Bác Sĩ Y Khoa Tu Tiên - Chương 118

Cập nhật lúc: 2026-01-08 09:54:09
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Sinh Hàn lắc đầu, chỉ một tiếng định rời .

 

Thẩm Túy An gọi : "Đạo hữu ở đây?"

 

Phó Sinh Hàn : "Ta cùng mấy sư đến g.i.ế.c yêu thú."

 

Thẩm Túy An sửng sốt, ngờ Phó Sinh Hàn trả lời câu hỏi của , dừng một chút tiếp: "Thiên Quỷ Trạch nguy hiểm, đạo hữu bằng mời bọn họ tới đây, cùng chúng ngoài."

 

Hắn chân thành mời đối phương, ngờ Phó Sinh Hàn chút do dự từ chối, khẽ gật đầu với Thẩm Túy An đạp phi kiếm rời .

 

Cho đến khi bay một đoạn, mới dừng phun một ngụm m.á.u.

 

Hắn đương nhiên là thương.

 

Lúc đó kiếm của còn ở trong thần phủ của đối phương, thể bỏ kiếm mà chạy, vì đành chịu đựng dư chấn.

 

Khuôn mặt tái nhợt, ngược càng cho đôi môi nhuốm m.á.u trở nên tươi tắn hơn.

 

Mặc dù Kiếm Cốt bẩm sinh thể chữa lành cơ thể, nhưng cũng là chứ thần, vết thương lúc từ Thành Doanh vẫn lành hẳn, giờ thương nặng, nếu đổi khác chỉ sợ sớm ngã xuống.

 

Sau khi trở về tông môn, mấy sư nộp nhiệm vụ, còn Phó Sinh Hàn thì đến chỗ sư phụ.

 

Sư phụ của là chưởng môn Thái Sơ Kiếm Tông Trình Tịch Bạch, mặc dù ông nghiêm khắc nhưng trong lòng Phó Sinh Hàn, ông là sư là cha.

 

Gặp sư phụ, Phó Sinh Hàn chỉ đơn giản kể chuyện Thiên Quỷ Trạch g.i.ế.c yêu thú.

 

Trình Tịch Bạch đ.á.n.h giá một lúc, đột nhiên tay, Phó Sinh Hàn vội vàng lùi nhưng vẫn linh lực đ.á.n.h trúng, khóe môi lập tức tràn m.á.u tươi.

 

Trình Tịch Bạch lạnh lùng : "Chỉ là một Thiên Quỷ Trạch, khiến ngươi thương?"

 

Phó Sinh Hàn mím c.h.ặ.t môi, khàn giọng : "Chỉ là ngoài ý ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-y-khoa-tu-tien/chuong-118.html.]

"Ngoài ý ?" Trình Tịch Bạch quát lớn: "Ngươi là thanh kiếm mạnh nhất của Thái Sơ Kiếm Tông , ngươi tuyệt đối xảy ngoài ý ! Ngươi hiểu !"

 

Những lời Trình Tịch Bạch và Phó Sinh Hàn , bất kể đến , dường như sư phụ vẫn hài lòng, lâu dần, cũng tranh cãi nữa.

 

Phó Sinh Hàn cúi đầu: "Vâng, t.ử ."

 

Trình Tịch Bạch , nhàn nhạt : "Đã thì đến Hình Đường lĩnh ba trăm roi."

 

Phó Sinh Hàn: "Vâng."

 

Trình Tịch Bạch: "Ngươi đừng trách sư phụ nghiêm khắc với ngươi, tất cả đều là vì cho ngươi. Sư phụ dạy ngươi, kiếm tu tiến lùi, tuyệt đường lui, ngươi thực sự coi là một thanh kiếm, tinh tấn tu vi, đừng tạp niệm."

 

Phó Sinh Hàn: "Vâng."

 

"Thôi ." Trình Tịch Bạch cau mày: "Sắp đến tỉ võ tông môn , ngươi tuyệt đối lơ là, nếu thua, ngươi sẽ còn là đồ của nữa!"

 

Phó Sinh Hàn nắm c.h.ặ.t kiếm: "Vâng, t.ử nhất định phụ lòng sư phụ."

 

Trình Tịch Bạch lúc mới lộ vẻ mặt hài lòng: "Được , ngươi lui xuống ."

 

Phó Sinh Hàn lui khỏi phòng, lặng lẽ về phía Hình Đường.

 

Con đường .

 

Sư phụ bao giờ khen , là chuyện đương nhiên, nếu một chút sai sót, sẽ đối mặt với hình phạt vô cùng nghiêm khắc.

 

Thời thơ ấu, còn tủi , còn hiểu.

 

bây giờ thể bình thản chấp nhận tất cả những điều .

 

Hắn cởi áo để lộ tấm lưng trắng nõn, roi mang theo linh lực quất mạnh xuống, cơ bắp lưng căng c.h.ặ.t, dường như dùng linh lực chống , nhưng nhanh tan biến, lưng lập tức xuất hiện một vết roi đỏ tươi.

Loading...