Bác Sĩ Tái Hôn Với Quân Nhân Ở Thập Niên 80 - Chương 61: A

Cập nhật lúc: 2026-01-12 11:43:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lãnh Phong thấy An Nhiên thống khổ như , dùng một cú đá mạnh hất văng Cao Nhị Sơn.

 

Cao Nhị Sơn loạng choạng, ngã cách đó một mét, lắp bắp: “Rõ ràng đ.â.m cô, tại lao đến che chắn cho tên gian phu đó…?” Hắn bật dậy, nhặt con d.a.o dính m.á.u nền đất, đ.â.m một nhát về phía Lãnh Phong.

 

Lãnh Phong một tay ôm c.h.ặ.t lấy An Nhiên, bước dài một bước, đá Cao Nhị Sơn ngã sõng soài đất. Khi gã cố gắng gượng dậy thì một đôi tay rắn chắc ấn c.h.ặ.t xuống.

 

Triệu Nghĩa xuất hiện, trói c.h.ặ.t Cao Nhị Sơn sang một bên, với Lãnh Phong: “Lão đại, đến chậm trễ .”

 

“Cậu đưa , chuyện xử lý .”

 

Ý thức của An Nhiên ngày càng trở nên mơ hồ, nàng từ từ nhắm mắt .

 

Lãnh Phong An Nhiên bất tỉnh, tay bịt c.h.ặ.t vết thương đang rỉ m.á.u, gọi lớn: “An Nhiên, An Nhiên, đừng ngủ!” Anh ôm c.h.ặ.t nàng trong vòng tay, sốt ruột lao thẳng tới bệnh viện, dùng chân đạp tung cánh cửa phòng cấp cứu, lớn tiếng: “Bác sĩ, cứu mạng…”

 

Lúc , trang phục của , m.á.u tươi nhuộm đỏ cả áo lẫn quần, ánh đèn phòng mổ trông thật rợn

 

Bác sĩ và y tá kiểm tra vết thương vùng bụng của An Nhiên, lập tức đẩy cáng đưa nàng phòng phẫu thuật. Lãnh Phong vô cùng lo lắng, ngoài phòng mổ tới lui, từng khoảnh khắc trôi qua với dường như kéo dài hơn cả một đời .

 

Triệu Nghĩa đưa Cao Nhị Sơn đang trói đến bệnh viện, quanh hành lang bệnh viện, thấy bóng lưng đội trưởng đang sốt ruột chờ đợi.

 

Anh vô cùng hối hận: giá như đến sớm hơn một chút, sớm hơn một chút nữa thì t.h.ả.m kịch xảy . Anh im lặng dám thở mạnh, lặng lẽ đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/bac-si-tai-hon-voi-quan-nhan-o-thap-nien-80/chuong-61-a.html.]

Lãnh Phong qua cửa phòng mổ, thỉnh thoảng chằm chằm cánh cửa. Anh mong bác sĩ mau ch.óng ngoài, sợ hãi khi nghĩ đến cảnh họ bước

 

Lâm An Nhiên giường bệnh, cô cảm giác như kéo trở về Thế kỷ 21, gặp các đồng nghiệp, đến thăm cô nhi viện, mơ thấy ông lão trao tặng chiếc vòng ngọc. Tiếp đó là giấc mơ về Nguyên chủ đầy oán hận, tự vẫn bằng cách treo cổ, ánh mắt oán than về phía nàng.

 

Các hình ảnh tiếp tục luân chuyển, nàng thấy Lãnh Phong sấp giường , lóc t.h.ả.m thiết, giọng xa xăm vang vọng: “An Nhiên, An Nhiên, em tỉnh … em tỉnh …”

 

Lâm An Nhiên đột ngột mở trừng mắt, nàng xác định đang ở Thế kỷ 21 là Thập niên 80.

 

Bỗng nhiên, nàng thấy đang gọi tên : “An Nhiên… An Nhiên…”

 

Nàng mở mắt, quanh, vẫn chắc chắn đang ở Thập niên 80 Thế kỷ 21.

 

Một đôi bàn tay to lớn nắm lấy tay nàng, giọng chứa chan cảm xúc: “An Nhiên, cuối cùng em cũng tỉnh .” Nàng ngước lên, thấy đôi mắt mệt mỏi của Lãnh Phong, khuôn mặt hốc hác của .

 

Nàng gật đầu, cảm thấy mất hết sức lực, môi khô nứt nẻ. Lãnh Phong đôi môi khô khốc của nàng, nhẹ nhàng dùng tay ẩm chúng. Anh hỏi: “Em nghỉ ngơi thật nhé, em tỉnh là điều may mắn nhất , nếu …”

 

An Nhiên , yếu ớt đáp: “Không cần tự trách , chuyện là do em mà …”

 

Lãnh Phong gương mặt xanh xao của cô, lòng đau như cắt, nghĩ rằng vì sẵn sàng đ.á.n.h cược cả tính mạng đối diện.

 

Nói đến đây, thường bảo đàn ông lúc rơi lệ, nước mắt tuôn rơi ngớt; khi nhiệm vụ đòi tự do, d.a.o găm đ.â.m lưng cũng hề than vãn một lời, thế mà giờ đây vì một phụ nữ, nức nở.

Loading...