Bác Sĩ Tái Hôn Với Quân Nhân Ở Thập Niên 80 - Chương 90: A

Cập nhật lúc: 2026-01-12 11:45:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm An Nhiên nhận lấy túi bánh, dõi theo bóng lưng về nhà. Cô xách túi bánh bao bước văn phòng thì thấy một nữ y tá đang cầm bó hoa lớn chạy tới.

 

Nữ y tá rạng rỡ: “Bác sĩ Lâm, gửi hoa cho chị , mê hồn luôn!”

 

“Tặng hoa ư? Ai gửi ?”

 

Lâm An Nhiên đưa tay lên đầu, thoáng ngây ngô, rõ đầu cua tai nheo thế nào. Cô từng nghĩ việc tặng hoa thịnh hành đến mức ở những năm tám mươi, cứ ngỡ chỉ là phong tục của Thế kỷ 21. Hóa , ở bất kỳ thời đại nào, hoa vẫn là món quà bao giờ mốt.

 

Cô nhận bó hoa từ tay y tá, giữa những cánh hoa thắm sắc một mẩu giấy nhỏ. Cô rút xem. Nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ, chẳng khác nào chữ in kiểu Khải thư.

 

Trên đó ghi: “Chỉ thoáng , đem lòng yêu mến em. Em thể…” tuyệt nhiên tên gửi.

 

Lâm An Nhiên phỏng đoán liệu Cao Nhị Sơn? sự việc , gã nào dám bén mảng tới quấy rầy nữa. Hơn nữa, với sự lãng mạn kiểu , chắc chắn thủ đoạn của gã.

 

Nghĩ , cô đặt bó hoa sang một bên tiếp tục công việc thăm khám. Cô đến giường 8 để kiểm tra tình trạng ông cụ. Ông cụ sắc mặt hồng hào hơn nhiều, chỉ cần theo dõi thêm một ngày là thể xuất viện.

 

Sau đó, cô chuyển sang phòng sản phụ, kiểm tra vết mổ sinh thấy hồi phục khả quan, cô : “Ngày mai thể thủ tục xuất viện .”

 

Cô nhanh ch.óng bước ngoài, một bóng hình cao lớn chắn ngang đường nhưng cô khéo léo lách qua, tiến đến phòng kế tiếp. Vị sản phụ liên tục lên tiếng bày tỏ lòng ơn: “Cảm ơn bác sĩ Lâm nhiều.”

 

Lâm An Nhiên thấy sản phụ hồi phục , cô đáp bằng giọng nhẹ nhàng: “Không cần khách sáo, đây là trách nhiệm của .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-tai-hon-voi-quan-nhan-o-thap-nien-80/chuong-90-a.html.]

 

Tư Thần lặng lẽ quan sát Lâm An Nhiên đang bận rộn với công việc. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, thấy cô với vóc dáng mảnh dẻ, tác phong việc nghiêm túc, tay nghề y thuật cao siêu, cùng vẻ ngoài thanh tú. Khi cô dừng , mái tóc đen mềm mại để lộ chiếc cổ trắng ngần, khiến tim rung động mãnh liệt.

 

Anh bất giác cảm thấy tim đập dồn dập, liệu đây là… thứ gọi là tình yêu? Ánh mắt dán c.h.ặ.t bóng lưng cô khuất dần phòng bệnh kế tiếp, mãi đến khi cô biến mất mới chịu thu .

 

Tư Bình, phụ của Tư Thần, là từng trải, chỉ cần một cái liếc mắt là nhận con trai rung động vị bác sĩ . Ông mỉm, thầm nghĩ: “Xem cái đầu gỗ cuối cùng cũng tỉnh ngộ .” Những nếp nhăn khuôn mặt ông cũng giãn vì hài lòng.

 

Tư Thần bước phòng, thấy bố đang vui vẻ liền tò mò hỏi: “Bố chuyện gì mà tâm trạng thế ạ?”

 

Tư Bình con trai, ha hả: “Con xem? Đứng ở ngoài cửa bao lâu ?”

 

Tư Thần trúng tim đen, mặt đỏ bừng đến tận mang tai, ngượng nghịu đáp: “Con… đột nhiên quên mất định gì… nên…”

 

“Thì bày tỏ tâm ý chứ còn gì nữa!”

 

Tư Bình dậy, vỗ vai con trai, ánh mắt đầy ẩn ý. Nhân lúc đến giờ truyền dịch, ông khoanh tay lưng rời khỏi phòng bệnh. Xem vẫn cần đến sự sắp đặt của lão tướng. Quả thật, gừng càng già càng cay.

 

Ông thong thả dạo một vòng quanh khu vực cấp cứu, liếc phòng việc của bác sĩ, thấy Lâm An Nhiên đang một , ông nở một nụ và bước .

 

Loading...