , rốt cuộc thích nàng đến nhường nào. Nàng ? Từ khi nàng xuất hiện, nàng giống như hàng vạn tinh tú, trong chớp mắt thắp sáng cuộc đời u tối đầy sương mù của ."

 

"Sau ngày hôm đó, nàng chính là mạng sống của , là tín ngưỡng của , là vầng trăng duy nhất mà ích kỷ giấu cho riêng ."

 

" là một kẻ hèn nhát, một kẻ nhát gan, ngay cả bản cũng chán ghét là một kẻ hoạn quan, như thể xứng đáng với nàng đây."

 

"Là nàng vẫn luôn từ bỏ , trao cho tình yêu trân quý và nồng nhiệt nhất đời , thực sự cảm kích nàng."

 

"Cả đời đều theo khác, ngay cả mạng cũng là do khác cho, bao giờ thể tự chủ, nhưng duy chỉ , cuối cùng cũng thể tự quyết định sinh t.ử."

 

"Niệm Trăn, nàng cho kỹ, nàng là yêu nhất đời , thế nên nàng nhất định sống tiếp thật ."

 

"Ta sẽ ở địa phủ cầu phúc cho nàng, nguyện cho nàng phúc thọ miên trường, con cháu đầy đàn."

 

"Nàng nhất định sẽ sống thọ trăm tuổi, hạnh phúc an khang!"

 

"Cuối cùng, mong nàng nhất định đừng vì mà rơi lệ, thích nàng , nàng , dường như thấy ánh rực rỡ, dù ở địa phủ cũng thể cảm nhận sự ch.ói lọi của nàng."

 

Ba ngày , bệnh tim của cuối cùng khỏi hẳn.

 

Trường Xuân Cung còn vị thái giám nào tên là Tống Chi Yến nữa.

 

, thậm chí một giọt nước mắt cũng rơi, hằng ngày nụ vẫn đúng mực, ôn nhu động lòng .

 

Chàng , thích thấy .

 

Dẫu thì thực từng rời .

 

Trái tim của đang đập rộn ràng trong l.ồ.ng n.g.ự.c , hòa một.

 

Hoàng thượng vui mừng khôn xiết khi thấy từ cõi c.h.ế.t trở về, mặc kệ sự phản đối của bất kỳ ai, một tháng , ngài chiêu cáo thiên hạ, lập Hậu.

 

Một năm , hạ sinh long duệ, Hoàng thượng lập tức phong Hoàng thái t.ử.

 

Địa vị của từ đó ai thể lung lay nữa.

 

Chưa đầy mười năm , Hoàng thượng vì một trận trọng bệnh mà băng hà, hài nhi của đăng cơ thành tân đế.

 

Ta trở thành Hoàng thái hậu.

 

Về , hậu cung của tân đế là một phen náo nhiệt, khai chi tán diệp, con cháu đầy đàn, phúc trạch thâm hậu.

 

Lũ trẻ cứ thích vây quanh mặt , luôn miệng gọi: "Hoàng bà nội, Hoàng bà nội".

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bach-nguyet-quang-cua-hoang-hau-la-thai-giam/chuong-9.html.]

Mỗi khi như , bảo Tiểu Xuân bưng đến những đĩa điểm tâm tinh xảo ngon miệng, dùng ánh mắt đầy hiền từ chúng ăn.

 

Chúng ăn xong vòi vĩnh kể chuyện.

 

Ta thì kể chuyện gì cơ chứ, chỉ là trong ký ức luôn hiện lên gương mặt quen thuộc , mang tên Tống Chi Yến.

 

Ta sẽ kể cho chúng từng tư thế thiên nhân, dung mạo tựa ánh trăng sáng thế nào.

 

Ta kể tình cờ an ủi một cô bé nhỏ một ngày mưa .

 

Chúng cứ đến say mê, tới cầu xin kể tiếp.

 

Cứ thế, thêm hai mươi năm nữa trôi qua.

 

Ta lúc trở thành một bà lão tóc trắng xóa, răng rụng sạch cả, cũng chẳng còn sức lực.

 

Ta bắt đầu ham ngủ hơn, khi ngủ một giấc dài thật khó để tỉnh .

 

Ta , ngày của sắp đến .

 

Thực ai cũng khen phúc, đời bệnh tai, thậm chí đến cả bệnh vặt cũng chẳng .

 

Cứ thế mà sống đến trăm tuổi.

 

Cháu trai tổ chức đại thọ trăm tuổi cho , nhưng từ chối.

 

Vào một ngày mưa nọ, chợt tỉnh giấc, tinh thần thậm chí còn cực kỳ minh mẫn, uống liền một mạch hai bát cháo bào ngư.

 

Sau đó, gạt lời khuyên ngăn, khăng khăng một chống gậy, tay cầm chiếc ô trúc cũ kỹ, tới chân núi giả gần Y-thiên, khẽ tựa phiến đá.

 

Ta ngơ ngẩn ngắm chiếc ô, bất giác nước mắt già nua lã chã tuôn rơi.

 

"Tống Chi Yến, xem, lời bao. Ta phúc thọ miên trường, con cháu đầy đàn. Ta cũng sống thọ trăm tuổi, hạnh phúc an khang, giờ thì cuối cùng cũng thể tìm ..."

 

"Đời hộ nửa kiếp, hộ khỏi cô độc, hộ khỏi bi thương, hộ một đời khỏe mạnh, hộ cả kiếp bình an. Chàng xứng với , nhưng nhiều như thế, lấy gì để đền đáp đây."

 

"Hay là xuống đó, đổi để thủ hộ , ?"

 

Thực ý thức của bắt đầu mơ hồ, chỉ ôm c.h.ặ.t chiếc ô trúc vị trí của trái tim.

 

Lời cũng ngày một lộn xộn.

 

"Ta cứ mãi nghĩ, lát nữa gặp , thấy còn xinh nữa ? Phải , già nua thế , mà vẫn tuấn mỹ như xưa, liệu chê bai ..."

 

"Tống Chi Yến, lát nữa chúng sẽ thành , ... Sau quản bên trong, quản bên ngoài, việc gì cũng , tự quyết định nữa..."

 

Nói đến cuối cùng, còn sức để nữa.

 

Nhịp tim cũng dần chậm .

 

Ta rốt cuộc cũng nhắm mắt xuôi tay.

 

Ngay lúc , bỗng một bóng hình hiện mặt .

 

Vẫn là gương mặt thanh cao thoát tục .

 

Hắn khẽ cong khóe mắt, sự dịu dàng nơi đáy mắt rực rỡ muôn màu.

 

"Tống Chi Yến..."

 

Ta kinh hỉ gọi tên : "Chàng đến , mau đưa ..."

 

Hắn mỉm nắm lấy tay : "Phải, A Trăn, chờ nàng lâu lắm ."

 

- Hoàn -

Loading...